Friday, August 10, 2012

KHÔNG TỪ BỎ NGUYÊN LÍ DNNN GIỮ VAI TRÒ CHỦ ĐẠO, ĐẤT NƯỚC KHÔNG THỂ TIẾN LÊN

Lời dẫn
Ông Nguyễn Huy Canh là một cựu chiến binh, với 5 năm phục vụ trong quân ngũ (1972-1977). Sau khi phục viên, ông vào học khoa triết tại Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội rồi tham gia giảng dạy nhiều năm tại Trường Đảng tỉnh Quảng Ninh và Trường Đảng Tô Hiệu Tp Hải Phòng. Ông từng có nhiều bài viết đáng chú ý đăng trên các trang mạng trong và ngoài nước. Mặc dù đã có vô số bài viết phê phán, bác bỏ cái gọi là “vai trò chủ đạo” của các DNNN trong “nền kinh tế thị trường định hướng XHCN” ở Việt Nam trên cả báo chí “lề trái” lẫn “lề phải”, song cách lập luận của một cựu giảng viên trường Đảng về vấn đề này hẳn sẽ có tác dụng “thức tỉnh” nhất định đối với những ai trong hệ thống vẫn còn đang “u u mê mê” giữa một mớ khái niệm chính trị - kinh tế - xã hội được nhào nặn bởi những bộ óc siêu (hoang) tưởng.
Bài do tác giả gửi trực tiếp cho blog Lê Anh Hùng.


KHÔNG TỪ BỎ NGUYÊN LÍ DNNN
GIỮ VAI TRÒ CHỦ ĐẠO, ĐẤT NƯỚC  KHÔNG THỂ TIẾN LÊN
                                                                             

Nguyễn Huy Canh

Bộ Chính trị vừa tổ chức hội nghị kiểm điểm các vị uỷ viên. Dù chưa biết gì về nội dung, cách thức và kết quả của hội nghị này, nhưng tôi cho rằng nếu trong nội dung kiểm điểm về chủ trương, đường lối và những quan điểm lớn mà lãnh đạo Đảng còn giữ nguyên cái tư tưởng định hướng theo đó kinh tế nhà nước (với trọng tâm, trọng lực là doanh nghiệp nhà nước) giữ VAI TRÒ CHỦ ĐẠO, là công cụ hữu hiệu điều tiết kinh tế vĩ mô, điều tiết thị trường, cùng với những việc làm cụ thể hóa tư tưởng ấy như tái cấu trúc DNNN, đầu tư nguồn vốn, nhân lực và ban hành chính sách... thì đây còn là mảnh đất màu mỡ (là cơ sở hiện thực) cho sự TỒN TẠI của thể chế, cơ chế lãnh đạo chuyên chế, độc quyền (không có quyền lực để giám sát, kiểm soát, kiềm chế) từ chính trị đến kinh tế và sự lũng đoạncủa các nhóm lợi ích. Hệ quả là nền kinh tế còn tiếp tục chậm phát triển, và có nguy cơ rơi vào khủng hoảng; đời sống của hàng triệu người lao động còn tiếp tục gặp rất nhiều khó khăn do mất việc làm, tiền lương thực tế thấp; hàng chục vạn doanh nghiệp tư nhân vừa và nhỏ tiếp tục lao đao, khốn quẫn và buộc phải đóng cửa; tham nhũng vẫn phát triển mạnh trong nhiều ngành, nhiều lĩnh vực; quyền tự do của nhân dân trên các lĩnh vực SX-KD, chính trị và tư tưởng vẫn ngày càng bị hạn chế và bị vi phạm theo những cách thức và mức độ khác nhau.
Người ta cứ đổ cho Thủ tướng bất tài trong việc điều hành kinh tế vĩ mô, điều đó quả là đúng một phần. Nhưng với một đội ngũ tham mưu yếu kém trong việc đưa ra các chính sách về đầu tư và tài chính, nhất là khi họ lại có lòng tham không đáy, cùng tư tưởng ĐỊNH HƯỚNG nói trên, thì dù Thủ tướng có tài ba đến mấy cũng khó mà xoay chuyển được tình hình. (Nhân đây tôi cũng xin mở ngoặc nói thêm là trước sự đổ vỡ của những Vinashin, Vinalines cùng hàng trăm tỉ VNĐ bị đánh cắp, thất thoát, còn thủ phạm Dương Chí Dũng thì ôm tiền hàng triệu dollar bỏ chạy; trước tình trạng nợ xấu ngân hàng phải nhờ đến Chính phủ giải cứu... mà ông Bộ trưởng Vũ Đức Đam không những không một chút xấu hổ, bức xúc mà còn nói xơi xơi về cái “khách quan” và cái “thành tích” với bộ mặt hơn hớn khi trả lời báo chí thì chúng ta cũng hiểu được đội ngũ quan chức ở Việt Nam hiện nay là thế nào.)
Chúng ta chỉ có một lựa chọn đúng đắn ở đây, đó là những gì mà nhiều chuyên gia kinh tế hàng đầu như TS Lê Đăng Doanh, chuyên gia Phạm Chi Lan, v.v. đã từng khuyến nghị: phải thu hẹp tối đa (tức là tới mức cần thiết) số lượng cũng như phạm vi hoạt động của các tập đoàn kinh tế, các tổng công ty nhà nước để nhường phần lớn sân chơi cho các doanh nghiệp tư nhân. Cùng với đó, các chính sách của Nhà nước cần quan tâm mạnh mẽ đến các doanh nghiệp tư nhân cũng như tạo điều kiện về về vốn, khoa học - công nghệ, mặt bằng, v.v. nhằm giúp cho thành phần kinh tế này vươn lên. Chừng nào đội ngũ doanh nhân tư nhân của đất nước được ưu tiên, và trở thành một lực lượng phổ biến trong xã hội, có đủ sức mạnh chi phối các quan hệ sản xuất và làm thay đổi các giá trị văn hóa cũ nát với sức ỳ hàng nghìn năm tích tụ của một xã hội còn nhiều chất thuần nông, manh mún, làng xã như hiện nay, chừng đó nền kinh tế đất nước mới phát triển, nền dân chủ chính trị mới được cải thiện, thể chế lãnh đạo đất nước và bộ máy công quyền quản trị xã hội đang ở trạng thái xa dân, quan liêu và, không ít trường hợp, vì lợi ích của một nhóm nắm quyền lãnh đạo, thậm chí còn khiến cho Nhà nước còn đứng ở thế đối lập với nhân dân như những lực lượng đầy thù hận (các vụ Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản, Bình Khánh - Q2 Tp HCM, v.v.) mới thay đổi từng bước theo hướng tiếp cận ngày một gần hơn với những đòi hỏi của nhân dân, với các giá trị văn minh của xã hội hiện đại - đó là một chính quyền dân chủ, một xã hội dân sự không ngừng lớn mạnh. Cuối cùng, tôi cũng tin chắc rằng, với cơ chế và định hướng chiến lược như thế, chắc chắn Việt Nam sẽ lặp lại những kỳ tích mang tên Nhật Bản, Hàn Quốc hay Singapore trong công cuộc phát triển kinh tế, cũng như đạt được những tiến bộ về nhân quyền theo các giá trị phổ quát của nhân loại. Và lúc đó, chỉ số tham nhũng hay sự giả dối không còn là nỗi ám ảnh trong lương tri của mỗi chúng ta./.
10.8.2012
NHC

                                                                                                                             

Thursday, August 9, 2012

MỘT TIẾNG NÓI CÔNG KHAI VỀ VỤ TỐ CÁO CỦA TÔI

Lê Anh Hùng
Hà Nội, 9/8/2012



Mấy ngày gần đây, trên một số trang mạng trong và ngoài nước xuất hiện thư tố cáo của ông Phạm Hiện, 91 tuổi đời, 67 tuổi đảng, tố cáo PTT Hoàng Trung Hải khai man lý lịch và buôn lậu ma tuý:
1.       Ba Sàm điểm tin: - Ông “Phạm Hiện, lão thành cách mạng 91 tuổi, 67 tuổi Đảng” tố cáo  MỘT PHÓ THỦ TƯỚNG GỐC HOA KHAI MAN LÝ LỊCH, BUÔN LẬU MA TÚY  (Trí nhân Media). BS cũng nhận được thư tố cáo này sáng nay, nhưng không đăng, nay điểm trên trang này, với hy vọng các cơ quan chức năng liên lạc với tác giả bức thư để làm rõ.
2.      Bài trên trang Dân Làm Báo, Thông Luận, Vàng Anh, Tin Tức Hàng Ngày và các trang mạng khác:
Dưới đây, tôi xin đăng thư tố cáo của ông Phạm Hiện.

Kính gửi: Các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội

Tôi là Phạm Hiện, lão thành cách mạng 91 tuổi, 67 tuổi Đảng, năm 1940 từng tham gia rải truyền đơn cách mạng ở khu mỏ Hòn Gai, năm 1943 về Hà Nội tham gia Công hội Đỏ, năm 1945 lên chiến khu vào Giải Phóng Quân và nhập ngũ từ đấy, năm 1977 là Chánh Văn phòng Ban B68 của Trung ương Đảng do đồng chí Trần Xuân Bách phụ trách, công tác ở Campuchia. Do bị mổ nhiều lần, lại tuổi cao sức yếu cần được nghỉ ngơi, nhưng thấy có một việc quá hệ trọng, nguy hại đến Đảng và đất nước nên phải viết bài này gửi các đồng chí và các đồng chí đảng viên để mong cùng được quan tâm.
Năm 2001, qua đơn thư tố cáo và nguồn tin phản ánh của cán bộ thuộc Thành ủy và Công an Hải Phòng, đồng chí Vũ Quốc Hùng, ủy viên TW Đảng, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra TW đã đề nghị Bộ Chính trị, Ban Bí thư cho thẩm tra việc khai man lý lịch bản thân và gia đình của ông Hoàng Trung Hải. Ban Bảo vệ Chính trị nội bộ TW đã quyết định thành lập Đoàn Kiểm tra do đ/c Nguyễn Bình Giang, Phó trưởng ban Thường trực Ban BVCTNBTƯ, ủy viên TWĐ các khóa 6,7,8 phụ trách và đã xác định: “Về thành phần dân tộc, quê quán mà đ/c Hoàng Trung Hải UVTW Đảng, Thứ trưởng Bộ Công nghiệp đã khai trong lý lịch từ ngày vào Đảng đến nay là không đúng sự thật”. Ông Hải đã khai sinh là người dân tộc Kinh, quê Quỳnh Giao, Quỳnh Phụ, Thái Bình mặc dù sự thật là người gốc Hoa, quê tại Long Khuê, Chương Thâu, Phúc Kiến, Trung Quốc. 
Bố đẻ ông Hoàng Trung Hải người Trung Quốc tên là Sì Sói (tên Việt là Hoàng Tài), trong lý lịch Đảng viên năm 1952 còn lưu trữ ở Cục Cán bộ Bộ Quốc phòng đã khai: dân tộc Trung Hoa, trong lý lịch khai lại tháng 4/1954 khai: Hoa Kiều. Theo hồ sơ lưu trữ của công an Hải Phòng, ở Bản Đăng ký Hộ khẩu ngày 15-6-1977 và bàn khai nhân khẩu ngày 01-3-1979, bác ruột của ông HTH tên là Coọc Dzếnh sinh năm 1926, dân tộc Hán, quê: Long Khê, Chương Thâu, Phúc Kiến, Trung Quốc. Chú ruột HTH sinh năm 1936 cũng khai trong sổ hộ khẩu là dân tộc Hán.

Hoàng Trung Hải và Ôn Gia Bảo

Trong Báo cáo của Công an Hải Phòng có đoạn viết: “Đ/c Hải có một người chú ruột tên là Hoàng Quốc Chí vào Đảng năm 1954, đến năm 1982 bị xóa tên khỏi ĐCSVN vì lý lịch không trung thực, quan hệ phức tạp, có tư tưởng quan điểm sai trái, phát ngôn vô tổ chức, hay chửi bới, nói xấu chế độ…” .
Một đảng viên vi phạm Điều lệ Đảng, không trung thực với Đảng, với tổ chức, dấu giếm, khai man lý lịch, vi phạm Điều 1 Quy định số 57-QĐ/TW ngày 03-9-2007 của Bộ Chính trị khóa X, thông thường phải bị đuổi khỏi Đảng mà sao lại được cho giữ đến chức Phó Thủ tướng ??? !!!. 
Điều phản nghịch này có thể xuất phát từ hai lý do. Lý do thứ nhất xuất phát từ điều bí ẩn liên quan đến sự điều hành ngầm của Trung Quốc. Hai là, do HTH đã rất “tài” trong việc nịnh bợ mua chuộc cán bộ lãnh đạo, đút lót, chạy quyền, chạy chức.
Năm 2001, khi nghe tin bị thẩm tra, HTH lo sợ cuống cuồng đã mở chiến dịch “bồi dưỡng” hàng loạt cán bộ lãnh đạo. Riêng Đ/c Nguyễn Bình Giang, trưởng đoàn Thẩm tra của Ban BVCTNBTW được “bồi dưỡng” năm triêu gồm 05 tờ ngân phiếu, mỗi tờ một triệu, nhưng đ/c Giang không nhận. Đ/c N.B Giang ĐTDD (0913 217 717).
Khi đã khỏi vòng cong đuôi rồi HTH lại nghênh ngang thách thức bằng cách cho người gọi điện cho Trưởng đoàn Thẩm tra của Ban BVCTNBTW hẹn ra một địa điểm gần khách sạn Đai U. Thấy giọng lạ, đ/c Giang hỏi ra đấy có việc gì thì được trả lời “Cứ ra khắc biết”. Tại địa điểm hẹn lúc ấy đ/c Trưởng đoàn Thanh tra thấy HTH đang vui vẻ tươi cười với một đoàn người Trung Quốc ăn mặc sang trong, từ khách sạn Đai-U đi ra.
Ngoài thế lực ngầm nào đó từ Trung Quốc, chắc chắn HTH đã dùng tiền mua được khá nhiều cán bộ lãnh đạo. Bà Diễm Hồng, vợ đ/c Phan Diễn (lúc ấy là Thường trực Ban Bí thư) được ban cho nhiều Hợp đồng Bảo hiểm trị giá hàng trăm triệu Đola. Họ hàng, thân tín của thủ tướng Phan Văn Khải cũng được đối xử rất hậu hĩnh. HTH còn khoe: “Cụ Mạnh TBT ủng hộ tôi và nói đã đưa vấn đề lịch sử chính trị bản thân và gia đình tôi vào két sắt khóa lại vĩnh viễn. Từ nay sẽ chẳng còn một ai “dám” hoặc “có thể” lật lại được vấn đề nữa …”.
Tiền đâu mà HTH mua được hết các quan to và hối lộ, đút lót khắp nơi như vậy?
Tiền buôn lậu ma túy.
Một trí thức trẻ tên là Lê Anh Hùng, sinh năm 1973, nhiều năm qua đã gửi nhiều đơn thư và bản tường trình dày hàng trăm trang với đầy đủ chứng lý đi khắp nơi, đưa cả lên mạng, để tố cáo một số vị lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội đã và đang bị HTH mua chuộc rồi đưa vào tròng để bị HTH dắt mũi. L.A. Hùng bị đưa vào nhà thương điên nhưng vì có các thế lực giằng co nên anh lại được thả ra. Anh tiếp tục dịch những cuốn sách tiếng Anh trình độ cao và viết nhiều bài chính trị, kinh tế rất trí tuệ, chứng tỏ là người không những không điên mà còn rất thông minh và có tài. Ngày 01-6-2012 mới đây anh lại vừa tung lên mạng bài “ĐƠN TỐ GIÁC VỀ BĂNG ĐẢNG MA TÚY CỦA ÔNG HOÀNG TRUNG HẢI TẠI CÔNG TY MAY VIỆT TIẾN”. 
Trong lá đơn này LAH kể rằng chính vợ anh (Lê thị Phương Anh, sinh năm 1984) đã bị lừa đưa vào băng đảng ma túy của HTH, đã từng làm tổ trưởng của Tổng công ty May Việt Tiến tại Tràng Tiền Plaza, trong đó có kho chứa ma túy của băng đảng HTH. Bức thư có đoạn: “Vợ tôi kể một lần cô ấy xách hai va ly ma túy đi giao hàng, vừa ra khỏi tòa nhà Tràng Tiền Plaza thì bị công an ập tới bắt giữ. Tuy nhiên, chưa đầy hai tiếng sau cô ấy lại được thả ra. Sau này Trọng cho vợ tôi biết là lần ấy chính ông Hoàng Trung Hải đã can thiệp để cứu vợ tôi … Vào tháng 6-2007, sau khi nghe vợ tôi tố cáo ông H.T. Hải buôn bán ma túy, ông Nguyễn Khánh Toàn (Thứ trưởng TT Bộ Công an) đã định vào Đông Hà rồi cùng tôi vào Quy Nhơn để điều tra – điều này cũng đồng nghĩa với việc ít nhất là Bộ Công an cũng đã nghi vấn về cái chết của tay trợ lý thân cận của ông HTH từ lâu… Trong thời gian tham gia băng đảng ma túy của ông Hoàng Trung Hải, vợ tôi đã biết nhiều vụ giết người diệt khẩu do băng nhóm này thực hiện dưới sự chỉ đạo của ông HTH. Sau đây là 5 trong số những nạn nhân đó: (1) Viên trợ lý người Quy Nhơn của ông HTH (vụ này do chính ông HTH “sám hối” và kể với vợ tôi), (2) Loan (vụ này do Thuỷ cho vợ tôi biết sau khi vợ tôi từ Anh trở về đầu năm 2008 v v … ”.
Toàn những sự việc động trời và hoàn toàn có thật. Đúng như Nghị quyết 4 của BCHTWD đã chỉ ra về tính nghiêm trọng của sự suy thoái về chính trị, tư tửong, đạo đức lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên, chủ yếu là trong đảng viên có chức có quyền, kể cả ở cấp Trung ương.
Tôi mong các đồng chi thấy rõ trong cả bầy sâu như chủ tich Trương Tấn Sang đã chỉ ra thì HTH là một trong vài con sâu to nhất, ghê gớm nhất cần loại trừ để làm sạch Đảng. Điều càng cực kỳ quan trọng là cái ông Phó Thủ tướng gốc Hoa này rất có thể còn là con ngựa thành Troa cần diệt để trừ họa mất nước. 
Hà Nội, ngày 5 tháng 8 năm 2012
Phạm Hiện
Số nhà 5 hẻm 2/245/6 phố Khương Trung
Điện thoại: 04 38 583 750 

Sunday, August 5, 2012

HAI CUỘC BIỂU TÌNH TRONG MỘT NGÀY BỊ ĐÀN ÁP KHỐC LIỆT

Lê Anh Hùng
Hà Nội, 6/8/2012


8h sáng ngày 5/8/2012, tôi đã có mặt tại Bờ Hồ, cạnh tượng đài Lý Thái Tổ. Lúc này đã thấy hai xe buýt cỡ lớn mang ký hiệu tuyến 24 đậu ngay đầu đường Lê Lai, cùng một số xe cảnh sát khác. Lực lượng công an chìm nổi rất đông, riêng số mặc quân phục cảnh sát đã nhan nhản.
8h05, phóng viên Chim Quốc Quốc (Nguyễn Khắc Long) của Diễn đàn Hội luận Phỏng vấn Hiện tình Việt Nam trên mạng Paltalk gọi điện cho tôi và phỏng vấn chừng 14 phút về không khí trước cuộc biểu tình. Gần 8h30, tôi từ Bờ Hồ đi sang phía tượng đài Lý Thái Tổ thì thấy cụ Lê Hiền Đức cùng vài người khác đang bị vây quanh bởi một lực lượng chức năng đông đảo. Một viên sỹ quan cảnh sát chẳng chút kiêng dè, chỉa thẳng loa vào tai cụ mà la lối khiến nhiều người bất bình. Lúc này, blogger Lê Dũng và anh Lê Thiện Nhân đã bị tống lên một chiếc xe buýt. Anh Trương Văn Dũng tỏ thái độ bất bình trước lối hành xử thô lỗ của viên cảnh sát cầm loa kia liền bị mấy viên cảnh sát xông vào lôi lên xe buýt cùng với anh Lê Dũng và anh Lê Thiện Nhân. Trước tình hình căng thẳng, cụ Lê Hiền Đức bèn rời khu vực trước tượng đài Lý Thái Tổ và đi sang phía Bờ Hồ, với sự “tháp tùng” của “biểu tình viên” dày dạn Trương Ba Không và “phó nháy nhân dân” Nguyễn Lân Thắng. Tôi cũng cùng một số người nữa theo cụ Lê Hiền Đức đi về phía Bưu điện Bờ Hồ, không trưng biểu ngữ và cũng chẳng hô khẩu hiệu. Khi đến ngang Bưu điện Bờ Hồ, thấy càng rời xa khu vực tượng đài Lý Thái Tổ thì số “biểu tình viên” tiềm tàng càng ít, trong khi số này lại đang chủ yếu tập trung xung quanh khu vực tượng đài, tôi bèn đề xuất với cụ Lê Hiền Đức là quay lại khu vực Bờ Hồ đối diện với tượng đài Lý Thái Tổ.
Khoảng 8h40, chiếc xe buýt chở blogger Lê Dũng cùng anh Lê Thiện Nhân và anh Trương Văn Dũng rời khỏi phố Lê Lai.
Khoảng 8h50, đoàn người do cụ Lê Hiền Đức dẫn đầu bị chặn lại và gây khó dễ ở ngay gần cổng trụ sở UBND Tp Hà Nội. Một số viên cảnh sát và sỹ quan an ninh chìm xông vào đòi đưa cụ đi nhưng bị mọi người phản đối quyết liệt. 8h52, một chiếc xe lăn được đưa tới và mọi người đề nghị cụ Đức ngồi vào. Cụ Đức ngồi vào xe lăn trước sự can thiệp thô bạo của mấy viên cảnh sát và an ninh. Gần như ngay lập tức, nhiều viên cảnh sát mặc quân phục xông vào và tìm cách đưa cụ lên một chiếc xe 6 chỗ ngồi, trong sự chống cự và phản đối vô vọng của những người biểu tình.

Lực lượng chức năng đông đảo.
Từ khoảng 8h50, phóng viên Chim Quốc Quốc nối lại cuộc phỏng vấn với tôi để cho toàn thể thính giả toàn cầu đang theo dõi tình hình cuộc biểu tình chống Trung Quốc qua Diễn đàn Hội luận Phỏng vấn Hiện tình Việt Nam được cập nhật những diễn biến nóng hổi nhất.
Sau khi cụ Lê Hiền Đức bị bắt đưa đi, lực lượng chức năng tiếp tục bắt bớ những thành viên tích cực khác. Anh Nguyễn Lân Thắng bị đưa về Công an Quận Hoàn Kiếm; 13 người nữa trong đó có nhà văn Nguyễn Tường Thuỵ, các blogger Phương Bích, Nguyễn Hồng Kiên, anh Nguyễn Chí Đức, cô giáo Dương Thị Xuân, nhà giáo-CCB Nguyễn Anh Dũng… bị đưa lên chiếc xe buýt thứ hai và nhanh chóng rời khỏi khu vực.
Tôi vẫn tiếp tục tường thuật trực tiếp qua điện thoại cho Diễn đàn HLPVHT Việt Nam. Lúc này, trước sự cứng rắn của lực lượng chức năng, các “ứng viên biểu tình” đứng tản mát và cuộc biểu tình đứng trước nguy cơ không thể diễn ra. Trước tình thế đó, tôi bèn gặp những thành viên tích cực còn lại như chị Trần Thị Nga (Phủ Lý), blogger Dũng Aduka và đề nghị phân phát các tờ biểu ngữ khổ nhỏ đã chuẩn bị sẵn cho mọi người. Tôi cần cầm biểu ngữ để khuấy động không khí nên, theo đề nghị của phóng viên Chim Quốc Quốc, buộc phải để điện thoại trong túi áo ở chế độ kết nối với Diễn đàn hầu giúp cho bà con trong và ngoài nước tiếp tục theo dõi cuộc biểu tình qua những âm thanh trực tiếp từ nơi diễn ra sự kiện. 9h00, khoảng hơn mười người tập hợp lại ở khu vực Bờ Hồ đối diện với cổng trụ sở UBND Tp Hà Nội và bắt đầu biểu tình, hô vang các khẩu hiệu chống Trung Quốc xâm lược. 

Lực lượng biểu tình bắt đầu hình thành. (Photo by Nguyen Dzung)

Đoàn biểu tình tiến về phía trước và càng lúc càng đông thêm. (Photo by Nguyen Dzung)

Khoảng 9h10, khi gần đến toà nhà hàm cá mập, một lực lượng chức năng đông đảo ập vào bố ráp những người biểu tình và bắt đi 14 thành viên tích cực nhất, trong đó có tôi và một anh Việt kiều Thuỵ Sỹ tên là Nguyễn Văn Ngoan (người vừa mới đi làm từ thiện ở Lý Sơn, Quảng Ngãi ra), lên chiếc xe buýt thứ ba mang ký hiệu tuyến 09 mới được điều đến trước đó không lâu. Khi xông vào lôi tôi lên xe buýt, mấy tên công an chìm nổi đã thó mất chiếc điện thoại trong túi áo của tôi, lúc đó đang ở chế độ kết nối với phóng viên Chim Quốc Quốc, nhưng chỉ khi đã bị tống lên xe tôi mới phát hiện ra. Cuộc biểu tình bị dập tắt ngay sau đó.


Xe buýt nhanh chóng rời khỏi khu vực và chúng tôi được đưa sang Trung tâm Lưu trú Lộc Hà, Đông Anh, Hà Nội. Tại đây, chúng tôi được “đoàn tụ” với 16 người khác của hai chuyến xe buýt trước đó. Trong phần còn lại của buổi sáng và đầu buổi chiều, mọi người lần lượt “làm việc” với công an. Hầu hết các thành viên đều không thừa nhận hành vi của mình là vi phạm pháp luật và không ký vào các biên bản do phía công an lập ra. Mặc dù vậy, bọn họ vẫn ra quyết định xử lý vi phạm hành chính với hình thức “cảnh cáo” cho những người bị bắt giữ.
Khoảng 15h30, sau khi mọi người đều đã “làm việc” với công an, một viên thượng uý thay mặt Công an Q. Hoàn Kiếm phát biểu mấy câu về “hành vi vi phạm pháp luật” của những người bị bắt giữ và đề nghị mọi người “giải tán”. Phát biểu cụt lủn vài câu xong là anh ta lỉnh mất. Mọi người lên tiếng phản đối về thái độ không đúng mực của viên thượng uý, đòi công an phải bố trí xe buýt đưa về nơi bị bắt giữ và đòi phải “trả” anh Ngoan, Việt kiều Thuỵ Sỹ, lúc này vẫn đang làm việc với họ, thì mới chịu về.
Đến 17h10, anh Ngoan “làm việc” xong với công an. Họ thu giữ máy tính và điện thoại của anh nhưng không lập biên bản tạm giữ mà chỉ viết vài dòng nguệch ngoạc hẹn làm việc tiếp với anh vào ngày mai. Chúng tôi đi ra cổng trong niềm vui vỡ oà của rất nhiều người đã đến “tiếp sức” cho chúng tôi ngay từ trưa, kể cả cụ Lê Hiền Đức. Mọi người nhanh chóng quyết định là tiếp tục đấu tranh với công an để buộc họ phải trả máy tính và điện thoại cho anh Ngoan, hoặc ít nhất thì cũng phải lập biên bản tạm giữ hiện vật đàng hoàng, đồng thời giăng biểu ngữ ngay ngoài cổng Trung tâm Lưu trú Lộc Hà để tiếp tục biểu tình. Các câu khẩu hiệu chống Trung Quốc xâm lược lại vang lên ngay trước cổng Trung tâm Lộc Hà, thu hút sự chú ý của người đi đường. Công an điều động thêm lực lượng đến hòng trấn áp tinh thần của những người biểu tình nhưng không ăn thua. Cuối cùng, phía công an buộc phải lập biên bản thu giữ tang vật của anh Ngoan.

(Photo by Lã Việt Dũng)

(Photo by Phạm Hồng Sơn)

(Photo by Nguyen Dzung)
Đến 19h, mọi người chia tay nhau trong niềm phấn chấn sau một ngày đấu tranh căng thẳng. Dù bị đàn áp khốc liệt nhưng chúng tôi vẫn thực hiện được hai cuộc biểu tình đầy ý nghĩa. Dường như trong mỗi người, niềm tin về một nền dân chủ - tự do trong tương lai không xa cho nước nhà lại càng được củng cố, dù vẫn biết đó là con đường chẳng thiếu những gập ghềnh, chông gai./.

Wednesday, August 1, 2012

TỪ CHUYỆN NGOẠI TÌNH SẼ BỊ XỬ LÝ NGHĨ VỀ MỘT KIỂU TƯ DUY PHÁP LUẬT Ở VIỆT NAM

Lê Anh Hùng
Hà Nội, 1/8/2012


Tại phiên họp lần thứ nhất của Ban Soạn thảo Luật Hôn nhân & Gia đình ngày 26/7 vừa qua, ông Dương Đăng Huệ, Vụ trưởng Vụ Pháp luật Dân sự - Kinh tế, Bộ Tư pháp, cho biết là dự kiến sẽ bổ sung chế tài xử lý hành vi ngoại tìnhvào luật này. Lý do mà ông đưa ra ở đây là các hành vi vi phạm nghĩa vụ trong quan hệ hôn nhân và gia đình có thể bị xử lý về hành chính hoặc hình sự, nhưng việc áp dụng chế tài trong hôn nhân và gia đình lại chưa được luật quy định cụ thể. Ông Huệ lấy ví dụ là Luật HN-GĐ năm 2000 quy định vợ chồng có nghĩa vụ chung thủy, thương yêu nhau, nhưng khi một bên vợ hoặc chồng vi phạm nghĩa vụ này (như ngoại tình, ngược đãi, hành hạ…) thì lại thiếu chế tài xử lý.
Lập luận của ông Vụ trưởng dường như có cái gì đấy không ổn, trong khi đây lại là một bộ luật quan trọng, ảnh hưởng đến hàng chục triệu gia đình Việt Nam. Vì vậy, thiết nghĩ các nhà làm luật cần phải suy xét thật thấu đáo.
Quả thực, không khó để nhận ra rằng các mối quan hệ HN-GĐ dựa trước hết vào các quy tắc hay chuẩn mực đạo đức truyền thống. Hàng ngàn năm qua, khi chưa có Luật HN-GĐ, thiết chế gia đình - tế bào của xã hội Việt Nam - vẫn vận hành bình thường dựa trên những phong tục, tập quán của dân tộc. Tuy nhiên, khi xã hội ngày càng phát triển, con người ngày càng (muốn) thoát khỏi những ràng buộc truyền thống, mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình ngày càng trở nên phức tạp và đa dạng thì một số quy tắc đạo đức truyền thống hoặc là bị lạc hậu, hoặc là không còn đủ sức điều chỉnh các mối quan hệ HN-GĐ nữa. Lúc ấy, Luật HN-GĐ ra đời để khắc phục những bất cập và bổ sung những khiếm khuyết cho các phong tục, tập quán truyền thống. Trên thực tế, không một bộ luật nào có khả năng thay thế hoàn toàn những tập tục truyền thống trong lĩnh vực đặc thù của nó.
Từ góc độ đó, rõ ràng Điều 18 trong Luật HN-GĐ năm 2000 (“Vợ chồng chung thuỷ, thương yêu, quý trọng, chăm sóc, giúp đỡ nhau, cùng nhau xây dựng gia đình no ấm, bình đẳng, tiến bộ, hạnh phúc, bền vững”) là thừa, nhất là khi mà chế độ một vợ một chồng đã được quy định ngay tại Điều 2. Không những thế, những quy định kiểu như vậy lại rất nhiều trong Luật HN-GĐ năm 2000. Chức năng chính của Luật HN-GĐ là điều chỉnh các mối quan hệ HN-GĐ trên phương diện pháp lý. Vì vậy, những “điều luật” như thế lẽ ra phải nằm trong một cuốn sách giáo dục công dân nào đó chứ không phải trong luật này. Từ những “điều luật” khiên cưỡng ấy, người ta dễ đi đến khuyến nghị phải bổ sung chế tài cho chúng, bởi một lập luận đơn giản là luật pháp mà thiếu chế tài kèm theo thì sẽ vô hiệu!? Không chỉ trong Luật HN-GĐ năm 2000 mà kiểu tư duy pháp luật này còn khá phổ biến trong các bộ luật khác ở Việt Nam, khiến cho chúng nhiều khi giống với một nghị quyết của Đảng, hay một bài giảng đạo đức, hơn là những quy định pháp luật mang tính cưỡng bách. Ngoài ra, thực tế này còn khiến cho các bộ luật ở Việt Nam hiện nay thường rườm rà và lan man.
Từ một góc độ khác, cần thừa nhận rằng không phải sự tồn tại của những niềm tin luân lý sâu sắc và phổ biến trong bất kỳ vấn đề nào là tự nó đã biện minh cho việc áp đặt chúng. Ở đây, việc chúng ta tin tưởng sâu sắc rằng vợ chồng cần “chung thuỷ, thương yêu, quý trọng, chăm sóc, giúp đỡ nhau…” không có nghĩa là xã hội cần có chế tài pháp luật để buộc các cặp vợ chồng phải “chung thuỷ, thương yêu, quý trọng, chăm sóc, giúp đỡ nhau…”. Một mặt, những quy định pháp luật như thế sẽ xâm phạm quá mức vào phạm vi riêng tư của quan hệ vợ chồng, nơi mà các quy tắc đạo đức truyền thống vẫn đủ sức điều chỉnh, nhất là khi mà một người bị vợ/chồng của mình hành hạ đến mức phải xử lý hình sự thì đã có Bộ luật Hình sự điều chỉnh. Mặt khác, bộ máy pháp luật lúc đó sẽ trở nên quá cồng kềnh và tốn kém, trong khi mức độ hiệu quả (chẳng hạn như bảo vệ hạnh phúc gia đình) thì còn phải đặt dấu hỏi.  
Trong khi đó, chúng ta lại đang đứng trước đòi hỏi bức bách là phải hợp pháp hoá hoạt động mại dâm như ở phần lớn các nước trên thế giới. Chẳng lẽ lúc ấy luật pháp lại cần quy định thêm (và lại phải kèm theo chế tài) là tất cả các khách mua dâm đều phải khai báo danh tính để xem ai là người “mua dâm đúng pháp luật” và ai là người “mua dâm trái pháp luật” hay sao?!

Sunday, July 29, 2012

NHỮNG CƠN NÓNG LẠNH TRÊN ĐẤU TRƯỜNG CHÍNH TRỊ Ở VIỆT NAM

Lê Anh Hùng
Hà Nội, 29/7/2012


Mấy năm gần đây, những biến động chính trị trong khu vực và trên thế giới cùng những biến chuyển mau lẹ trong lòng xã hội Việt Namđã tạo ra ảnh hưởng rõ rệt lên bầu không khí chính trị trong nước. Mặc dù là một thể chế chính trị độc tài đảng trị, song – như ở phần lớn các nước theo thể chế chính trị dân chủ, đa nguyên đa đảng khác – trong nội bộ Đảng CSVN cũng luôn tồn tại hai phe phái chính trị chủ yếu theo đường lối bảo thủ và đường lối cấp tiến, cùng một vài phe nhóm khác kém nổi trội hơn, theo đường lối trung dung hoặc khi nghiêng bên này lúc ngả bên kia.

Cuộc đấu tranh giữa phe bảo thủ và phe cấp tiến vẫn diễn ra âm thầm suốt mấy chục năm qua với phần thắng hầu như luôn nghiêng về phía phe bảo thủ. Thế cuộc xoay vần. Cuộc khủng hoảng kinh tế - xã hội ở Việt Nam diễn ra trầm trọng và kéo dài từ cuối thập niên 1970 cho đến giữa những năm 1980 buộc các thế lực bảo thủ phải lùi một bước, mở đường cho cái gọi là “đổi mới” bắt đầu từ Đại hội VI của Đảng CSVN năm 1986, trước khi giành lại ưu thế kể từ Đại hội VII năm 1991. Trước thềm Đại hội X năm 2006, phái cấp tiến trong Đảng do ông Nguyễn Minh Triết cầm đầu tưởng chừng như giành thắng lợi đến nơi khi đương kim TBT Nông Đức Mạnh, người cầm đầu phái bảo thủ, dính vào vụ bê bối PMU18. Nhưng sau đó, những cuộc dàn xếp và bắt tay ở hậu trường đã giúp cho ông Nông Đức Mạnh thoát hiểm ngoạn mục và lại tiếp tục đại diện cho sự thống trị của đường lối bảo thủ trên chính trường Việt Nam. Mặc dù vậy, sau Đại hội X, phe cấp tiến nói chung cũng như bản thân Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết nói riêng đã xác lập được vị thế ngang ngửa với phe bảo thủ của TBT Nông Đức Mạnh trên bàn cờ chính trị, bằng chứng là ông Nguyễn Minh Triết thường cùng với ông Nông Đức Mạnh chủ toạ các cuộc hội nghị của BCHTW Đảng – lần đầu tiên trong lịch sử, đây không còn là vị trí độc tôn của Tổng Bí thư như các khoá trước nữa.
Thậm chí, trong nhiệm kỳ khoá X (2006-2011), phe cấp tiến của bộ đôi Nguyễn Minh Triết - Trương Tấn Sang đã có một thời gian thực sự giành thế thượng phong trên chính trường. Đó là giai đoạn kể từ giữa năm 2008 cho đến cuối năm 2009. Sự kiện đánh dấu sự yếu thế của ông Nông Đức Mạnh nói riêng và phe bảo thủ nói chung chính là việc ông ta buộc phải chấp nhận cho Ban Bí thư kỷ luật chiến hữu của mình là Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Việt Tiến (người từng phải sắm vai “tốt thí” để ông Nông Đức Mạnh thoát hiểm vụ PMU18) vào ngày 12/8/2008, mặc dù trước đó, ngày 28/3/2008, VKSND Tối cao đã chính thức công bố Quyết định số 13/VKSNDTC-V1A đình chỉ vụ án đối với bị can Nguyễn Việt Tiến và việc ông này trở lại chiếc ghế Thứ trưởng Bộ GTVT tưởng như chỉ còn là vấn đề thủ tục. (Trong quyết định này, VKSND Tối cao đề nghị: Bộ Giao thông Vận tải và các cơ quan nhà nước có thẩm quyền phục hồi các quyền và lợi ích hợp pháp cho ông Nguyễn Việt Tiến theo quy định của pháp luật.) Sau khi ông Nông Đức Mạnh thất thế, cán cân quyền lực trong Bộ Chính trị cũng thay đổi, nghiêng về phía những người chủ trương xích lại gần hơn với Mỹ và tỏ lập trường cứng rắn với Trung Quốc. Đấy chính là lý do vì sao các tin tức về Hoàng Sa - Trường Sa bỗng trở nên sốt dẻo và bắt đầu được thể hiện mạnh mẽ trên các trang báo ở Việt Nam.
Một dẫn chứng khác để chứng minh cho sự thất thế của ông Nông Đức Mạnh cùng phe phái bảo thủ và sự thắng thế (tạm thời) của ông Nguyễn Minh Triết và phe cấp tiến là trang mạng Bauxite Vietnam, một hiện tượng gây xôn xao dư luận khi xuất hiện vào tháng 4/2009, giai đoạn mà phe cấp tiến của ông Nguyễn Minh Triết và ông Trương Tấn Sang đang chiếm ưu thế trước phe bảo thủ trong Đảng. Thời gian đầu trang mạng này hoạt động khá thoải mái và mãi đến tháng 12/2009 nó mới bắt đầu bị đánh phá rồi đến tháng 1/2010 (thời điểm ông Nguyễn Minh Triết vừa bị thất sủng) mới bị nhà chức trách sách nhiễu lần đầu tiên, song lúc này nó đã trở thành một hiện thực mà nhà cầm quyền dù cảm thấy khó chịu đến mấy cũng không thể vùi dập được nữa. (Nên nhớ rằng dự án Bauxite Tây Nguyên gắn liền với “tên tuổi” của TBT Nông Đức Mạnh và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.) Bauxite Việt Namlà trang mạng tiên phong, mở màn cho sự ra đời của hàng loạt trang mạng cá nhân mà hiện nay thường được gọi bằng cái tên chung là “báo chí lề trái” hay “báo chí lề dân”.
Đáng tiếc là trạng thái cân bằng cũng như ưu thế của phe cấp tiến so với phe bảo thủ nói trên lại không duy trì được lâu. Sau khi ông ông Nông Đức Mạnh bị gạt sang một bên thì đến lượt ông Nguyễn Minh Triết cũng bị thất thế trong Bộ Chính trị do dính líu đến các vụ bê bối. Xin dẫn ra đây vài dẫn chứng để minh hoạ cho nhận định này:
v     Bài “Thêm thông tin Wikileaks rò rỉ về Việt Nam” trên trang BBC Vietnamese ngày 13/1/2011 cho biết:
Bức điện của ông Michalak nói bản thân ông Mạnh thời gian gần đây đã rút lui khỏi việc làm quyết sách mà chuyển sang công tác xây dựng nội bộ Đảng.
Bức điện dẫn lời Đại sứ Nhật Bản lúc đó là Mitsuo Sakaba, người tháp tùng ông Mạnh sang Nhật hồi tháng Tư, nói rằng ông tỏ ra hờ hững trong cuộc gặp Thủ tướng Nhật Taro Aso, không nói chuyện nhiều mà chỉ đọc bằng một giọng đều đều từ đầu đến cuối diễn văn dài 30 phút đã được trợ lý chuẩn bị trước.
Nhưng sau đó khi đi thăm một cơ sở nông nghiệp ở ngoại ô Tokyo thì trông ông sinh động hẳn lên.
Lý do có lẽ là, theo nhận định mà sứ quán Mỹ có, ông Sang đã đảm nhận nhiều công việc của ông Mạnh. (Báo Nhật Asahi trong một bài đầu năm 2011 được BBC giới thiệu cũng nói ông Trương Tấn Sang là nhân vật "thân Nhật Bản".)
v    Trong cuộc thăm viếng chính thức cấp nhà nước tới Lào và Campuchia từ ngày 24 đến ngày 28/8/2010, tháp tùng Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết chỉ có 2 nhân vật mang hàm bộ trưởng là ông Chủ nhiệm Văn phỏng Chủ tịch nước Nguyễn Văn Chiền (thành viên đương nhiên) và tân Bộ trưởng Giáo dục Phạm Vũ Luận (người chưa phải là Uỷ viên TW Đảng). Đây là đoàn tháp tùng èo uột nhất từ trước đến nay đối với một bậc “nguyên thủ quốc gia”, người từng “sát cánh” cùng TBT Nông Đức Mạnh trên bục danh dự trong lễ tiếp đón TBT, Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào ngày 16/11/2006 (điều chưa hề có tiền lệ). Ngoài ra, trong dịp Đại lễ 1000 năm Thăng Long, trong khi Chủ tịch QH Nguyễn Phú Trọng trịnh trọng chủ trì lễ khai mạc ngày 1/10/2010 thì ngài Chủ tịch nước lại chỉ được dự lễ khánh thành tượng đài Thánh Gióng (một phần của chương trình Đại  lễ) ngày 6/10/2010.
Sự thất thế của ông Nguyễn Minh Triết cũng đồng nghĩa với việc phái bảo thủ giành lại thế thượng phong trước sự lùi bước của phe cấp tiến. Cụ thể:
Cương lĩnh Đảng năm 1991 viết: Xã hội xã hội chủ nghĩa mà nhân dân ta đang xây dựng là một xã hội: "có một nền kinh tế phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất chủ yếu".
Văn kiện Đại hội Đảng lần thứ X (2006) viết khác: "có nền kinh tế phát triển cao, dựa trên nền sản xuất hiện đại và quan hệ sản xuất phù hợp với trình độ phát triển của lực lượng sản xuất".
Đến dự thảo lần thứ nhất Bổ sung, phát triển Cương lĩnh 1991 (4-2009) viết về vấn đề này y nguyên như ở Đại hội Đảng lần thứ X. Dự thảo lần thứ hai Bổ sung, phát triển Cương lĩnh 1991 (9-2009) bổ sung thêm từ "tiến bộ". Nguyên văn: "Có nền kinh tế phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và quan hệ sản xuất tiến bộ, phù hợp". Ở Hội nghị Trung ương lần thứ 11 (10-2009) trình bày như Dự thảo lần thứ hai nói trên và đã được thông qua.
Ở Hội nghị Trung ương 12 (3-2010) xóa bỏ các cách trình bày nói trên, quay trở lại mệnh đề của Cương lĩnh 1991.
(Về đặc trưng kinh tế của chủ nghĩa xã hội – Lê Xuân Tùng – Báo Nhân Dân, tháng 9.2010)
Sự thất thế của phe cấp tiến so với phe bảo thủ, kể từ Hội nghị TW 12 khoá X cuối tháng 3/2010, được đánh dấu qua sự thụt lùi của Dự thảo Văn kiện Đại hội XI so với Đại hội X. Song cũng kể từ đây, trên sân khấu chính trị Việt Nam lại xuất hiện một hiện tượng chưa từng có tiền lệ: đó là thế giằng co giữa phe bảo thủ và phe cấp tiến, kéo dài cho đến nay. Thực tế này đã dẫn đến những diễn biến bất ngờ và khó lường trên đấu trường chính trị, khiến nhiều người chưa kịp vui mừng thì đã bị cụt hứng.
Đầu tiên, ngày 25/8/2010, ông Nguyễn Phú Trọng phát biểu trong một phiên họp của Uỷ ban Thường vụ Quốc Hội:“Đối với vấn đề sửa đổi Hiến pháp, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng kết luận nên chuẩn bị hai phương án: một là nếu chuẩn bị kịp, các điều kiện chín muồi, có thể tiến hành thông qua ngay tại kỳ họp thứ 8; hai là nếu không chuẩn bị kịp thì Quốc hội sẽ họp thêm một kỳ họp ngắn vào tháng 12 để thảo luận và quyết định việc sửa đổi Hiến pháp.” Trước đó, việc sửa đổi Hiến pháp 1992 đã nhiều lần được đặt ra nhưng đều bị phe bảo thủ trong Đảng tìm mọi cách gạt đi, và khi không thể né tránh thì họ lại viện cớ là phải sửa Cương lĩnh của Đảng trước khi sửa Hiến pháp (!?). Vì vậy, việc ngài Chủ tịch QH (một trong “tứ trụ” của hệ thống) phát đi thông điệp chính thức đến toàn thể quốc dân như thế là một dấu hiệu rất đáng mừng, ít nhất là ở chỗ ban lãnh đạo Đảng đã chấp nhận việc thay đổi Hiến pháp mà không cần phải chờ Cương lĩnh mới tại Đại hội XI của Đảng.
Tiếp theo, đến giữa tháng 9/2010, trước thời điểm chính thức công bố dự thảo văn kiện của Đại hội Đảng lần thứ XI để “lấy ý kiến nhân dân”, trong một chương trình thời sự 19h của VTV, phát thanh viên khi đưa tin về một số điểm mấu chốt của văn kiện đã nói là Đảng “lấy tư tưởng Hồ Chí Minh làm kim chỉ nam cho hành động của mình”, nghĩa là không còn tự chụp cái vòng kim cô “chủ nghĩa Marx-Lenin” lên đầu mình nữa. Chương trình thời sự hôm đó và hôm kế tiếp đã cho phát một số ý kiến cá nhân rất thẳng thắn và mạnh mẽ.
Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Phe bảo thủ lập tức phản công và đến khi dự thảo văn kiện Đại hội XI của Đảng được công bố chính thức trên các tờ báo vài hôm sau đó thì cụm từ “chủ nghĩa Marx-Lenin, tư tưởng Hồ Chí Minh” lại xuất hiện. Luồng gió cách tân yếu ớt đã bị thổi bạt. Và xu hướng thắng thế của phe bảo thủ trong Đảng, lúc này do ông Nguyễn Phú Trọng cầm đầu, được khẳng định qua bài phát biểu của ngài Chủ tịch QH tại buổi lễ trao Huân chương Sao Vàng lần thứ 2 cho Quân khu III ngày 29/10/2010:
Chủ tịch QH nhấn mạnh, trong bối cảnh tình hình thế giới có những biến động phức tạp, khó lường và tình hình đất nước có sự phát triển mới, âm mưu của các thế lực thù địch chống phá độc lập dân tộc và CNXH ở nước ta chẳng những không thay đổi mà còn điên cuồng và thâm độc hơn; mục tiêu nhất quán của chúng là muốn xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản và chế độ XHCN ở nước ta, xóa bỏ thành quả cách mạng của dân tộc ta. Vì vậy, quân và dân cả nước nói chung, quân và dân Quân khu 3 nói riêng, tuyệt đối không được mơ hồ, chủ quan, mất cảnh giác.
Sau đó, mọi hy vọng về một cuộc canh tân đất nước hầu như bị dập tắt phũ phàng khi TS Cù Huy Hà Vũ bị bắt vào rạng sáng ngày 5/11/2010. Hệ quả tất yếu là Đại hội XI của Đảng đã cho ra đời một ban lãnh đạo mới mà phần lớn là những gương mặt bảo thủ. Ông Trương Tấn Sang, người lúc này là thủ lĩnh phái cấp tiến trong Đảng thay thế vị trí của ông Nguyễn Minh Triết trước kia, dường như bị chìm khuất giữa những khuôn mặt bảo thủ với số lượng áp đảo, mà trong “bộ tứ” hiện nay thì “tương quan lực lượng” là 1:3.[1]
Thời thế bỗng chốc lại đổi thay. Ngày 7/5/2011, ông Trương Tấn Sang bất ngờ nổ súng tấn công công khai vào phe nhóm bảo thủ khi phát biểu hùng hồn trong cuộc tiếp xúc cử tri ở Quận 1, Tp HCM: “Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là 'chết' cái đất nước này.” Tiếp theo, ngày 10/5/2011 tại Hà Nội, Tạp chí Cộng sản tổ chức cuộc tọa đàm khoa học “Giải quyết tốt mối quan hệ giữa đổi mới kinh tế và đổi mới chính trị”. Rõ ràng, đây là những dấu hiệu cho thấy phe cấp tiến đang trỗi dậy và phe bảo thủ có dấu hiệu lùi bước để mở ra đường hướng phát triển hợp với quy luật và xu thế cho đất nước.
Thế nhưng bắt đầu từ ngày 9/6/2011, tờ Năng Lượng Mới bất ngờ đăng loạt bài lật lại vụ án Năm Cam. Ông Trương Tấn Sang, thủ lĩnh phái cấp tiến, dường như bị tấn công. Kết quả là bài diễn văn bế mạc của TBT Nguyễn Phú Trọng và thông cáo của Hội nghị TW2 ngày 10/7/2011 lại đem đến nỗi thất vọng khi điều mà cả một dân tộc vẫn đang dài cổ chờ đợi từ rất lâu là việc sửa đổi hiến pháp theo hướng dân chủ vẫn bế tắc trong cái vòng kim cô mà Đảng CSVN đã chụp lên đầu dân tộc Việt Nam suốt 2/3 thế kỷ qua.
Tuy nhiên, đến ngày 5/10/2011, khi chương trình Thời sự VTV 19h đưa tin Chủ tịch Trương Tấn Sang họp Ban Chỉ đạo Cải cách Tư pháp, người ta lại thấy phát thanh viên chỉ nhắc đến cụm từ “nhà nước pháp quyền” thay vì “nhà nước pháp quyền XHCN” như mọi khi; còn báo Vietnamnet cùng ngày thì đăng bài “Chủ tịch nước: Sửa Hiến pháp là ưu tiên số 1”. Kế đó, tại hội nghị tiếp xúc cử tri Quận 3 và Quận 4 ở Tp HCM ngày 18/10/2011, CTN Trương Tấn Sang lại phát biểu: "Liên quan tới việc xử lý vụ Vinasin, nhiều cử tri đề cập với tâm trạng lo lắng, tôi xin nhắc lại là đồng chí Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng (trước đây) và Tổng bí thư hiện nay đã khẳng định trước cử tri là không để "chìm xuồng" vụ này. Tôi cũng tin tưởng như vậy. Kết quả xử lý thế nào, sẽ có báo cáo trước cử tri".[2]Những dấu hiệu đáng khích lệ này lại còn được “tô điểm” thêm bằng bài phát biểu của TBT Nguyễn Phú Trọng tại lễ công bố quyết định thành lập Hội đồng Lý luận TW nhiệm kỳ 2011-2015 ngày 19/10/2011:
… Tình hình thế giới và khu vực hiện nay vẫn đang diễn biến phức tạp, biến đổi mau lẹ, khó lường, đã và sẽ tác động, ảnh hưởng tới tình hình nước ta. Trong tiến trình đổi mới, mở cửa và hội nhập quốc tế, chúng ta có những thời cơ lớn, để phát triển nhưng cũng đứng trước không ít khó khăn, thách thức. Thực tiễn đổi mới 25 năm qua đã cung cấp những kinh nghiệm quý giá, được Đảng tổng kết, khái quát thành lý luận, nâng lên thành những bài học, để xử lý mối quan hệ giữa thời cơ và thách thức cũng như nhiều mối quan hệ khác trong phát triển ở nước ta. Nếu đón bắt kịp và tận dụng được thời cơ thì thách thức, nguy cơ bị đẩy lùi; vượt qua được thách thức, nguy cơ thì thời cơ mới sẽ lại xuất hiện, tạo ra những thuận lợi mới cho sự phát triển. Ngược lại, nếu bỏ lỡ thời cơ thì thách thức, nguy cơ sẽ trở nên gay gắt, trầm trọng hơn; những thách thức, nguy cơ mới sẽ xuất hiện mà việc giải quyết nó sẽ khó khăn, phức tạp hơn nhiều, thậm chí có thể làm thất bại sự nghiệp của chúng ta.
… Chúng ta phải ra sức nghiên cứu lý luận từ thực tiễn sinh động chứ không thể giáo điều, chủ quan, tư biện, không thể tự bằng lòng với những kiến thức và kinh nghiệm đã có. Phát triển bền vững trong điều kiện thế giới ngày nay, nhất là trước những biến đổi dữ dội của môi trường và áp lực của kinh tế tri thức, nếu không có những đột phá mới về lý luận thì không thể tạo ra được tiền đề khoa học cho sự phát triển thực tiễn, cho chất lượng và hiệu quả hoạt động của Đảng và Nhà nước ta.
Rồi ngày 25/11/2011, trong cuộc trả lời chất vấn trước Quốc hội, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (người dính đến rất nhiều vụ bê bối và là người phải chịu trách nhiệm chính về thực trạng kinh tế trồi sụt liên miên suốt mấy năm qua do năng lực điều hành yếu kém cũng như sự dung túng cho các nhóm lợi ích đang ngày càng tác oai tác quái và xâu xé nền kinh tế) đã bộc lộ ý đồ “đón gió, trở cờ” hầu “đoái công chuộc tội”: Thủ tướng thuyết phục Quốc hội xây dựng Luật Biểu tình (Bee).  – Thủ tướng: Có Luật Biểu tình để đảm bảo quyền của dân (VnEconomy).  – Thủ tướng: “Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam” (DT).  – Thủ tướng trả lời về Luật Biểu tình và biển Đông (DV).  – QH chất vấn Thủ tướng về Biển Đông, biểu tình yêu nước (GDVN).  – ‘Việt Nam đòi chủ quyền Hoàng Sa bằng hòa bình’ (VNE).  – Thủ tướng: Hoàng Sa, Trường Sa của VN từ thế kỷ 17(VTC).
Ngày 26/3/2012, bài “Trung Quốc bất tín trong quan hệ với Việt Nam” bỗng nhiên xuất hiện cùng một ngày/giờ/phút trên tất cả các trang web/blog mang tên các vị lãnh đạo đảng CS và chính quyền Việt Nam (Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Phùng Quang ThanhTrần Đại Quang, Phạm Bình Minh…). Đây dường như là chỉ dấu báo hiệu sự chuyển hướng trong mối quan hệ Việt – Trung, cho thấy sự lùi bước của phe nhóm bảo thủ thân Tàu và sự thắng thế (tạm thời) của phe phái cấp tiến thân Mỹ.
Đầu tháng 4/2012, Thủ tướng NT Dũng lại tiếp tục lộ rõ ý đồ “đón gió, trở cờ” tại Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN ở Phnom Penh: VN ủng hộ giải pháp đa phương   –   (BBC). Việt Nam ủng hộ cách tiếp cận đa phương của Philippines để giải quyết hồ sơ Trường Sa   –   (RFI). “Báo chí tại Việt Nam không hề đưa tin là tại Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN, ở Phnom Penh, đầu tháng Tư, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã phát biểu ủng hộ cách tiếp cận đa phương do Philippines đưa ra, để giải quyết tranh chấp chủ quyền ở quần đảo Trường Sa”. BTV của trang điểm tin Ba Sàm bình luận: Sao kỳ vậy, tin tốt như thế này mà sao báo chí không dám đưa? Thủ tướng không muốn “làm phức tạp thêm tình hình”, hoặc Ban Tuyên giáo hay Bộ TT-TT “bịt miệng” luôn cả Thủ tướng? Việt Nam ủng hộ đề nghị của Philippines về Biển Đông   –   (VOA). Vietnam backs Phl’s multilateral approach to Spratlys row‎ (Philippine Star). Thái độ im lặng của báo chí trong nước về sự kiện này chứng tỏ đây chỉ là đòn “đánh lẻ” của ngài Thủ tướng thôi. Và đây nữa, Thủ tướng trả lời phỏng vấn tờ Wall Street Journal - Thủ tướng: “Sẽ chỉ giữ lại một số doanh nghiệp nhà nước” (Thời báo Kinh tế Việt Nam); bài gốc trên Wall Street Journal sát thực hơn: “Vietnam: Reform to Stabilize Economy”.
Song những ai từng hy vọng những diễn biến trên đây sẽ thổi luồng gió mới vào Hội nghị TW 5 khoá XI (diễn ra từ ngày 7 - 15/5/2012) hẳn sẽ phải thất vọng tràn trề với bài diễn văn bế mạc của TBT Nguyễn Phú Trọng cũng như thông báo của Hội nghị. Câu “Chỉ sửa đổi những vấn đề đã rõ, được thực tế chứng minh là đúng, đã đủ cơ sở và tạo được sự thống nhất cao” ở phần nói về việc sửa đổi Hiến pháp trong bản thông báo của hội nghị xem ra chẳng khác gì lời biện bạch “Những vấn đề đã rõ, đã chín, đã được thực tiễn chứng minh là đúng và đã có sự thống nhất tương đối rồi thì hãy sửa. Còn những vấn đề nào chưa đủ rõ, chưa đủ chín, thực tiễn còn đang vận động, ý kiến còn khác nhau thì xin phép chưa sửa đổi, sửa rồi mai kia lại vênh” của ngài GS.TS chuyên ngành “xây dựng Đảng” tại Đại hội XI khi một số đại biểu phản bác lại đặc trưng kinh tế của CNXH ở Việt Nam trong Dự thảo Văn kiện Đại hội là “có một nền kinh tế phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất chủ yếu”. Nực cười thay, chỉ mới mấy tháng trước đó thôi, cũng chính tác giả của những lời lẽ “kiên định, trước sau như một” này lại từng lớn tiếng đòi hỏi phải có “những đột phá mới về lý luận” (!?).
Thế nhưng, ngày 21/6/2012, Quốc hội Việt Namlại bất ngờ thông qua Luật Biển. Điều này cho thấy là phe bảo thủ thân Tàu do ông Nguyễn Phú Trọng cầm đầu đã phải chấp nhận lùi một bước. Chưa hết, trang điểm tin Ba Sàm ngày 23/6/2012 còn bình luận (về Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng):  … Nào là vội vã thả Bùi Hằng với lý do không rõ ràng, lại rò rỉ thông tin với RFI rằng quyết định đó chính là từ … Thủ tướng. Rồi vụ “xử lý” TS Nguyễn Xuân Diện, thấy BBC đã có ngay được thông tin người chỉ đạo không phải Thủ tướng, mà là PTT Nguyễn Xuân Phúc. Chưa “yên tâm”, lại có cả văn bản tối mật được tung ra (để “minh oan”?). Rất lạ! Có cả những tin đồn bay lượn khắp nơi rằng đang có những ý kiến mạnh trong nội bộ về sửa đổi Hiến pháp theo hướng dân chủ hơn, cả sửa Điều 4 nữa, mà đi đầu là … “TT”. Những diễn biến này rõ ràng là hợp logic với ba sự kiện mà Thủ tướng từng khiến bao người “nức lòng nức dạ” trên đây.
Song những ai vội vàng đặt niềm tin vào chú tắc kè hoa này hẳn sẽ sớm phải thất vọng khi mà ngày 17/7/2012 vừa rồi, lại chính Thủ tướng ký quyết định phê duyệt đề án“Tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước (DNNN), trọng tâm là tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước giai đoạn 2011 – 2015” mà tinh thần của nó lại trái ngược với bài trả lời phỏng vấn tờ Wall Street Journal ngày 10/4/2012 nêu trên.
Chưa biết thế giằng co giữa hai phe phái chủ yếu cùng những trò dền dứ trên đây sẽ còn kéo dài trong bao lâu nữa, cũng như đằng sau những diễn biến khó lý giải đó là gì, song có một thực tế không thể bác bỏ là cuộc chiến giữa phe bảo thủ và phe cấp tiến trong Đảng CSVN đang diễn ra ngày càng gay gắt và kịch tính. Và tất nhiên, chẳng chóng thì chầy, những gì hợp với quy luật và xu thế, cũng như những ai biết đặt lợi ích của đất nước và nhân dân lên trên quyền lợi của cá nhân và phe nhóm, cuối cùng sẽ giành phần thắng./.



Chú thích:
[1] Không ít người hẳn sẽ nghĩ việc tác giả xếp ông Nguyễn Tấn Dũng vào hàng ngũ bảo thủ là chủ quan và thiếu thuyết phục. Xin đưa ra mấy dẫn chứng để chứng minh cho điều ngược lại. Thứ nhất, theo nguồn công điện của ĐSQ Hoa Kỳ mà Wikileak tiết lộ thì ông Nguyễn Tấn Dũng lúc còn là Phó Thủ tướng đã từng ngăn chặn ông Nguyễn Cao Kỳ (cựu Phó Tổng thống, cựu Thủ tướng của chế độ Việt Nam Cộng hoà) về nước, cũng như “gọi tất cả các cựu viên chức chính quyền miền Nam là 'tội đồ' và sẽ 'không bao giờ được chào đón' về Việt Nam”. Thứ hai, trong bức công điện gửi Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ngày 15/12/2009, ông Michael Michalak, đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, cũng nhận xét ông Nguyễn Tấn Dũng là “nhân vật mà nhiều người lầm tưởng là có đầu óc cải cách chính trị”. Thứ ba, chiếc áo Thủ tướng rõ ràng là quá rộng đối với ông Nguyễn Tấn Dũng nên việc hy vọng ông ta sẽ (tự giác) cải cách hệ thống là ảo tưởng. Thứ tư, hình ảnh dưới đây nếu không phản ánh đúng bản chất của đương sự thì cũng khẳng định sự “chuyển hoá” hay “giác ngộ” về lập trường chính trị của ngài Thủ tướng:

Thứ năm, nhiều người vẫn lầm tưởng ông Nguyễn Phú Trọng và ông Nguyễn Tấn Dũng thuộc hai phe bảo thủ và cấp tiến, đồng thời là đối thủ của nhau, và cuộc “chỉnh đốn Đảng” lần này chủ yếu là nhằm vào ông Nguyễn Tấn Dũng cùng phe cánh của ông ta. Đây là một sự nhầm lẫn tai hại bởi (i) ông Nguyễn Phú Trọng và ông Nguyễn Tấn Dũng cùng chung lập trường chính trị bảo thủ như đã nhận xét ở trên, và (ii) dù vậy, việc hai nhân vật này đôi khi vẫn mâu thuẫn nhau chủ yếu là vì tâm lý “trâu buộc ghét trâu ăn”, vì không phải lúc nào họ cũng cùng chung lợi ích, vì trên thực thế ông Nguyễn Tấn Dũng đã trở thành một nhân vật “chầy bửa”, chẳng còn coi Bộ Chính trị (đứng đầu là TBT Nguyễn Phú Trọng) ra gì (bằng chứng là ông ta đã mấy lần qua mặt Bộ Chính trị để “đánh quả lẻ” hầu mong “chạy tội” như tác giả đã trình bày trong bài viết), và vì ông ta cùng bộ sậu đang ngày càng tác oai tác quái và xâu xé nền kinh tế khiến ai cũng phải bất bình – đó là những tác nhân tai hại khiến cho uy tín của ngài TBT vốn đã thấp nay lại càng xuống thấp và khiến cho Bộ Chính trị ngày càng chia năm sẻ bảy. Việc ông Nguyễn Phú Trọng dành cho ông Nguyễn Tấn Dũng những lời có cánh sau một nhiệm kỳ ê chề ngay tại phiên bế mạc kỳ họp cuối cùng của Quốc hội khoá XII ngày 29/3/2012 (“Thủ tướng đã điều hành, quản lý đất nước năng động, quyết liệt”), việc ông ta nói một đàng làm một nẻo trong vụ Vinashin (xem chú thích dưới đây) cũng như việc ông ta hoàn toàn ngậm miệng trong vụ Tiên Lãng (kể từ khi vụ việc xẩy ra cho đến nay, khi mà nó xem như đã bị “chìm xuồng” – bởi Hải Phòng là “hậu cứ” của ông Nguyễn Tấn Dũng, nơi ông hai lần liên tiếp ứng cử làm “đại biểu của nhân dân”) hay vụ Vinalines là những bằng chứng không thể chối cãi cho sự ủng hộ có tính quyết định mà ngài TBT dành cho ngài Thủ tướng.
[2] Ngày 25/4/2011, TBT kiêm Chủ tịch QH Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại phiên họp thứ 39 của Uỷ ban Thường vụ QH khoá XII: “Những sai phạm ở Vinashin đang được tiếp tục làm rõ chứ không có chuyện xuê xoa như lo ngại của nhiều người”.

Sunday, July 22, 2012

Vietnam, Anti-China, 22 Jul 2012, Image News by Reuters

Vietnam, Anti-China, 22 Jul 2012, Image News by Reuters

TÁI CẤU TRÚC DNNN: TỪ NHẬN THỨC ĐẾN HÀNH ĐỘNG

Lê Anh Hùng
Hà Nội, 22/7/2012


Thủ tướng Chính phủ vừa ký quyết định phê duyệt đề án “Tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước, trọng tâm là tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước giai đoạn 2011 - 2015” mà nội dung của nó hẳn sẽ khiến nhiều người không khỏi thất vọng.
Trong bản đề án này, DNNN vẫn được xác định là “làm nòng cốt để kinh tế nhà nước thực hiện được vai trò chủ đạo, là lực lượng vật chất quan trọng để Nhà nước định hướng, điều tiết nền kinh tế và ổn định kinh tế vĩ mô”.

Xuất phát từ việc xác định vai trò và chức năng của khu vực DNNN như thế nên theo nội dung của đề án, số lượng DN 100% vốn Nhà nước hiện có sẽ được cổ phần hoá mà qua đó Nhà nước nắm giữ tỷ lệ vốn điều lệ dưới 50% hoặc không giữ cổ phần là không đáng kể. Ngoài ra, đối với các doanh nghiệp làm ăn bết bát, “tái cơ cấu” còn là một cơ hội vô cùng thuận lợi để được Nhà nước tiếp tục “hà hơi, tiếp sức” bằng những đồng tiền thuế xương máu của nhân dân: “Đối với những tập đoàn, tổng công ty nhà nước đang có khó khăn về tài chính, một mặt cần làm rõ trách nhiệm của cán bộ quản lý có liên quan, mặt khác cần cơ cấu lại vốn, tài sản theo hướng đánh giá thực trạng, xác định nhu cầu vốn để có cơ chế xử lý bổ sung vốn cho tiếp tục thực hiện các dự án đầu tư cấp bách, hạn chế thất thoát vốn do kéo dài thời gian dự án…”.
Không cần phải được trang bị đầy đủ những mớ lý thuyết cao siêu mà chỉ cần nhìn vào thực trạng trồi sụt liên miên của nền kinh tế Việt Nam suốt mấy năm qua, người ta cũng có thể dễ dàng trả lời được câu hỏi là các DNNN ở Việt Nam đã và đang đóng vai trò “chủ đạo” và “định hướng, điều tiết nền kinh tế và ổn định kinh tế vĩ mô” như thế nào. Hơn thế, bản đề án trên rõ ràng đã đi ngược lại bản kiến nghị 10 điểm mà Uỷ ban Kinh tế của Quốc hội khoá XII và Viện Khoa học Xã hội Việt Nam gửi đến Quốc hội khoá XIII cuối tháng 7/2011 trong bối cảnh bất ổn kinh tế vĩ mô đã trở thành thách thức lớn nhất đối với nền kinh tế Việt Nam năm 2011, cụ thể ở đây là Kiến nghị thứ 7: “Tái cấu trúc khu vực doanh nghiệp Nhà nước để bảo đảm nhiệm vụ cơ bản là khắc phục những khiếm khuyết của thị trường và cung cấp hàng hóa, dịch vụ công cộng thay vì đóng vai trò chủ đạo bằng cách đầu tư dàn trải và kém hiệu quả như hiện nay… Trên thực tế hiệu lực và hiệu quả quản lý nhà nước về kinh tế còn nhiều bất cập do sự can thiệp của Nhà nước chưa phù hợp với sự vận động của thị trường.”
Tuy nhiên, điều gây ngạc nhiên hơn cả là nội dung bản đề án này lại trái ngược với quan điểm của chính ngài Thủ tướng trong một bài trả lời phỏng vấn báo Wall Street Journal chỉ mới cách đây vài tháng khi ông khẳng định mục tiêu của mình là “sẽ chỉ giữ lại một số doanh nghiệp nhà nước then chốt ở một số ngành nhất định”.
Rõ ràng, trong bài trả lời phỏng vấn nói trên, Thủ tướng đã nhận thức được vấn đề đối với DNNN cũng như những gì mà khu vực kinh tế này đã và đang gây ra cho nền kinh tế Việt Nam. Chính vì vậy mà việc phê duyệt bản đề án tái cơ cấu DNNN này dễ khiến người ta đi đến nhận định hoặc Thủ tướng là một người tiền hậu bất nhất, hoặc Thủ tướng bị thao túng bởi các nhóm lợi ích đang lũng đoạn nền kinh tế Việt Nam thông qua các DNNN. Và xem ra tiếng nói của Quốc hội, “cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của nước CHXHCN Việt Nam”, chẳng hề có chút trọng lượng nào đối với Chính phủ, “cơ quan chấp hành” của nó cả./.