Saturday, October 20, 2012

NHẬT KÝ BỔ SUNG V

Ngày 15/4/2012:
Tôi gửi thư tố cáo qua mạng đến các cơ quan hữu quan ở Việt Nam cùng hàng loạt địa chỉ email khác (lần thứ 62).
Ngày 16/4:
7h30 sáng 16/4/2012, tôi đến trụ sở Công an Quảng Trị, đề nghị trực ban gọi vào Thanh tra Công an tỉnh để làm việc. Viên cảnh sát bảo vệ gọi điện vào và bảo tôi đợi một lát sẽ có người ra làm việc. Tôi đi vào phía trong cổng đợi thì anh ta bảo tôi ra ngoài cổng. Bực mình, tôi đi ra ngoài và cầm tờ biểu ngữ “HÃY TRẢ LỜI ĐƠN TỐ CÁO CỦA TÔI” trước ngực, đứng ngay một bên cổng trụ sở Công an tỉnh. Nhiều người đi ra đi vào cũng như người đi đường cứ trố mắt nhìn.

Chừng 10 phút sau, một viên cảnh sát bảo vệ khác chạy ra bảo tôi bỏ tờ biểu ngữ xuống và vào phía trong cổng đợi. Tôi vẫn để tờ biểu ngữ bên ngoài túi tài liệu mà tôi mang theo. Tôi nghe loáng thoáng một tay cảnh sát, chắc là “sếp” của viên cảnh sát trực ban bảo vệ, mắng anh này: “Thấy người ta cầm biểu ngữ đứng trước cổng thế mà cứ ngồi nhìn…” Khoảng 5 phút sau, có một viên trung tá an ninh mặt mũi khá bặm trợn (tôi chỉ nhớ là anh ta mang họ Hồ) đi xe máy vào. Anh ta hỏi chuyện tôi, nửa khuyên nhủ nửa nạt nộ, bảo tôi hãy về đi, người ta đang giải quyết vụ việc. Tôi bèn bỏ ra ngoài cổng và tiếp tục trưng tờ biểu ngữ lên. Mấy viên cảnh sát vội chạy theo, đề nghị tôi bỏ biểu ngữ xuống và vào trong cổng đợi.
Tôi đi vào cổng thì thấy trung tá Nguyễn Quang Trung xuất hiện đằng xa. Viên trung tá họ Hồ kia đi vào phòng làm việc ở cổng cùng trung tá Nguyễn Quang Trung và tôi. Anh ta lớn tiếng nạt nộ, doạ dẫm tôi, nhưng chừng như thấy không ăn thua gì, vả lại anh ta cũng chẳng có phận sự gì cả nên một lát sau anh ta rút. (Tay này chắc chắn là thuộc hạ của những kẻ bị tôi tố cáo.)
Tôi tiếp tục làm việc với trung tá NQ Trung. Anh ta hỏi xác nhận của Công an P5 (Đông Hà) về việc chấp hành pháp luật của tôi từ tháng 8/2010 đến nay. Tôi nói tôi đã nộp cho Công an P5 rồi, nhưng họ chưa xác nhận; hơn nữa, đó là yêu cầu ngoài lề, không quan trọng. Tôi cho anh ta biết là tôi đã gửi thư tố cáo đi khắp 64 tỉnh thành cả nước rồi. Anh ta nói là họ đã biết hết. Tôi đề nghị họ tìm vợ tôi về, vì vợ tôi mới là nhân vật trung tâm của câu chuyện. Tôi cung cấp ảnh của Nhung, cô gái nằm trong băng đảng ma tuý của ông Hoàng Trung Hải với vợ tôi, đã bị ông ta và đàn em thủ tiêu, nhưng anh ta nói vụ đó sẽ giải quyết sau. Tôi đề nghị anh ta tiếp nhận USB có chứa các file tài liệu chi tiết liên quan đến đơn tố cáo cũng như đoạn ghi âm cuộc điện thoại giữa hai vợ chồng tôi (để chứng minh vai trò của vợ tôi trong câu chuyện). Anh ta nói là sẽ báo cáo lãnh đạo và khi cần sẽ liên lạc với tôi để in ra (vì tôi nói là tôi không có điều kiện để in).
Nói chung, thái độ làm việc của họ là theo kiểu “câu giờ”. Nếu muốn giải quyết nhanh thì trước hết là cần triệu tập vợ tôi đến để làm rõ đơn thư tố cáo, đằng này họ lại cứ vòng vo. Vụ việc vô cùng phức tạp, liên quan đến nhiều lãnh đạo cấp cao. Dường như người ta muốn thách thức sự kiên nhẫn của tôi. Tuy nhiên, tôi cũng nói rõ là tôi không còn lựa chọn nào khác mà sẽ theo đuổi vụ việc đến cùng.
Ngày 19/4:
7h30 sáng, tôi đến trụ sở Công an Quảng Trị. Viên cảnh sát trực ban bảo vệ thấy tôi từ đằng xa liền gọi điện đi đâu đó. Tôi đến trước cổng, lấy tờ biểu ngữ “HÃY TRẢ LỜI ĐƠN TỐ CÁO CỦA TÔI” ra giơ trước ngực. Hai viên cảnh sát bảo vệ vội chạy ra, đề nghị tôi vào trong cổng đợi để họ liên lạc vào trong. Tôi miễn cưỡng vào phía trong cổng đợi. Một lát sau, một viên cảnh sát bảo vệ chạy lại bảo tôi đợi đấy, sẽ có người ra làm việc. Tôi ngồi đợi mãi mà chẳng thấy ai ra làm việc với tôi cả. Đến khoảng 9h, tôi thấy trung tá Nguyễn Quang Trung đi xe máy từ trong ra. Anh ta tỏ vẻ bất ngờ và hơi khó xử khi gặp tôi. Hoá ra là chẳng có ai báo với anh ta cả. Do có việc phải đi ra ngoài nên anh ta mới biết tôi đang đợi ở cổng. Anh ta bảo tôi ngồi đợi để anh ta gọi người khác xuống làm việc với tôi. Anh ta nói là ngày hôm qua mới làm về vụ việc của tôi cả ngày. Tôi hỏi làm việc gì nhưng anh ta bảo là không nói được.
Tôi tiếp tục ngồi đợi. Đến gần 10h, một viên cảnh sát bảo vệ chạy lại báo cho tôi là hôm nay Thanh tra bận, hẹn hôm khác. Tôi rất bực nhưng đành phải ra về.
Ngày 21/4:
Vợ tôi nhắn tin cho tôi: “Có lệnh bắt anh rồi đấy. Anh nên dừng lại đi…”
Ngày 22/4:
Tôi gửi thư tố cáo qua mạng đến các cơ quan hữu quan ở Việt Nam cùng hàng loạt địa chỉ email khác (lần thứ 63).
Ngày 23/4:
7h30 sáng 23/4, tôi đến trụ sở Công an tỉnh Quảng Trị. Tôi đứng ngoài cổng và giơ túi tài liệu clear-bag, trong đó có tờ biểu ngữ “HÃY TRẢ LỜI ĐƠN TỐ CÁO CỦA TÔI” nằm ở phía ngoài, lên trước ngực. Mấy tay bảo vệ vội chạy ra đề nghị tôi vào phía trong đợi để họ liên lạc vào Phòng Thanh tra. Sau một lúc giằng co, tôi miễn cưỡng vào phía trong cổng đợi. Khi vào trong, tôi vẫn cố để tờ biểu ngữ cho nhiều người đi qua nhìn thấy. Một lát sau, một tay bảo vệ chạy lại cho biết là Phòng Thanh tra báo bận, không gặp tôi được.
Tôi bèn đi ra ngoài cổng và tiếp tục giơ túi tài liệu cùng tờ biểu ngữ lên trước ngực. 3 tay cảnh sát mặc thường phục liền chạy ra đuổi tôi đi, thái độ của họ rất hung hãn. Tôi buộc phải lùi dần, lùi dần, nhưng bọn chúng vẫn không buông tha, mà cứ xấn tới. Cách cổng trụ sở Công an tỉnh khoảng 100m chúng vẫn tiếp tục xô đẩy tôi. Một tên còn tìm cách giật túi tài liệu của tôi. Trước phản ứng gay gắt của mấy người dân xung quanh, chúng mới chịu dừng tay. Trong khi giằng co với chúng, tôi thấy một viên trung tá an ninh đi xe máy từ cổng ra, gật đầu ra dấu khích lệ một trong 3 tên cảnh sát. 3 tên cảnh sát kia vẫn đứng chặn không cho tôi tiếp cận cổng trụ sở Công an tỉnh. Một số người dân hỏi han, tỏ vẻ thông cảm và không dấu nổi sự bất bình trước cách hành xử của lũ côn đồ đội lốt công an.
Không còn cách nào khác, tôi đành phải ra về. Tôi cảm thấy vô cùng đơn độc trong cuộc chiến không cân sức này.
Ngày 24/4:
9h30 sáng, tôi đi mạng về thì gặp thượng uý Nguyễn Minh Đông, Phó CA P5, đang ngồi nói chuyện với mẹ vợ tôi. Viên sỹ quan này đã biết vụ việc của tôi ngay từ khi tôi mới bán nhà chuyển từ Hà Nội vào Đông Hà tháng 5/2008, đã từng cùng một viên trung uý khác và viên CSKV Lê Phước Giải đến nhà tôi vào tháng 7/2008 để tìm hiểu xem tôi có “bị” gì không, rồi sau đó chính anh ta lại có mặt trong đám công an “bắt quả tang” tôi tại tiệm Internet ngày 25/12/2009. Tôi cũng từng trao đổi với anh ta về vụ việc của mình, cũng như việc tôi đã gửi đơn tố cáo ở Công an tỉnh và mang biểu ngữ đứng trước trụ sở Công an tỉnh. Hôm nay, anh ta khuyên tôi nên đi ra Hà Nội hoặc Hà Tĩnh tìm việc làm một thời gian trong khi chờ đợi người ta giải quyết đơn tố cáo của tôi, vì vụ việc của tôi rất phức tạp, liên quan đến nhiều vị lãnh đạo cấp cao nên phải mất hàng tháng, thậm chí cả năm mới giải quyết được. (Chắc chắn là phải có ai đó chỉ đạo anh ta làm việc này.)
Đã mấy lần bà ngoại vợ tôi nói toạc móng heo với tôi về chuyện gia đình vợ tôi không muốn tôi ở đó nữa. Tôi rất buồn và cảm thấy cay đắng. Thực ra, tôi cũng đã muốn đi khỏi ngôi nhà này từ lâu. Nhưng phần vì không biết đi đâu về đâu, phần vì còn cố nấn ná để tìm mọi cách thúc đẩy diễn tiến của vụ tố cáo. Cho dù người ta có đưa tôi ra toà thì điều đó cũng giúp đánh động dư luận. Lúc đầu, tôi cứ ngỡ chiến thuật mang biểu ngữ đứng trước cổng trụ sở Công an tỉnh sẽ khiến cho người ta phải giải quyết nhanh vụ việc của tôi. Tuy nhiên, sau sự cố sáng 23/4, tôi lại thấy mình vô cùng đơn độc và bất lực. Vì thế, tôi nói với thượng uý NM Đông là tôi cũng đã dự định hết tuần này sẽ đi rồi. Tôi bảo Ty (em gái vợ) tìm người bán bộ loa vi tính để lấy tiền lộ phí. Suốt thời gian vừa qua, vợ tôi không về nhà mà vẫn đòi li dị, bảo tôi ra đi.
Ngày 25/4:
Buổi sáng, tôi đi mạng và tiêu hết những đồng tiền lẻ cuối cùng.
Buổi chiều, tôi kiểm tra lại túi tài liệu thì phát hiện một Bản Cam Đoan (đánh máy) và hai lá đơn tố cáo có chữ ký và điểm chỉ của vợ tôi đã biến mất. Tôi biết là chỉ có mẹ vợ tôi lấy trộm theo chỉ đạo của vợ tôi mà thôi.
Khoảng 16h, tôi hỏi mẹ vợ thì bà chối bay chối biến, lại còn cong cớn chửi rủa tôi, đòi đuổi tôi ra khỏi nhà. Nói qua nói lại một lúc, bà mẹ vợ cầm chiếc ghế nhựa xông vào đánh tôi. Bà đánh tôi mấy cái vào đầu khiến tôi bị chảy máu. Bị tấn công bất ngờ, tôi phản ứng, đấm lại bà một cái rồi bỏ chạy. Bà liền gọi điện thoại cho thiếu tá Hùng, Trưởng CA P5. Chỉ một nhoáng sau, viên CSKV Đoàn Kim Thuyết và một viên cảnh sát khác xuất hiện. Lúc này, tôi đã vào nhà tắm táp để cho trôi hết máu me trên người và vụ việc đã tạm lắng xuống. Mọi người cũng bảo là chuyện qua rồi, tôi cũng không muốn ra CAP làm gì. Nhưng thái độ của hai viên CS lần này khác hẳn với mọi ngày, họ tỏ ra rất cương quyết, đòi cưỡng chế nếu tôi không chịu ra CAP làm việc (?).
Tôi đành phải ngồi lên xe của một viên CS. Mẹ vợ tôi đi đón con, sau đó đến sau. Bà nói với phía Công an là không cho tôi tiếp tục ở trong nhà nữa. Ra tới trụ sở CAP5, người làm việc với tôi là thiếu tá Trương Văn Thể và một viên thiếu tá khác mà tôi quên mất tên. Tôi viết bản tường trình về vụ việc. Thiếu tá TV Thể lập biên bản lấy lời khai, thể hiện theo đúng nội dung mà tôi đã tường trình (tức là mẹ vợ lấy trộm đơn thư của tôi, đánh tôi chảy máu đầu khiến tôi đấm lại bà một phát rồi bỏ chạy). Tôi bảo họ là mọi chuyện không có gì ghê gớm, tôi mới là người bị khiêu khích, bị tấn công và bị thương tích đáng kể. Dù vậy, tôi vẫn thừa nhận là việc đánh lại mẹ vợ như thế cũng là chuyện chẳng hay ho gì. Tôi đề nghị họ bỏ qua, bởi tôi cũng sắp đi khỏi đây rồi. Họ bảo tôi ngồi đợi một lát, rồi họ mang bản tường trình và biên bản lấy lời khai kia đi ra khỏi phòng.
Lát sau, họ quay lại. Viên thiếu tá kia lập biên bản xác nhận thương tích cho tôi, và tôi ký vào chỗ người bị hại. Sau đó, thiếu tá TV Thể chìa cho tôi một tờ biên bản sự vụ, trong đó chỉ nêu vắn tắt là ngày nọ giờ nọ có vụ xô ẩu giữa tôi và mẹ vợ, dưới đó vẫn còn nhiều dòng trống. Anh ta bảo tôi ký vào dưới chỗ người bị hại, nhưng lệch sang bên trái, sát mép tờ giấy, chứ không phải ngay dưới chỗ dành cho người bị hại. Lúc đó, tôi đã băn khoăn, nhưng nghĩ chắc vụ việc không có gì nên người ta sẽ bỏ qua thôi. Vì vậy, tôi vẫn làm theo chỉ dẫn của anh ta. Trước khi ra về, tôi còn gặp thượng uý NM Đông. Anh ta tỏ ra rất nhã nhặn, lắng nghe và chia sẻ, cả vụ việc tố cáo của tôi, cũng như chuyện mới xẩy ra ở nhà bà ngoại vợ tôi. Tôi báo với anh ta là ngày mai sẽ đi khỏi đây. Anh ta nói là nếu có gì cần giúp đỡ thì hãy gọi cho anh ta, anh ta rất sẵn sàng. Lúc đó, tôi thực sự cảm kích và nghĩ đây là một con người hiểu biết và có tâm, mặc dù trước kia tôi vẫn có ác cảm với anh ta.
Buổi tối, Ty (em vợ) đưa cho tôi 300.000VNĐ tiền bán bộ loa vi tính để tôi lấy tiền đi.
Ngày 26/4:
Buổi sáng, tôi đi mạng rồi đi mua vé xe ra Hà Nội. Khoảng 9h sáng, tôi về xóm và gặp một số người trong xóm, cho họ biết là tôi sẽ ra HN vào chiều tối. Tất cả mọi người trong xóm đều không biết gì về thực chất của câu chuyện, nhưng họ đều tỏ ý trách vợ tôi và gia đình vợ (vợ tôi nói với họ là đòi chia tay tôi, tôi đi thì cô ấy mới đưa con về). Mọi người động viên tôi, một số người còn góp tiền cho tôi làm lộ phí. Vài người bảo tôi rằng họ nghi vợ tôi là bồ của ông Nguyễn Đình Hùng, nguyên GĐ Nông trường Cao su Cồn Tiên. Họ nói ông này bị vợ bỏ vì nợ nần tùm lum (trước đó mấy tháng, vợ tôi cho tôi biết ông Hùng bỏ vợ vì vợ nghi ông bồ bịch rồi hành xử quá đáng với ông).
Như vậy, có thể khẳng định rằng những khó khăn về tài chính sau này của vợ chồng tôi là xuất phát từ phía ông NĐ Hùng. Hoặc là ông ta vỡ nợ thật, hoặc là ông ta đã bị những người mà tôi tố cáo khống chế, mua chuộc rồi làm tay sai cho họ. (Ở đây, tôi cần phải nói rõ là do vợ tôi không muốn tôi bức xúc mà tiếp tục tố cáo nên nhiều khi gặp khó khăn về tiền bạc cô ấy không muốn cho tôi biết. Phía Bộ Chính trị biết điểm yếu này của vợ tôi nên khai thác triệt để, họ cứ hứa hươu hứa vượn hết lần này đến lần khác để vợ tôi cộng tác với họ, nhưng lại không đưa tiền cho vợ tôi, hòng khiến chúng tôi ngày càng rơi vào cảnh khó khăn và làm cho tôi nghi ngờ vợ.) Trong hai khả năng nói trên của ông NĐ Hùng, tôi vẫn nghiêng về khả năng thứ hai nhiều hơn: ông ta bị mua chuộc rồi tiếp tay cho người ta để làm hại vợ chồng tôi. Gần Tết, vợ tôi thú nhận với tôi là số tiền 80 triệu VNĐ mà ông Trần Đại Quang đưa cho (ngày 3/1/2012 là 70 triệu và sau đó mấy ngày ông đưa thêm 10 triệu nữa) vợ tôi đã giấu tôi mua thêm một lô cao su nữa ở Cồn Tiên, do ông NĐ Hùng giúp. (Trước đó tôi vẫn băn khoăn, tuy không nói ra với vợ, là không hiểu cô ấy tiêu tiền kiểu gì mà thấy mau hết.) Thực ra, nếu tôi biết trước chuyện này thì tôi đã can ngăn vợ, vì tôi biết là mình cần phải dự phòng một ít tiền mặt để theo đuổi vụ tố cáo này. Tức là, một mặt phía Bộ Chính trị vẫn đưa tiền cho chúng tôi sinh sống, một mặt những kẻ bị tôi tố cáo lại ngay lập tức chỉ đạo ông NĐ Hùng tìm cách rút ruột vợ tôi, mà ở đây là bày ra chuyện mua cao su. (Ông Hùng là ân nhân của vợ tôi, nhất là thời gian tôi bị bắt, nên cô ấy dễ tin lời ông ta. Những chuyện liên quan đến ông này vợ tôi đều kể hết cho tôi. Vợ tôi có thể phạm tội giết người, và đôi khi vì những lý do khác nhau mà giấu tôi chuyện này chuyện nọ, nhưng riêng đức tính chung thuỷ thì tôi rất tin vợ, tin vào trực giác của mình.)
Nhỏ, bạn vợ tôi, còn cho tôi biết là cách đó khoảng mươi hôm, một lần vợ tôi gọi điện cho nó và “thổ lộ” là tôi đã hẹn cô ấy vào khách sạn Thành Đô rồi ép cô ấy ký và điểm chỉ vào đơn thư tố cáo. (Những kẻ bị tôi tố cáo biết các sỹ quan Công an Quảng Trị vẫn theo dõi điện thoại của cô ấy, nên việc vợ tôi “tâm sự” với bạn như thế là một diễn biến logic nếu cô ấy khai với công an là việc ký đơn thư tố cáo là do tôi ép buộc.) Thông tin này khiến tôi thấy chột dạ.
Trên đường ra Hà Nội vào tối 26/4, tôi bắt đầu xâu chuỗi sự kiện và rút ra kết luận là có thể người ta sắp bắt tôi về tội vu khống. Tuy nhiên, khác với lần trước, ngày 25/12/2009, khi người ta “bắt quả tang” tôi ngoài tiệm Internet về tội “tuyên truyền chống phá Nhà nước” rồi sau đó mới chuyển sang tội danh “vu khống các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước”, lần này, sau khi “điều tra”, có thể người ta sẽ ra lệnh bắt khẩn cấp đối với tội về tội danh “vu khống”, qua các diễn biến sau: (i) ngày 21/4, vợ tôi nhắn tin cho tôi là “có lệnh bắt anh rồi đấy.”; (ii) bọn họ ép vợ tôi bảo mẹ lấy trộm đơn thư của tôi, dẫn đến cuộc xô xát để tạo cớ cho Công an P5 vào cuộc và dở trò bẩn thỉu với tôi. Lúc này, tôi mới thấm thía là mình đã ngây thơ đến thế nào khi mấy tay công an P5 bảo ký gì thì ký nấy. Rất có thể nội dung biên bản sự vụ sẽ bị họ “làm xiếc” theo hướng gây bất lợi cho tôi: họ sẽ bổ sung vào biên bản này nội dung theo đó tôi là người gây sự, đánh mẹ vợ trước, và mẹ vợ tôi sẽ ký vào chỗ người bị hại của tờ biên bản. Nếu tôi bị bắt, khi ra toà người ta sẽ rêu rao rằng tôi là người không có tư cách, dám ngang ngược đánh cả mẹ vợ, qua đó thuyết phục mọi người việc tôi bắt ép vợ ký vào đơn thư tố cáo là chuyện hoàn toàn có thể. (Trong khi đó, nếu tôi bị kiếm chuyện, bị đánh trước và phản ứng vừa phải thì mọi người dễ thông cảm hơn. Bản tường trình của tôi, biên bản lấy lời khai và bản xác nhận thương tích của tôi là chân thực; còn biên bản sự vụ thì bị họ làm xiếc; bọn họ sẽ dùng những thứ này để “mặc cả” với những kẻ cần chúng.)
Ngày 27/4:
Do tắc đường ở Thanh Hoá nên khi tôi ra đến Hà Nội và về nhà mẹ thì đã 11h trưa. Mẹ tôi bảo tôi ở lại rồi xin việc làm.
Buổi chiều, mẹ tôi về quê với em trai tôi nhân dịp nghỉ lễ. Tôi đi mua một máy điện thoại Trung Quốc cũ, có chức năng ghi âm, và một thẻ nhớ mới, tất cả chỉ vỏn vẹn 180.000VNĐ. Tôi dự định sẽ điện thoại cho tay thượng uý Nguyễn Minh Đông để làm cho ra nhẽ, rồi gọi điện cho cậu Tuấn, anh mẹ vợ tôi (ở gần nhà bà ngoại vợ), để tìm kiếm nhân chứng bảo vệ mình.
Ngày 28/4:
8h20 sáng, tôi bắt đầu gọi cho thượng uý NM Đông, và tiến hành ghi âm các cuộc gọi. Đúng như tôi tiên đoán, anh ta nói là tôi đánh mẹ vợ trước. Lúc tôi nói đến biên bản sự vụ thì anh ta trả lời lấp liếm. Khi thì nói là tôi và mẹ vợ ký cùng nhau (thực ra tôi ký trước), khi thì nói là mẹ vợ tôi ký chỗ khác, chứ không phải ký vào chỗ người bị hại trong biên bản sự vụ. Khi tôi tiếp tục truy vấn đến cùng thì anh ta lại trở giọng với tôi, mặc dù lúc đầu anh ta rất nhã nhặn, thậm chí còn gọi điện lại cho tôi khi máy không nghe rõ. Đúng là bọn họ đã giở trò hèn hạ với tôi. Dù sao thì tay thượng uý này cũng như mấy viên cảnh sát kia đều là “thiên lôi” trong tay kẻ khác thôi.
Sau đó, tôi gọi điện cho cậu Tuấn, anh ruột mẹ vợ. Rất may là ông thừa nhận ông đã chứng kiến toàn bộ vụ xô xát, ngay từ khi tôi và mẹ vợ còn nói qua nói lại, cho đến khi mẹ vợ cầm ghế nhựa tấn công tôi. Tôi đã ghi âm các cuộc điện thoại này.
12h02: Thấy số điện thoại vợ gọi đến, tôi bắt máy thì gặp con gái Lê Thanh Mai (tên thường gọi ở nhà là Mimi) và hai bố con nói chuyện với nhau.
12h23: Lại thấy số máy vợ tôi gọi tới, lần này vợ tôi nói chuyện với tôi. Vợ tôi cho tôi biết là sẽ đưa con ra Hà Nội để vào các đại sứ quán nước ngoài tố cáo. Cô ấy nói là thu xếp xong sẽ đưa con ra. Tôi động viên vợ. Khá lâu rồi vợ tôi mới nói chuyện tử tế với chồng. Tôi đã ghi âm được cuộc trao đổi này.
Với đoạn ghi âm cuộc điện thoại này, mọi “bài vở” mà họ đối phó với tôi xem ra đã thất bại, mặc dù tôi vẫn không hoàn toàn tin là vợ tôi sẽ hành xử như đã nói với tôi, bởi bọn họ sẽ tìm mọi cách ngăn cản.
Ngày 2/5:
Vợ tôi nhắn tin hỏi về vết thương trên trán của tôi: “Trán anh sao rồi? Đau lòng lắm nhưng phải thế thôi.” Khi tôi cho biết là vết thương vẫn chưa lành, vợ tôi nhắn lại: “Khốn nạn thật. Em xin lỗi anh.”
Như vậy là đã rõ, việc mẹ vợ tôi kiếm chuyện với tôi vào ngày 25/4 để đuổi tôi ra khỏi nhà là vở kịch do bọn họ dàn dựng và ép buộc vợ tôi xúi mẹ thực hiện. Bọn họ sợ nếu tôi cứ ở lại và tiếp tục lên Công an tỉnh gây sức ép để Công an có cớ nhảy vào điều tra thì sẽ rất rủi ro.
Ngày 5/5:
Tôi gặp 5 vị lão thành cách mạng tại nhà của một người trong số họ, từ 8h30 cho đến 11h sáng. Họ đã in sẵn thư tố cáo của tôi (từ mạng Internet) thành tập dày cộp. Tôi trình bày tóm tắt vụ tố cáo, giải đáp một số thắc mắc của họ. Rất cảm phục tinh thần và tấm lòng vì dân vì nước của họ. Cuộc gặp có quay băng video.
Các cụ cho tôi biết một tin động trời: ông HT Hải là người Hán, và đấy chính là một cơ sở khiến họ tin vào câu chuyện của tôi.
Mấy hôm qua, vợ con tôi vẫn không về nhà, mặc dù khi tôi còn ở Đông Hà thì cô ấy nói với mọi người là tôi đi thì cô ấy mới về. Rõ ràng, nếu vợ tôi đưa con về thì Công an Quảng Trị sẽ có cớ gọi cô ấy lên làm việc, và với lời khai của cô ấy, họ có thể làm nên chuyện (nếu họ quyết theo đuổi vụ việc đến cùng – dĩ nhiên là với sự hậu thuẫn của các thế lực ở Hà Nội). Nếu không, để họ đồng ý ém nhẹm vụ việc thì những kẻ bị tôi tố cáo (thậm chí cả Bộ Chính trị) sẽ phải “chi”.
Vợ tôi vẫn nói với tôi là tối Chủ nhật (6/5) sẽ đưa con ra Hà Nội để cùng tôi tố cáo.
Theo lời khuyên của các cụ lão thành cách mạng, tôi đã viết bản tóm lược câu chuyện tố cáo dài 9 trang (câu chuyện chi tiết cho đến phần Nhật ký Bổ sung IV dài tới 285 trang).
Ngày 7/5:
Vợ tôi không đưa con ra như đã hứa với tôi. Qua các tin nhắn gửi cho tôi từ máy của vợ, tôi biết là cô ấy đã bị người ta khống chế và đe doạ.
Tôi gửi thư tố cáo qua mạng tới các cơ quan hữu quan và hàng ngàn địa chỉ khác (lần thứ 64). Trong lần tố cáo này, tôi gửi kèm bản tóm lược câu chuyện tố cáo (9 trang) và đính kèm thêm đoạn ghi âm điện thoại với vợ vào ngày 28/4 vừa rồi.
Ngày 8/5:
Vợ tôi cho tôi biết là cô ấy đưa 3 đứa đi tàu vào miền Nam.
Buổi tối, trả lời phỏng vấn Diễn đàn Hội luận Phỏng vấn Hiện tình Việt Namtrên mạng Paltalk về vụ tố cáo trong khoảng 1h30. Phóng viên Chim Quốc Quốc (Nguyễn Khắc Long) là người dẫn dắt cuộc phỏng vấn.
Ngày 12/5:
Buổi tối, tiếp tục trả lời phỏng vấn Diễn đàn Hội luận Phỏng vấn Hiện tình VN. Phóng viên Chim Quốc Quốc (Nguyễn Khắc Long) hỏi tôi là có biết gì về tin ông Hoàng Trung Hải là người của Cục Tình báo Hoa Nam (Trung Quốc) hay không? Tôi trả lời: “Trong câu chuyện tố cáo của tôi không có thông tin đó. Tuy nhiên, mấy ngày gần đây, một số vị lão thành cách mạng ở Hà Nội cho tôi biết rằng bố ông HT Hải là người Hán, và lý lịch của ông ta có vấn đề.” Người phỏng vấn cũng cho tôi biết đó là tin từ nguồn tin quốc nội của họ.
Ngày 13/5:
Buổi sáng, gặp lại các vị lão thành cách mạng mà tôi đã gặp hôm 5/5. Lần này các cụ đưa cho tôi bức Tâm Huyết Thư đề ngày 7/5/2007 của một số cán bộ, đảng viên đã và đang công tác tại Ban Tổ chức TW, Uỷ ban Kiểm tra TW, Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ, tố cáo lý lịch mờ ám của ông HT Hải (bố ông ta là người Hán, tên là Sì Sồi).
Buổi chiều, lại gặp thêm một số vị lão thành cách mạng khác nữa.
Ngày 14/5:
Tôi công bố bức Tâm Huyết Thư nói trên (bản chụp định dạng PDF) qua hàng loạt địa chỉ mà tôi vẫn gửi thư tố cáo.
Ngày 15/5:
Tôi rời khỏi nhà mẹ và đi làm công nhân tại một xưởng sơn ở Khu Công nghiệp Tân Quang, xã Tân Quang, Văn Lâm, Hưng Yên để kiếm sống và tiếp tục theo đuổi vụ việc.
Ngày 21/5:
Quốc hội khoá XIII khai mạc kỳ họp thứ 3.
Buổi sáng, tôi gọi điện cho Thanh tra Công an Quảng Trị để hỏi về đơn thư tố cáo. Tôi xin gặp trung tá Nguyễn Quang Trung nhưng người cầm máy cho biết là anh ta đi học (?). Tôi gặp thượng tá Đoàn Thị Mỹ Hạnh, Phó phòng. Bà thượng tá nói là cho người ta thời gian giải quyết. Khi bị tôi truy vấn là tôi đã nộp đơn hơn 6 tháng, nếu theo luật thì đã quá hạn trả lời của cơ quan chức năng, bà liền chuyển máy cho một người mà bà nói là “có trách nhiệm trả lời về vụ việc của anh”. Tay này hình như mới tiếp nhận vụ việc từ trung tá Nguyễn Quang Trung. Anh ta cứ trả lời tôi quanh co, yêu cầu tôi phải cung cấp giấy tờ nọ, giấy tờ kia (chẳng theo quy định nào của pháp luật) thì họ mới chịu “thụ lý” vụ việc. Anh ta không biết gì đến bản kết luận điều tra trước đây của tôi, đồng thời coi Bản Cam Đoan của vợ tôi như tờ giấy lộn. Tôi đã ghi âm lại cuộc điện thoại này.
Buổi chiều, tôi tiếp tục gửi thư tố cáo qua mạng đến các cơ quan chức năng và hàng loạt địa chỉ khác (lần thứ 65). Lần này tôi đính kèm theo file ghi âm cuộc điện thoại giữa tôi và Thanh tra Công an Quảng Trị. Đây là một bằng chứng quan trọng, cho thấy (i) tôi đã nộp đơn thư tố cáo trực tiếp ở cơ quan Công an, không phải là chỉ tố cáo qua mạng, và (ii) thái độ quanh co, phớt lờ vụ việc của Công an Quảng Trị (qua đó là của cấp lãnh đạo cao nhất ở Việt Nam).
Ngày 26/5:
Diễn đàn Chính trị Tranh luận Dân chủ trên mạng Paltalk phỏng vấn tôi. Cuộc phỏng vấn do anh Lý Trinh Châu thực hiện (đây là người đã từng nhân danh Đài Tiếng nói Việt Nam Tự Do phỏng vấn tôi vào ngày 16/12/2009). Tuy nhiên, sau chừng 40 phút thì điện thoại của tôi bị cắt sóng, anh Trinh Châu cho biết qua email là liên lạc lại mà không được. Đây là lần đầu tiên người ta phá ngang cuộc điện thoại của tôi.
Ngày 3/6:
Khoảng 11h, tôi gọi điện thoại cho ĐBQH Dương Trung Quốc và xin gặp để trao đổi về vụ việc tố cáo của mình. Ông hẹn gặp tôi vào 4h chiều tại nhà riêng (số 8 Lê Văn Hưu).
Đúng 4h chiều, tôi có mặt tại nhà ông. Thái độ của ông rất nhã nhặn và đúng mực. Cuộc gặp kéo dài trong gần 40 phút, ông xác nhận một số điều và thể hiện quan điểm như sau:
1)    Ông đã nhận được đầy đủ các đơn thư tố cáo mà tôi gửi qua mạng, kể cả bức thư ngỏ mà tôi gửi cho ông với tư cách một ĐBQH;
2)     Đây là một vụ việc quá lớn, quá khủng  khiếp, quá đụng chạm;
3)     Thư tố cáo của tôi đã tràn lan trên mạng suốt mấy năm nay và ai cũng biết;
4)     Thực hư nội dung thư tố cáo thì chưa biết nhưng việc cứ để thông tin đó vởn vơ như thế là rất tai hại;
5)    Ông đã đọc kỹ thư tố cáo của tôi, đối chiếu các tình tiết về các sự kiện mà tôi kể trong câu chuyện và thấy khớp với thực tế; ông cũng đã đọc một số bài báo của tôi;
6)    Ông Nguyễn Bình Giang (Uỷ viên BCHTW Đảng các khoá 6, 7, 8; nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ) có chuyển cho ông bức Tâm Huyết Thư của một số cán bộ, đảng viên đã và đang công tác tại Uỷ ban Kiểm tra TW, Ban Tổ chức TW và Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ, tố cáo lý lịch mờ ám của ông Hoàng Trung Hải (bố ông ta là người  Hán, tên là Sì Sồi). Ông đã chuyển bức thư đó cho người có trách nhiệm, nhưng người ta không trả lời gì cả;
7)    Ông đề nghị tôi gửi đơn thư tố cáo bằng văn bản, có chữ ký của tôi cho những người có trách nhiệm và đồng kính gửi cho ông. Ông sẽ thực hiện đúng chức trách của mình;
8)    Vì đây là vụ việc nghiêm trọng nên việc giải quyết, trả lời đơn thư cũng có thể phải khác lệ.
Trang Bauxite Việt Nam đăng bài viết mới của tôi (Từ chuyện xây dựng tiêu chí “Người Hà Nội thanh lịch, văn minh” nghĩ về một nền văn hoá bị cưỡng bức). Do là một trang mạng trong nước nên BBT đã lược bớt một vài chỗ “nhạy cảm”. Tôi đã gửi bản gốc cho các trang mạng tiếng Việt ở hải ngoại như Dân Luận, X-CafeVN, Thông Luận, Dân Làm Báo, v.v. Bài trên trang Dân Làm Báo có nhiều comment thú vị.
Ngày 6/6:
Buổi sáng, tôi đến Bưu điện Bờ Hồ gửi đơn thư tố cáo bằng văn bản đến một số cá nhân có trách nhiệm (Chủ tịch nước TT Sang, Chủ tịch Uỷ ban TW MTTQ Việt Nam Huỳnh Đảm, Viện trưởng Viện KSNDTC Nguyễn Hoà Bình, Chánh án TANDTC Trương Hoà Bình, Phó Chủ tịch QH Huỳnh Ngọc Sơn, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang, Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra TW Ngô Văn Dụ). Khoảng hơn 12h, tôi đến nhà riêng ông Dương Trung Quốc và gửi cho ông một bộ đơn thư qua vợ ông (ông họp Quốc hội chưa về).
Thời gian qua, tôi cũng có gặp một số vị lão thành cách mạng nữa, nhưng tôi chưa tiện nêu danh tính và địa chỉ của họ.
Ngày 10/6:
Tôi gọi điện thoại cho ĐBQH Dương Trung Quốc. Ông xác nhận là đã nhận được đơn thư của tôi. Ông dự định chuyển cho Chủ tịch QH và sẽ theo dõi việc xử lý. Tôi đề nghị xin tờ giấy xác nhận ông đã nhận đơn thư của tôi, ông nói là sang tuần, để ông thu xếp rồi báo cho tôi qua điện thoại.
Một vị lão thành cách mạng mà tôi mới gặp gọi điện thoại cho tôi biết là “anh em nhiều người đã biết chuyện rồi”.
Ngày 15/6:
Bán nguyệt san Tổ Quốc, do nhóm trí thức yêu nước Việt Nam trong và ngoài nước phối hợp thực hiện, đăng bài “Nghĩ về một nền văn hoá bị cưỡng bức” của tôi trên số 137.
Ngày 19/6:
Gửi bài viết mới (Những danh hài chính trị ở Việt Nam) cho các trang mạng. Trước đó, trang Bauxite Việt Nam đề nghị chỉnh sửa lời lẽ cho nhẹ nhàng hơn thì họ mới đăng được. Tôi hồi âm là nếu vậy thì sẽ làm mất ý nghĩa đả kích của bài viết, và đành gửi cho các trang báo hải ngoại: X-CafeVN, Dân Luận, Thông Luận, Vàng Anh…
Ngày 20/6:
Tôi gọi điện cho ĐBQH Dương Trung Quốc. Ông thông báo là ông đã chuyển đơn thư của tôi cho ông Chủ tịch QH. Ông hẹn tôi sáng ngày 22/6 gặp ông để ông chuyển cho tôi giấy xác nhận việc tiếp nhận và chuyển đơn thư của tôi.
Radio Chân Trời Mới phát bài “Những danh hài chính trị ở Việt Nam” của tôi.
Ngày 21/6:
Quốc hội bất ngờ thông qua Luật Biển. Điều này chứng tỏ phe thân Tàu do ông NP Trọng cầm đầu đã bị yếu thế, hoặc ít nhất là phái này đã buộc phải chấp nhận lùi bước.
Ngày 22/6:
Buổi trưa, gần 12h, tôi gặp ĐBQH Dương Trung Quốc tại cơ quan ông (216 Trần Quang Khải). Ông trao cho tôi tờ giấy xác nhận việc tiếp nhận và chuyển đơn thư của tôi cho ông Chủ tịch QH. Ông nói ông sẽ giám sát việc họ giải quyết đơn thư. Trong trường hợp lâu họ không trả lời thì tôi cứ việc gọi điện giục ông và ông sẽ giục những người có trách nhiệm theo đúng luật định.
Trong tình thế này, ngài Thủ tướng lại muốn “đoái công chuộc tội” chăng?:


Ngày 27/6:
Buổi sáng, tôi từ Khu Công nghiệp Tân Quang (Văn Lâm, Hưng Yên) về nội thành Hà Nội để gặp cụ Nguyễn Văn Tuyến (cựu đại tá quân đội, cán bộ tiền khởi nghĩa, nhà ở P106 – C19 Thanh Xuân, người mà tôi đã gặp mấy lần trước) theo đề nghị của luật sư Nguyễn Thắng Cảnh và cụ Nguyễn Văn Tuyến. Khoảng 9h tôi đến nhà cụ và gần 10h thì rời khỏi đấy.
Khoảng 10h, khi tôi đang bắt xe buýt tại điểm đỗ đối diện với đường Nguyễn Quý Đức thì một chiếc xe con trờ tới. Mấy người mặc thường phục tiếp cận tôi và hỏi, “Anh có phải là Lê Anh Hùng không?” Tôi nói phải. Họ nói, “Chúng tôi là cơ quan an ninh mời anh đi theo chúng tôi để làm việc về thư tố cáo của anh.” Họ đưa tôi lên xe và đi luôn, khiến tôi không kịp phản ứng. Hai người ngồi trước, tôi ngồi giữa hai người khác ở ghế sau. Họ kèm chặt tôi, không cho tôi sử dụng điện thoại.
Họ lái xe vào trụ sở Công an P. Thanh Xuân Bắc. Tại đây, họ yêu cầu tôi bỏ các điện thoại và USB ra bàn. Họ đưa ra một số đơn thư tố cáo dày hàng trăm trang mà tôi đã tố cáo trên các trang mạng Internet. Tôi xác nhận đó là đơn thư của tôi, và tôi ký và các tập tài liệu đó.
Sau đấy, họ mở túi tài liệu mà tôi mang theo người. Trong đó có tập đơn thư tố cáo mà tôi đã ký (với nội dung giống như bộ đơn thư tôi đã gửi trực tiếp cho ĐBQH Dương Trung Quốc và 8 vị khác qua đường bưu điện), giấy xác nhận (bản gốc) của ông DT Quốc về việc đã tiếp nhận và chuyển đơn thư của tôi, 8 biên lai chuyển phát nhanh đơn thư tố cáo cho 8 vị ngày 6/6/2012, cùng vài thứ không quan trọng khác.
Họ đòi lập biên bản, nhưng tôi từ chối làm việc với họ, với lý do là “đơn thư tôi tố cáo công khai, như các anh đã thấy, các anh muốn làm việc với tôi thì phải có giấy mời đàng hoàng”. Họ nói là cứ làm việc với họ đi, muốn có giấy mời thì sẽ có. Tôi vẫn yêu cầu có giấy mời thì mới làm việc.
Khoảng 11h30 thì họ đưa giấy mời đến. Nội dung giấy mời là mời tôi đến trụ sở Công an P. Thanh Xuân Bắc vào hồi 10h ngày 27/6/2012 để làm rõ nội dung đơn thư tố cáo, người làm việc với tôi là trung tá Hoàng Văn Dân. Giấy mời do một viên đại tá, Cục phó Cục A67 (Cục Chống phản động và phòng chống khủng bố) ký.
Sau đó, họ lập nhiều biên bản khác nhau, với nội dung na ná nhau, trong đó chỉ có một tờ “Biên bản lấy lời khai” là đúng mẫu, còn lại họ viết trên giấy A4. Khi lập các tờ biên bản kia thì họ tỏ thái độ rất mềm mỏng, nhã nhặn và động viên tôi hết lời. Song đến khi bọn họ lập “Biên bản lấy lời khai” thì họ quay ngoắt thái độ. Viên trung tá Hoàng Văn Dân (chừng 45 tuổi) thậm chí còn sừng sộ với tôi, theo kiểu áp chế đối phương, nào là tôi vu khống, nào là đơn thư của tôi không có căn cứ, v.v. Anh ta doạ sẽ cho tôi 6 năm tù cộng với 3 năm quản chế. Tôi đập lại là “tội vu khống có khung hình phạt từ 2 đến 7 năm, sao anh không cho tôi luôn 7 năm đi.” Thái độ của anh ta khiến tôi cũng nổi nóng và đập bàn với anh ta, buộc anh ta phải dịu giọng, chấp nhận lập luận của tôi. Mấy viên sỹ quan khác trẻ hơn và tỏ thái độ nhã nhặn hơn viên trung tá này. Đặc biệt, trong khi trung tá Dân đang làm như muốn “ăn tươi nuốt sống” tôi thì có một viên sỹ quan trẻ đứng cạnh anh ta lại kín đáo nhấm nháy khích lệ tôi.) Trong một biên bản, họ hỏi nhiều đến quan hệ giữa tôi và cụ Nguyễn Văn Tuyến cùng Câu lạc bộ Hồ Chí Minh của một số vị lão thành cách mạng. (Những tờ biên bản lập trên giấy A4 thì họ sẽ dùng để “làm tiền” những kẻ bị tôi tố cáo, còn với “Biên bản lấy lời khai” họ muốn khuất phục tôi để hoặc tống cổ tôi vào tù, hoặc chí ít là khiến tôi không còn dám tố cáo nữa để tâng công với quan thầy.)
Nội dung các biên bản đại khái là tôi đã tố cáo qua mạng 66 lần như thế (kể cả 1 lần tố cáo băng đảng ma tuý của PTT Hoàng Trung Hải), đã gửi đơn thư trực tiếp và làm việc với Công an Quảng Trị 4 lần, đã gửi đơn thư bằng văn bản qua đường bưu điện đến 8 địa chỉ nêu trên và gửi trực tiếp cho ĐBQH Dương Trung Quốc; đơn thư tố cáo của tôi dựa trên lời kể của vợ tôi, nhân chứng trực tiếp, người đã viết bản cam đoan khẳng định việc cung cấp thông tin cho tôi và thừa nhận vai trò của mình trong câu chuyện.
Bọn họ còn lập biên bản kiểm tra các tài liệu mà tôi mang theo người, và biên bản kiểm tra các vật dụng trong người tôi. Lúc đầu tôi không chịu ký các biên bản này, nhưng sau đó, họ cứ nói mãi, tôi thì mệt nên cũng tặc lưỡi ký cho họ thoả mãn.
Sau khi ký xong xuôi các biên bản (khoảng 14h30), họ đòi kiểm tra USB của tôi. Tôi phản đối nhưng đơn độc trước một đám người như vậy nên bất lực và đành chấp nhận. Họ đưa USB của tôi vào máy tính xách tay của họ, kiểm tra sơ qua, và chắc chắn đã bí mật copy toàn bộ nội dung USB của tôi trước khi rút ra bỏ trên bàn, làm ra vẻ là chưa xem kỹ. Sau đó, trung tá Hoàng Văn Dân bảo một viên sỹ quan trẻ đi lấy phong bì và bỏ USB của tôi vào đấy, dán lại, bảo là hôm nay muộn rồi, phải cất USB để mai làm việc tiếp. Anh ta cho tôi ký niêm phong, và bảo tôi viết bên ngoài phong bì là “Tôi để lại USB này theo yêu cầu của cơ quan an ninh để ngày mai làm việc tiếp”. Dù bực mình nhưng tôi đành phải làm theo ý họ.
Bọn họ bảo đưa các biên bản, các tài liệu mà tôi mang tới và cả giấy mời làm việc nữa để đi photo. Tôi đã nghi ngờ “bài” của họ, kiên quyết từ chối trao lại giấy mời làm việc cho ho, nhưng rồi cũng đành bất lực.
Sau đó, trung tá Hoàng Văn Dân đọc cho tôi viết bản cam kết là sẽ sẵn sàng làm việc với Cục A67 Bộ Công an khi họ gọi điện yêu cầu, phải đảm bảo điện thoại luôn luôn mở.
Từ 16h, bọn họ ra làm việc ở các phòng khác bên ngoài phòng tôi ngồi; khi tôi ra ngoài thì thấy bọn họ tập trung khá đông, khoảng mười mấy người, dường như họ đang kiểm tra và bàn tán về các file tài liệu trong USB của tôi (mà trước đó họ đã bí mật copy vào máy tính).
Cuối cùng thì hầu như tất cả bọn họ (kể cả tay trung tá Hoàng Văn Dân) đều thừa nhận vụ việc của tôi là rất nghiêm trọng, tố cáo đúng hay sai thì cũng vậy.
Khoảng 17h, họ trả lại điện thoại cho tôi (3 chiếc, toàn loại rất rẻ tiền). Tôi liền bật một chiếc để bí mật ghi âm bọn họ được chừng nào hay chừng ấy.
Khoảng 18h, tôi bất ngờ khi thấy mẹ tôi đến. Hoá ra là bọn họ đã đến tận nhà mẹ tôi chở bà đến. Với một người suy nghĩ đơn giản như mẹ tôi thì sao dám tin vào câu chuyện của tôi được. Tiếng là cựu y sỹ bệnh viện tâm thần nhưng thực ra mẹ tôi chỉ học đến lớp 7, sau đó học trung cấp y; mẹ tôi chỉ mới chuyển từ bệnh viện G5 của Bộ GTVT sang làm ở Bệnh viện Tâm thần Nghệ Tĩnh vài năm trước khi nghỉ hưu vào năm 1990. Có thể bọn họ đã sẵn sàng cho phương án tiếp tục vu cho tôi bị bệnh tâm thần đây.
Tuy nhiên, tôi từ chối về nhà mẹ mà quyết định trở về nơi tôi vẫn đang tạm tá túc và làm việc ở Khu Công nghiệp Tân Quang, Văn Lâm, Hưng Yên. Cuối buổi làm việc họ cũng không chịu trả lại túi tài liệu mà tôi mang theo, cũng như giấy mời làm việc, viện lý do là hôm sau tôi còn làm việc tiếp với họ. Họ cho xe con đưa mẹ tôi về nhà và đưa tôi tới cổng công viên Thống Nhất để bắt xe buýt. Khoảng 18h30, họ chở tôi đến bến xe buýt trước cổng công viên Thống Nhất, phía đường Trần Nhân Tông. Rõ ràng, đây là nhóm sỹ quan an ninh mượn cớ theo dõi các vị lão thành cách mạng trong Câu lạc bộ Hồ Chí Minh (mà nhà chức trách đang tìm cách khủng bố) để kiếm cớ tiếp cận tôi, vì nếu muốn chính thức điều tra vụ này thì phải có ý kiến của Bộ Chính trị. (Tay luật sư Nguyễn Thắng Cảnh thực ra là “chim mồi” của lực lượng an ninh Việt Nam. Anh ta đã “nhử” tôi vào tròng để cho đồng bọn có cớ tiếp cận tôi.)
Ngày 29/6:
Buổi sáng, ông Nguyễn Thế Thanh, cán bộ điều tra của Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội, gọi điện mời tôi 13h30 đến làm việc tại Cơ quan An ninh Điều tra, Số 6 Quang Trung, Quận Hà Đông. Tôi báo bận và hẹn 9h30 sáng ngày hôm sau. Buổi chiều, tôi báo lại ông Nguyễn Thế Thanh là xin hoãn tiếp sang đầu tuần tới, ngày 2/7.
Ngày 1/7/2012:
Bán nguyệt san Tổ Quốc, do nhóm trí thức yêu nước Việt Nam trong và ngoài nước phối hợp thực hiện, đăng bài “Những danh hài chính trị ở Việt Nam” của tôi trên số 138.
Ngày 2/7:
Khoảng 9h20 sáng, tôi có mặt tại Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội, 6 Quang Trung, Hà Đông. Ông Nguyễn Thế Thanh đón tôi ở cổng và dẫn tôi vào phòng làm việc. Tôi thấy trên bàn làm việc là chồng hồ sơ về tôi, trong đó có các tài liệu mà tôi đã ký khi “làm việc” với Cục A67 ngày 27/6, cả một giấy bảo lãnh do mẹ tôi ký. Tôi hết sức bất ngờ trước trò bẩn thỉu của Cục A67. Ngoài ra còn có một số văn bản liên quan đến vụ Công an Quảng Trị bắt giữ tôi vào ngày 25/12/2009.
Tôi đề nghị cán bộ điều tra Nguyễn Thế Thanh đưa giấy mời cho tôi trước khi vào làm việc. Anh ta “giãi bày” một lúc mới chịu trao cho tôi tờ giấy triệu tập (về nhà tôi mới để ý hoá ra đó không phải là giấy mời, đúng là tôi không thể “chủ quan” với họ được). Sau đó, tôi trình bày qua vụ việc cho anh ta nắm, và đưa ra một số yêu cầu đối với họ để tiếp tục hợp tác với họ. Anh ta bảo tôi viết những yêu cầu đó ra giấy. Tôi đưa ra các yêu cầu sau:
1)      Cục A67 phải trả lại tài sản cá nhân là 01 chiếc USB cùng các tài liệu mà tôi mang theo người ngày 27/6, bởi họ đã thu giữ chúng một cách trái phép;
2)      Phủ nhận các biên bản mà Cục A67 đã lập với tôi ngày 26/7, bởi trên thực tế họ đã bắt cóc tôi và ép buộc tôi làm theo ý họ, ngay cả giấy mời mà họ đã đưa cho tôi họ cũng thu nốt;
3)      Cơ quan chức năng làm việc với tôi trên cơ sở 1 trong số 10 bộ đơn thư bằng văn bản mà tôi đã chủ động gửi đến các cơ quan có trách nhiệm: 01 bộ đơn thư gửi trực tiếp cho Công an Quảng Trị ngày 16/11/2011; 08 bộ đơn thư gửi cho 8 vị có trách nhiệm qua đường bưu điện ngày 6/6/2012 (mà họ đang giữ biên lai bưu điện); 01 bộ đơn thư gửi trực tiếp cho ĐBQH Dương Trung Quốc ngày 6/6/2012 và ông đã xác nhận chuyển cho Chủ tịch Quốc hội ngày 19/6/2012.
Viên sỹ quan điều tra tiếp nhận tờ giấy tôi viết và bảo tôi ngồi đợi để anh ta đi trình lãnh đạo xin ý kiến. Lát sau, anh ta xuống và đề nghị tôi lập biên bản làm việc, với nội dung là tôi sẽ tiếp tục hợp tác với cơ quan điều tra nếu cơ quan chức năng đáp ứng các yêu cầu của tôi.
Ngày 5/7:
Buổi sáng, viên sỹ quan điều tra Nguyễn Thế Thanh gọi điện mời tôi sáng mai đến làm việc tiếp với Cơ quan An ninh Điều tra Hà Nội về vụ việc của tôi. Anh ta đề nghị tôi có mặt vào lúc 8h30 sáng. Tôi nói tôi phải đi 2 chặng xe buýt nên phải 9h-9h30 tôi mới có mặt được, nếu họ tạo điều kiện cho xe đón tôi thì tốt. Anh ta bảo có gì buổi chiều anh ta gọi lại. Tôi nhắc anh ta chuẩn bị giấy mời, chứ không phải giấy triệu tập như lần trước.
Buổi chiều, viên sỹ quan gọi điện và hẹn đón tôi vào lúc 7h30 sáng ngày mai tại bến xe buýt thị trấn Như Quỳnh, Hưng Yên.
Ngày 6/7:
7h30 sáng, Đại uý Nguyễn Thế Thanh đón tôi bằng xe máy tại bến đỗ xe buýt ở thị trấn Như Quỳnh (Hưng Yên). Khoảng 8h15, tôi và viên sỹ quan điều tra này bắt đầu làm việc, kéo dài cho đến gần 1h chiều. Lần này anh ta trao cho tôi giấy mời làm việc theo yêu cầu của tôi. Ban đầu, tôi từ chối làm việc vì họ chưa đáp ứng các yêu cầu mà tôi đưa ra hôm trước. Tuy nhiên sau đó, tôi vẫn tỏ thiện chí hợp tác với họ về vụ việc. Nội dung cuộc làm việc chủ yếu là tôi trình bày cụ thể về quá trình gửi đơn thư tố cáo của mình từ lần đầu tiên ngày 21/4/2008 cho đến nay. Anh ta ghi hết 18 tờ biên bản làm việc. Anh ta cho biết là cơ quan chức năng cấp trên vẫn chưa thông báo kết quả giải quyết đơn thư mà tôi chuyển cho họ qua đường bưu điện cũng như chuyển trực tiếp qua ĐBQH Dương Trung Quốc. Anh ta hỏi tôi đã gọi điện cho ông DT Quốc để hỏi về đơn thư chưa? Tôi bảo vì mới gửi cho nên chưa tiện hỏi.
Ngày 8/7:
9h sáng, tôi tham gia cuộc biểu tình chống Trung Quốc và ủng hộ Luật Biển, xuất phát từ Nhà hát Lớn, Hà Nội. Tôi cũng đã gặp một số trí thức bất đồng chính kiến tên tuổi. (Xem bài: Tôi đi biểu tình chống Trung Quốc và ủng hộ Luật Biển)
Ngày 9/7:
Đăng bài viết mới (TBT Nguyễn Phú Trọng đang “sốt ruột” theo kiểu gì?) trên blog mới lập (leanhhungblog.blogspot.com) và gửi thư nhờ Anh Ba Sàm điểm bài – chính thức công bố blog cá nhân của mình. Một số trang mạng khác (Người Lót Gạch, Vàng Anh, Châu Xuân Nguyễn…) đã đăng lại bài viết của tôi.
Ngày 12/7:
Đăng bài viết mới (Nguyễn Bảo Hoàng: "I walk the line") trên blog của mình. Nhiều trang mạng khác (Người Lót Gạch, Vàng Anh…) đã đăng lại bài viết.
Ngày 15/7:
“Ra mắt” Câu lạc bộ Bóng đá No-U (No-U FC).
Bán nguyệt san Tổ Quốc, do nhóm trí thức yêu nước Việt Namtrong và ngoài nước phối hợp thực hiện, đăng bài “TBT Nguyễn Phú Trọng ‘sốt ruột’ theo kiểu gì” của tôi trên số 139.
Ngày 17/7:
Ngày 19/7:
Nhiều trang mạng khác đăng bài viết trên của tôi (Bauxite Việt Nam, Dân Làm Báo, Dân Luận, Vanganh.info…).
Ngày 20/7:
Suốt 2 tuần qua, không thấy Công an Hà Nội hay cơ quan chức năng nào liên lạc với tôi về vụ việc của tôi cả.
16h16, tôi gọi điện cho ông Dương Trung Quốc. Ông đang họp và hẹn gặp tôi sau. Song ông vẫn cho biết là chưa thấy cơ quan chức năng trả lời gì về vụ việc của tôi cả. Ông nói là tôi cứ thúc giục ông để ông thúc giục họ.
Ngày 22/7/2012:
Ngày 24/7/2012:
Vợ tôi đã gọi điện cho tôi và báo là sẽ đưa con về quê, và “nghe theo lời anh, dù con đường phía trước là chông gai”. Nhiều trang mạng khác đã đăng bài viết mới của tôi: Bauxite Việt Nam, Dân Làm Báo, X-CafeVN, Dân Luận…
Ngày 29/7:
Đăng bài “Những cơn nóng lạnh trên đấu trường chính trị ở Việt Nam” trên blog cá nhân. Sau đó rất nhiều trang mạng khác đã đăng lại: Dân Làm Báo, Dân Luận...
Gửi email đề nghị Bauxite Việt Namvà các trang mạng khác tiếp đăng bài viết mới.
Ngày 31/7:
Bauxite Việt Nam không đăng bài mới của tôi (hẳn là vì quá “nhạy cảm”, lời lẽ lại chẳng chút e dè) nhưng lại đăng lại bài viết trước của tôi (Tái cấu trúc DNNN: Từ nhận thức đến hành động) như một cử chỉ bày tỏ sự ủng hộ đối với tôi.
Ngày 1/8:
Ngày 5/8:
Tôi đi biểu tình chống Trung Quốc. Lực lượng chức năng đông đảo trấn áp cuộc biểu tình ngay từ trong trứng nước. Sau hai đợt bắt bớ với 2 chuyến xe buýt chở các “ứng viên” biểu tình (lần lượt 3 người và 12 người) sang Trung tâm Lưu trú Lộc Hà, mà bọn họ dường như “né” tôi, tôi đã khơi mào cuộc biểu tình cùng với một số bạn trẻ. Được khoảng 15-20 phút, bắt đầu từ khoảng hơn 9h, thì lực lượng chức năng lại ập vào bố ráp. Lần này tôi bị bắt, không những thế, bọn chúng còn “thó” luôn điện thoại của tôi, lúc đó đang ở chế độ kết nối với Diễn đàn Hội luận Phỏng vấn Hiện tình Việt Nam trên mạng Paltalk.
Mãi đến 7h tối, chúng tôi mới rời khỏi Trung tâm Lộc Hà.
Ngày 6/8:
Đăng bài “Hai cuộc biểu tình trong một ngày bị đàn áp khốc liệt” trên blog của mình. Một số trang mạng khác như X-CafeVN, Trí Nhân Media đã đăng lại bài viết.
Ngày 8/8:
Mấy ngày gần đây, trên một số trang mạng trong và ngoài nước xuất hiện thư tố cáo của ông Phạm Hiện, 91 tuổi đời, 67 tuổi đảng, tố cáo PTT Hoàng Trung Hải khai man lý lịch và buôn lậu ma tuý:
Ba Sàm điểm tin:         Ông “Phạm Hiện, lão thành cách mạng 91 tuổi, 67 tuổi Đảng” tố cáo  MỘT PHÓ THỦ TƯỚNG GỐC HOA KHAI MAN LÝ LỊCH, BUÔN LẬU MA TÚY  (Trí nhân Media). BS cũng nhận được thư tố cáo này sáng nay, nhưng không đăng, nay điểm trên trang này, với hy vọng các cơ quan chức năng liên lạc với tác giả bức thư để làm rõ.
Bức thư tố cáo của cụ Phạm Hiện, trong đó cụ lên tiếng về việc tôi tố cáo băng đảng ma tuý của ông HT Hải, đã lan truyền rất nhanh trên mạng, gây xôn xao dư luận trong và ngoài nước. Nhờ đó, càng thêm nhiều người biết về vụ tố cáo của tôi, những ai trước đây đã biết nhưng chưa tin thì nay đã có cơ sở để tin vào câu chuyện.
Ngày 10/8:
Đăng bài “Không từ bỏ nguyên lý DNNN giữ vai trò chủ đạo, đất nước không thể tiến lên” của ông Nguyễn Huy Canh trên blog của mình.
Blog Quê Choa của nhà văn Nguyễn Quang Lập đã đăng bài viết này, cùng lời dẫn của tôi.
Ngày 12/8:
Về Hà Nội thăm mẹ, rồi đến nhà cụ Phạm Hiện để thăm hỏi, cám ơn cụ.
Ngày 14/8:
Khoảng 13h30, gọi điện cho ông Dương Trung Quốc, ông không cầm máy nhưng một lát sau thì gọi lại. Ông cho biết là người ta chưa trả lời gì về đơn thư của tôi. Ông đang công tác ở Gia Lai. Ông nói là kỳ họp Thường vụ Quốc hội sắp tới ông sẽ hỏi về vụ việc của tôi.
Đăng bài “Điều gì đang xẩy ra với ngành điện lực của Việt Nam” trên blog của mình. Dân Làm Báo, Người Lót Gạch, X-CafeVN, Vanganh.info… đã đăng lại bài của tôi.
Ngày 16/8:
Khoảng 10h30, tôi gọi điện cho Thanh tra Công an Quảng Trị, đề nghị gặp Trung tá Nguyễn Quang Trung. Người cầm máy cố hỏi tôi là ai. Tôi buộc phải xưng tên và nêu mục đích cuộc gọi. Anh ta hỏi tôi đang ở đâu, tôi nói là đang ở Hà Nội. Anh ta nói là sẽ chuyển máy cho một người tên là Phương, chịu trách nhiệm về vụ việc của tôi. Anh ta bỏ máy và gọi người đó, nhưng lát sau anh ta quay lại cho biết là người kia nói không giải quyết qua điện thoại mà đề nghị tôi phải đến làm việc trực tiếp (!?).
Sau đó, tôi gọi điện cho đại uý Nguyễn Thế Thanh, cán bộ điều tra của Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội, người từng làm việc 2 lần với tôi vào ngày 2/7 và 6/7/2012. Tôi hỏi anh ta về vụ việc thì anh ta lại hỏi tôi là người ta đã trả lời gì tôi chưa? Anh ta hỏi tôi đã hỏi ông Dương Trung Quốc chưa? Tôi nói là tôi mới gọi điện cho ông DTQ hôm kia, ông ấy nói là người ta chưa trả lời ông, và kỳ họp Thường vụ Quốc hội lần này, ông ấy sẽ đưa ra hỏi. Viên đại uý nói là người ta chưa trả lời ông DTQ thì cũng chưa trả lời phía anh ta. Tôi bảo là tôi tưởng các anh vẫn theo dõi và đôn đốc vụ việc chứ. Anh ta nói là chúng tôi còn bé hơn ông DTQ cơ mà làm sao mà đôn đốc… và đề nghị tôi chịu khó chờ. Anh ta đề nghị tôi có thông tin gì thì thông báo cho cho anh ta biết với (!?).
Ngày 18/8:
Mấy hôm nay, dư luận trong ngoài nước lại sôi sục trước thông tin người ta định cắm cọc xuống Hồ Tây để làm đường sắt trên cao, băng qua Hồ Tây và Phủ Tây Hồ. Đầu têu trong dự án này lại là ngài PTT Hoàng Trung Hải. Dư luận lại được một phen đả kích và đặt vấn đề về gốc gác người Hán của ông ta.
Ngày 19/8:
Đăng bài “Một nền kinh tế đang trên đà ‘Hán hoá’?” trên blog của mình. Nhiều trang mạng trong và nước đã đăng lại bài viết của tôi.
Ngày 21/8:

Vợ tôi đưa con ra Hà Nội khám (Mimi bị áp-xe dạ dày) và đến thăm tôi, cùng con gái đầu và con gái út của tôi. Con trai Quảng Hà ốm, không ra Hà Nội được. Vợ tôi chỉ thăm tôi vài tiếng đồng hồ tại nơi tôi đang sống và làm việc (Khu Công nghiệp Tân Quang, Văn Lâm, Hưng Yên). Vợ tôi vẫn đang nằm trong vòng khống chế của bọn họ, dù việc họ cho vợ tôi gặp tôi là một dấu hiệu cho thấy bọn họ có vẻ “xuống nước” sau khi thấy không thể lừa và lung lạc được tôi. Trước đó, vợ tôi đã đưa con từ miền Namvề Quảng Trị.
Vợ tôi nhắn tin cho tôi: “Anh hãy làm những gì mà anh muốn làm”.
Ngày 22/8:
Buổi chiều, tôi gọi điện cho ông Dương Trung Quốc để hỏi về đơn thư tố cáo của mình. Ông cho biết là ông vừa đi công tác về, lại sắp sửa phải đi Tuyên Quang. Ông đã làm văn bản gửi cho họ để hỏi về vụ việc của tôi. Ông bảo tôi cứ yên tâm và kiên trì.
Buổi tối, tôi trả lời phỏng vấn Radio Chân Trời Mới về vụ “Bầu Kiên” bị bắt giữ, và tham gia cuộc phỏng vấn trên Diễn đàn Paltalk Hội luận Phỏng vấn Hiện tình Việt Nam.
Đăng bài Khủng hoảng lãnh đạo hay chuyện “thời thế tạo anh hùng”? trên blog của mình. Một số trang mạng khác đã đăng lại bài viết.
Buổi tối, tôi bắt đầu gửi bài viết “Một nền kinh tế đang trên đà ‘Hán hoá’” (đính kèm file MS word và liệt kê danh sách các trang mạng trong và ngoài nước đã đăng bài viết) và gửi đến hàng ngàn địa chỉ mail mà trước đây tôi vẫn gửi thư tố cáo của mình.
Kính thưa quý vị,
Xin gửi tới quý vị một bài viết mới của tôi: Một nền kinh tế đang trên đà “Hán hoá”. Bài viết phân tích những hậu quả vô cùng tai hại về kinh tế - xã hội và an ninh - quốc phòng đối với đất nước do việc nhà chức trách không xử lý vụ tố cáo của tôi.
Bài này đã được đăng trên blog cá nhân của tôi và nhiều trang mạng khác: Dân Làm Báo; Thông Luận; Người Lót GạchVàng Anh; Quan Làm Báo; Diễn đàn X-Café Việt Nam.
Xin trân trọng cám ơn quý vị.
Hà Nội, 22/8/2012
Lê Anh Hùng
Ngày 26/8:
Đăng bài “Vụ ‘Bầu Kiên’ rồi sẽ đi đến đâu?” trên blog của mình. Một số trang mạng khác đã đăng lại bài viết.
Buổi sáng, đến thăm “Người đương thời” Đỗ Việt Khoa. Gặp rồi mới biết ông quả là một người hiểu biết, bản lĩnh và tháo vát.
Buổi chiều, đi đá bóng cùng CLB No-U tại sân bóng Thành Nam, trên đường Trần Thái Tông kéo dài.
Ngày 27/8:
Ngày 30/8:
Đăng bài viết mới “Ông Nguyễn Phú Trọng muốn biến các đồng chí của mình thành những cái máy?” trên blog cá nhân. Nhiều trang mạng khác sau đó đã đăng lại bài viết của tôi (Người Lót Gạch, Đàn Chim Việt, Vàng Anh, Trí Nhân Media, Câu lạc bộ Nhà báo Tự do…).
Ngày 1/9:
Buổi sáng, trả lời phỏng vấn của chương trình Từ Cánh Đồng Mây (Mỹ).
Ngày 3/9:
Trả lời phỏng vấn của Truyền Thông Chúa Cứu Thế về blog Quan Làm Báo.
Ngày 9/9:
Buổi sáng, đến thăm cụ Nguyễn Văn Tuyến (106, C19, Thanh Xuân Bắc), gặp cả cụ Phạm Hiện ở đây. Buổi chiều đá bóng với CLB No-U.
Ngày 12/9:
Bauxite Việt Nam đăng bài viết mới của tôi (Việt Nam đang đi về đâu?); trang Quê Choa của nhà văn Nguyễn Quang Lập cũng đăng lại bài này.
Ông Nguyễn Phú Trọng đi thăm Singapore, PTT HT Hải lại “tháp tùng” ngài TBT! Ngài TBT kính mến, nếu mai đây lịch sử vạch mặt ngài là một trong những tên bán nước đáng ghê tởm nhất thì ngài có “thắc mắc” gì không?
Ngày 18/9:
Bauxite Việt Namđăng bài viết mới của tôi (“Cái giá của tự do là sự cảnh giác thường trực”). Một loạt các trang mạng khác cũng đăng (Người Lót Gạch, Dân Luận, X-CafeVN, Đàn Chim Việt, Dân Làm Báo, Trí Nhân Media, Vàng Anh…).
Ngày 19/9:
Quan Làm Báo đăng bài phỏng vấn “Blogger bình luận về blog Quan Làm Báo” của tôi.
Ngày 23/9:
Đăng bài viết mới (“Điểm dừng” của thầy Phan Đăng Tuất) trên blog của mình.
Ngày 27/9:
Xưởng sơn đón nhận một “công nhân đặc biệt” nữa: Ngô Quỳnh, SN 1984, người vào năm 2008 đã cùng một số người treo biểu ngữ đòi tự do - dân chủ trên cầu vượt Hải Phòng, sau đó lĩnh án tù 3 năm và mới ra tù hơn 1 năm. (Ngô Quỳnh là em ruột Ngô Duy Quyền, chồng luật sư Lê Thị Công Nhân. Ngô Duy Quyền cũng từng vào xưởng sơn này làm mấy hôm vào cuối tháng 8/2012, sau đó vì đi về xa quá, vả lại chỗ làm cũ ở nội thành gọi lại nên anh nghỉ việc ở chỗ chúng tôi.)
Ngày 1/10/2012:
Buổi sáng, gọi điện cho ĐBQH Dương Trung Quốc. Ông cho biết là người ta vẫn chưa trả lời gì ông cả. Ông nói kỳ họp QH tới ông sẽ hỏi các vị ấy. Ông còn đề nghị tôi gửi đơn thư cho ông Chủ tịch QH, kèm theo cả bản chụp tờ giấy xác nhận của ông, để hỏi, còn ông sẽ có cách của ông. Nếu không thì ông chỉ còn cách xác nhận cho tôi là người ta không trả lời về vụ việc thôi.
Bauxite Việt Namđăng bài viết mới của tôi (Khi Nhà nước cởi truồng). Một loạt các trang mạng khác cũng đăng bài viết (Dân Làm Báo, Dân Luận, X-CafeVN, Đàn Chim Việt, Vàng Anh, Thông Luận…).
Hội nghị Trung ương 6 của BCHTW Đảng khoá XI bất ngờ khai mạc.
Ngày 5/10:
Đăng bài “Thầy trò Lê Đức Thọ - Lê Đức Anh xua quân đánh sang Thái Lan rồi đổ tội cho người khác như thế nào” trên blog của mình. Blog Phạm Viết Đào, Trí Nhân Media… đã đăng lại bài viết.
Ngày 10/10:
Bauxite Việt Namđăng bài “‘Tính Đảng’ trong nhân dân” của tôi.
Một loạt trang khác đã đăng bài viết (Dân Làm Báo, Người Lót Gạch, Thông Luận, X-CafeVN, Vàng Anh, Đàn Chim Việt, Trí Nhân Media…).
Ngày 14/10:
Blog Quan Làm Báo đăng Thư Tố Cáo của tôi, phần liệt kê các cáo buộc đối với các ông Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Hoàng Trung Hải.
Ngày 15/10:
Hội nghị TW6 kết thúc với một kết cục bất ngờ mà không bất ngờ: huề cả làng. Rõ ràng, Quan Làm Báo công bố thư tố cáo của tôi, thứ vũ khí duy nhất đủ sức hạ gục ngài “thủ tướng xuất sắc nhất Châu Á”, sau khi kết quả hội nghị đã an bài. Không phải ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Trương Tấn Sang hay ông Nguyễn Phú Trọng mà chính ngài PTT Hoàng Trung Hải gốc Chệt, với sự hậu thuẫn đắc lực của Bắc Kinh, mới là nhân tố quyết định trong cuộc chơi này. Ông ta vẫn đang nắm trong tay những “bảo bối” đủ sức khống chế, thao túng và lũng đoạn tất cả.
Bauxite Việt Nam đăng bài mới của tôi (Sáng suốt!). Một loạt trang mạng khác cũng đăng bài viết: Người Lót Gạch, Dân Luận, Dân Làm Báo, X-CafeVN, Đàn Chim Việt, Thông Luận, Vàng Anh…
Ngày 18/10:
Gọi điện cho ĐBQH Dương Trung Quốc để hỏi về vụ việc. Ông cho biết là người ta vẫn chưa trả lời gì về vụ việc của tôi cả và kỳ họp Quốc hội tới ông sẽ trực tiếp hỏi Chủ tịch Quốc hội xem sao.
Không biết điều gì đang chờ đợi tôi ở phía trước. Không biết “các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước” đã bán linh hồn cho quỷ sẽ dẫn đất nước chúng ta đi đến đâu. Hy vọng là lần này tôi sẽ không còn đơn độc nữa. Dù thế nào đi nữa, tôi cũng đã sẵn sàng cho tất cả. /.

Hà Nội, ngày 20/10/2012
Lê Anh Hùng

Phụ lục: 
Giấy xác nhận của ĐBQH Dương Trung Quốc về việc đã tiếp nhận và chuyển đơn thư tố cáo của   tôi cho ông Chủ tịch Quốc hội ngày 19/6/2012.



Sunday, October 14, 2012

SÁNG SUỐT!

Lê Anh Hùng
Hà Nội, 15/10/2012



Mấy năm gần đây, trên cả “báo chí lề trái” lẫn “báo chí lề phải” ở Việt Nam đã xuất hiện rất nhiều tiếng nói công khai phê phán quan điểm của Đảng và Nhà nước coi kinh tế nhà nước là thành phần “chủ đạo” trong nền kinh tế quốc dân, cũng như việc Chính phủ cho thành lập hàng loạt tập đoàn kinh tế với kỳ vọng ngây thơ rằng đây sẽ là những “quả đấm thép”, vừa thực hiện vai trò công cụ điều tiết kinh tế vĩ mô vừa là động lực dẫn dắt nền kinh tế phát triển!
Cuối tháng 7/2011, Uỷ ban Kinh tế của Quốc hội cùng Viện Khoa học Xã hội Việt Nam thậm chí còn đưa ra bản kiến nghị 10 điểm, trong đó nêu rõ: “Tái cấu trúc khu vực doanh nghiệp Nhà nước để bảo đảm nhiệm vụ cơ bản là khắc phục những khiếm khuyết của thị trường và cung cấp hàng hóa, dịch vụ công cộng thay vì đóng vai trò chủ đạo bằng cách đầu tư dàn trải và kém hiệu quả như hiện nay” (Kiến nghị thứ 7).
Tuy nhiên, tất cả những kiến nghị, đề xuất hay ý kiến đầy trách nhiệm như vậy vẫn không hề tạo ra được một chuyển biến tích cực nào trong tư duy cũng như hành động của lãnh đạo Chính phủ. Sự đổ vỡ của Vinashin năm 2010 và Vinalines đầu năm 2012 vừa qua xẩy ra như một kết cục tất yếu. Các tập đoàn, tổng công ty nhà nước còn lại cũng ở trong tình trạng thua lỗ, lãng phí hoặc hiệu quả thấp, đầy rẫy sai phạm, gây ảnh hưởng vô cùng tai hại đến nền kinh tế nước nhà.
Trong bối cảnh đó, việc Thủ tướng Chính phủ ký quyết định dừng thí điểm Tập đoàn Công nghiệp Xây dựng Việt Nam (VNIC) và Tập đoàn Phát triển nhà và đô thị (HUD) mới đây xem ra là một quyết định chẳng đặng đừng. Mặc dù vậy, trong cuộc trả lời phỏng vấn báo điện tử Kiến Thức hôm 11/10 vừa qua, chuyên gia kinh tế Nguyễn Thị Hiền vẫn cho đây là một quyết định “sáng suốt”!!!
Nhận định của bà Nguyễn Thị Hiền khiến người ta không khỏi nhớ lại nhận xét của nhà báo Bùi Hoàng Tám về việc cố TBT Lê Duẩn và cố PTT Phạm Hùng cho dừng việc thực hiện Chỉ thị Z30 (lệnh miệng từ Trung ương nhằm tịch thu tài sản của những gia đình có nhà hai tầng trở lên – một kiểu ăn cướp hết sức trắng trợn và vô đạo) năm 1982: “Nghĩ về chuyện này, tôi cứ băn khoăn tự hỏi nếu ngày đó không có những người như ông [Nguyễn Văn] An, ông [Đoàn Duy] Thành cùng sự sáng suốt của cố Phó Thủ tướng Phạm Hùng, đặc biệt là cố Tổng Bí thư Lê Duẩn thì không hiểu sự thể sẽ đi đến đâu?”
Tóm lại, các nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước của ta dường như chẳng mấy khi không “sáng suốt” cả. (Chẳng thế mà sự lãnh đạo của Đảng vẫn luôn được ca ngợi là “sáng suốt” đấy sao?) Ngay cả khi họ phạm sai lầm vô cùng tệ hại đi chăng nữa thì đấy cũng là cơ hội tốt để họ thêm một lần “sáng suốt”. Chỉ có điều là cứ mỗi lần các nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước “sáng suốt” như thế thì xã hội và người dân lại phải tối tăm mặt mũi vì những hậu quả mà họ gây ra lúc chưa kịp “sáng suốt”. Thế nên mới có thơ:
Rằng hay thì thật là hay
Nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào!
   (Nguyễn Du)


Bài đã đăng trên Bauxite Việt Nam ngày 15.10.2012 - http://boxitvn.blogspot.com/2012/10/sang-suot.html

Tuesday, October 9, 2012

“TÍNH ĐẢNG” TRONG NHÂN DÂN

Lê Anh Hùng




Chúng ta đều biết, Đảng CSVN vẫn tự xưng là đại diện cho cả giai cấp công nhân lẫn dân tộc Việt Nam, đồng thời quả quyết là nó vừa mang tính giai cấp lại vừa mang tính nhân dân.


Trong phạm vi bài viết này, tác giả không dám bàn đến “tính nhân dân” trong Đảng, bởi đây là sở trường của các nhà lý luận siêu việt của Đảng; thế gian này thật khó mà tìm ra ai đó có thể thuyết giảng hay hơn họ về những chủ đề kiểu như vậy, trong khi người viết thì vừa chưa phải là đảng viên lại vừa hạn hẹp về tri thức. Ở đây, tác giả chỉ muốn bàn đến một khía cạnh theo chiều ngược lại – đó là “tính Đảng” trong nhân dân.
Trong văn học Việt Nam, thời Nghiêu-Thuấn thường được dùng làm điển cố để miêu tả thời kỳ thái bình thịnh trị: thời kỳ mà trong nhà chẳng ai đóng cửa, ngoài đường chẳng ai lượm của rơi. Người ta cho rằng điều đó chính là nhờ ân đức của hai vua Nghiêu-Thuấn phủ khắp thiên hạ và thấm nhuần đến từng người dân.
Người Việt Nam chúng ta ngày nay xem ra cũng chẳng kém may mắn so với các thần dân của triều đại Nghiêu-Thuấn khi xưa là mấy. Suốt 2/3 thế kỷ qua, Đảng Cộng sản VN, “đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành với quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Marx-Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh”, đã đưa cách mạng Việt Nam “đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác”, chính nhờ có Đảng mà chúng ta mới có được như ngày hôm nay – đó là những gì mà bộ máy tuyên truyền của Đảng hàng ngày vẫn ra rả vào tai các thần dân may mắn của nó.
Những gì mà Đảng đã đem lại cho đất nước này thật khó mà kể ra cho hết. Ở đây, tác giả chỉ xin nêu ra một vài “thành tựu” nho nhỏ thôi, chẳng hạn như (i) theo số liệu của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) thì GDP (tổng sản phẩm quốc nội) đầu người năm 2011 của Việt Nam là 1.374USD, đứng thứ 141/183 nước, nghĩa là Việt Nam “vinh dự” được nằm trong nhóm ¼ số nước nghèo nhất trên thế giới; (ii) theo bản Báo cáo Năng lực Cạnh tranh Toàn cầu 2012-2013 của Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF) thì trong 5 nhóm nước xếp theo trình độ phát triển, thật “tự hào” khi Việt Nam đến nay vẫn nằm ở nhóm có trình độ phát triển thấp kém nhất; (iii) trong bảng Chỉ số Đổi mới/Sáng tạo Toàn cầu năm 2012 của Tổ chức Sở hữu Trí tuệ Thế giới (WIPO), đáng “phấn khởi” là Việt Nam chúng ta lại đứng thứ 76/141 nước và hơn thế, bảng xếp hạng mấy năm qua còn cho thấy trí tuệ quốc gia Việt Nam đang ngụp lặn ở nửa dưới của thế giới và theo chiều hướng ngày càng chìm sâu, lùi xa so với láng giềng; v.v. và v.v.
Trên đây, tác giả chỉ mới kể sơ qua về cái “ân” của Đảng đối với đất nước thôi. Đương nhiên, để đạt được những “thành tựu” khiến bao nước khác phải “ghen tị” như vậy thì cái “đức” của Đảng phải thấm nhuần tới từng người dân nói riêng và cả xã hội nói chung rồi. Bởi thế nên Bác Hồ muôn vàn kính yêu của chúng ta đã khẳng định chắc nịch, “Đảng ta là đạo đức, là văn minh”, còn Đảng thì vẫn luôn khiêm tốn cho rằng “cách mạng là sự nghiệp của quần chúng”. Dưới đây, tác giả xin mạo muội liệt kê một vài “phẩm tính cao quý” của Đảng, hay nói theo ngôn ngữ cao siêu của các nhà lý luận mácxít-lêninnít là “tính Đảng”, đang ngày càng thấm nhuần vào xã hội Việt Nam và nhào nặn nên một thời đại có một không hai trong lịch sử dân tộc – “thời đại Hồ Chí Minh”.
Tinh thần “hạ đạp pháp luật”
Điều đầu tiên mà hầu như người Việt Nam nào hiện nay cũng nghĩ đến khi dính vào chuyện “đáo tụng đình” có lẽ là “chạy”: “chạy” Công an, “chạy” Viện Kiểm sát, “chạy” Toà án, “chạy” đến “ông nọ, bà kia”, v.v. Và kết quả dường như chẳng mấy khi phụ “lòng tin” vào pháp luật của họ.
Cảnh người tham gia giao thông cứ ngang nhiên vượt đèn đỏ mỗi khi không thấy bóng dáng cảnh sát chính là bức tranh thu nhỏ về ý tinh thần “hạ đạp pháp luật” của người dân Việt Nam hiện nay. Nếu ai đó cho rằng điều này là do “dân trí” hay “ý thức của người tham gia giao thông” thì xem ra họ chẳng hiểu chút gì về “tính Đảng” trong nhân dân cả. Blogger Anh Ba Sàm từng kể lại câu chuyện đáng suy ngẫm: “Sau 1975, có những thứ mà Sài Gòn, miền Nam làm cho hắn rất lạ và không thể quên. Một đêm, chạy xe máy về nhà (ông cậu), tới ngã tư đèn đỏ, ngó hai bên đường vắng hoe, hắn rồ ga tính vọt thẳng. Bất ngờ nghe bên tai tiếng thắng xe cái rẹc, liếc qua thấy ông lão với chiếc xích lô trống không. Quê quá, phải dừng theo! Nhiều năm sau, ở Hà Nội, tại những ngã tư đông đúc như Tràng Tiền – Hàng Bài, ngoài một chú cảnh sát đứng bục, thường phải có thêm 4 chú cầm gậy chặn bốn phía, lùa, đuổi mà cũng không xuể.” Thử hỏi, sự “biến chuyển” ngoạn mục đó nếu không phải là nhờ Đảng thì còn ai vào đây?
(Vì Đảng trước sau như một vẫn cho rằng mình là sự lựa chọn của lịch sử nên ngay cả Hiến pháp Đảng cũng coi như mớ giấy lộn chứ đừng nói gì đến pháp với chả luật. Vở tuồng “chỉnh đốn Đảng” đang diễn ra “gay cấn” giữa bốn bức tường của những phòng họp kín đáo kèm theo những cuộc “vận động” hay “mặc cả” bí mật khác là một bằng chứng nữa cho thấy ở cái xứ sở “dân chủ gấp vạn lần tư bản” này, pháp luật chỉ là một món đồ trang sức rẻ tiền của Đảng mà thôi.)
Văn hoá “nói dzậy mà không phải dzậy”
Báo Tuổi Trẻ ngày 6/10 vừa qua đăng bài “Chập chững vào đời đã nghe nói dối”, trong đó có đoạn: “Ở nước ta, giả dối đúng là một thứ ‘bệnh di căn’ khó chữa. Ngay từ khi chưa kịp lớn, hàng triệu trẻ em đã bị ‘nhiễm’ bệnh này rồi.”
Trong cuộc trả lời phỏng vấn báo Thanh Niên ngày 20/5/2006, ông Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, đã phát biểu: “Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống… Nói dối hằng ngày nên thành thói quen. Thói quen đó lặp lại nhiều lần thành ‘đạo đức’, mà cái ‘đạo đức’ đó là rất mất đạo đức.”
Nhà văn Nguyễn Khải (1930-2008) thì viết trong tuỳ bút nổi tiếng “Đi tìm cái Tôi đã mất (2006): “Người cầm quyền cấp cao nhất và cấp thấp nhất đều biết cách nói mơ hồ, càng nói mơ hồ càng được đánh giá là chín chắn. Và nói dối, nói dối hiển nhiên, không cần che đậy. Vẫn biết rằng nói dối như thế sẽ không thay đổi được gì vì không một ai tin nhưng vẫn cứ nói. Nói đủ thứ chuyện, nói về dân chủ và tự do, về tập trung và dân chủ, về nhân dân là người chủ của đất nước còn người cầm quyền chỉ là nô bộc của nhân dân. Rồi nói về cần kiệm liêm chính, về chí công vô tư, về lý tưởng và cả quyết tâm đưa đất nước tiến lên chủ nghĩa cộng sản. Nói dối lem lm, nói dối lì lợm, nói không biết xấu hổ, không biết run sợ vì người nghe không có thói quen hỏi lại, không có thói quen lưu giữ các lời giải thích và lời hứa để kiểm tra… Người cầm quyền thì biết là nhân dân đang rất bất bình về nhiều chuyện, nhân dân thì biết người cầm quyền đang nói dối, nhìn vào thực tiễn là biết ngay họ đang nói dối. Nhưng hãy mặc họ với những lời lẽ dối trá của họ, còn mình là dân chả nên hỏi lại nói thế là thật hay không thật. Mình cứ làm theo ý mình và mình cũng sẽ nói dối, nói che đậy nếu như có dịp được người cầm quyền hỏi.”
Tạo ra nếp văn hoá tiên tiến “nói dzậy mà không phải dzậy” như thế nếu không phải là “công lao” của Đảng thì là của ai đây? Và nét văn hoá “đậm đà bản sắc của Đảng” đó chẳng phải là sự thể hiện “tính Đảng” trong nhân dân hay sao?!
Lòng căm thù đồng loại sâu sắc
Tình hình an toàn vệ sinh thực phẩm hiện nay đang thực sự là nỗi khiếp đảm của người dân Việt Nam. Người ta cứ thản nhiên đầu độc đồng bào của mình mà dường như chẳng hề cảm thấy “áy náy” gì cả: chất tạo nạc nguy hại trong chăn nuôi, hàn the trong giò chả, rau quả sử dụng thuốc kích thích tăng trưởng hay thuốc bảo vệ thực vật độc hại, rồi thịt gia súc/gia cầm dịch bệnh hay đã bốc mùi hôi thối vẫn được tiêu thụ, v.v. Bên cạnh đó, tình trạng trộm, cướp, đâm, chém, giết, hiếp, v.v. vẫn đang diễn ra theo chiều hướng ngày càng đáng báo động. Trong lịch sử dân tộc, chắc chắn là chưa bao giờ người Việt Namlại tỏ ra căm thù chính đồng bào của mình một cách sâu sắc đến vậy. Và nếu như nền thái bình thời Nghiêu-Thuấn là nhờ ân đức của hai bậc minh quân này thì rõ ràng chẳng ai đủ tư cách mà nhảy vào đây để “tranh công” với Đảng cả. Thực tế trên có lẽ là hiệu ứng từ những “chủ trương lớn” trước kia của Đảng như “Trí-phú-địa-hào/Đào tận gốc, trốc tận rễ” và “Cải cách Ruộng đất” hay nỗi ám ảnh nhìn đâu cũng thấy “thế lực thù địch” hiện nay của họ.
Nếu người dân Việt Nam cứ đợi dài cổ suốt 2/3 thế kỷ qua mà vẫn chẳng thấy tăm hơi của chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa cộng sản như lời hứa hẹn hết lần này đến lần khác của Đảng ở đâu thì cũng đừng thắc mắc làm gì. Tương lai chỉ là sự phát triển cao của quá khứ và hiện tại; xã hội Việt Nam nói chung và mỗi người dân Việt Namnói riêng vẫn đang ngày càng thấm nhuần những “phẩm tính cao quý” của Đảng (hay “tính Đảng”) đấy thôi. Đó mới là điều thực sự quan trọng. Tuy hai thiên đường trên mặt đất kia chưa kịp đến với chúng ta nhưng được sống dưới sự lãnh đạo của một chính đảng vẫn tự vỗ ngực “là đạo đức, là văn minh” trong “thời đại Hồ Chí Minh” như hiện nay thì cũng chẳng khác gì thời Nghiêu-Thuấn khi xưa cả. Đấy chẳng phải là “hồng phúc” của dòng giống “con Rồng cháu Tiên” hay sao?!./.


Bài đã đăng trên Bauxite Việt Nam ngày 10.10.2012 - http://boxitvn.blogspot.com/2012/10/tinh-ang-trong-nhan-dan.html.

Thursday, October 4, 2012

THẦY TRÒ LÊ ĐỨC THỌ - LÊ ĐỨC ANH XUA QUÂN ĐÁNH SANG THÁI LAN RỒI ĐỔ TỘI CHO NGƯỜI KHÁC NHƯ THẾ NÀO

Lê Anh Hùng
Hà Nội, 5/10/2012



Lời dẫn:
Lê Đức Thọ là một hung thần của Đảng CSVN suốt từ thập niên 1960 cho đến những năm 1980. Điều đó thì có lẽ rất nhiều người đã biết. Tuy nhiên, để khắc hoạ được bức chân dung sát thực về nhân vật này là điều không hề dễ dàng. 

Câu chuyện dưới đây được trích từ tập bản thảo hồi ký của Trung tướng Hoàng Nghĩa Khánh, nguyên Cục trưởng Cục Tác chiến. Tập bản thảo này được tác giả in và lưu hành nội bộ năm 2000 với tên gọi “Cuộc đời binh nghiệp” (177 trang A4) và năm 2008 được chính thức xuất bản với nhan đề “Đường lên cơ quan Tổng hành dinh” (so với bản thảo ban đầu thì nội dung trong cuốn sách đã xuất bản được “gọt dũa” đi khá nhiều). 

Phần trích đăng ở đây nằm từ trang 119-123 của tập bản thảo. Nó cho độc giả thấy phần nào “phẩm chất” đích thực của một nhân vật từng là nỗi khiếp đảm của bao thế hệ người Việt; đồng thời, nó cũng giúp độc giả nhận chân cái mẽ “độc lập” của một quốc gia với truyền thống bốn ngàn năm văn hiến, nhờ “sự lãnh đạo tài tình, sáng suốt” của những “Bá Kiến mới” trong “đội tiên phong và bộ tham mưu chiến đấu của giai cấp công nhân Việt Nam” như đồng chí “Sáu Búa” mà trở thành một quốc gia nhược tiểu, đói ăn thiếu mặc, để rồi phải ngửa tay cầu xin sự thương hại của thiên hạ, kể cả Thái Lan, một nước lúc ấy vẫn bị Đảng CSVN coi là thuộc "phe địch".
Ngoài ra, câu chuyện cũng giúp giải thích tại sao biện pháp “phê bình và tự phê bình” trong Đảng CSVN, như đang diễn ra theo tinh thần của Nghị quyết 4 khoá XI, lại khó khăn đến vậy: Với những cái Tôi còn lớn hơn cả quả núi như của đồng chí “Sáu Búa” thì cái trò “phê và tự phê” kia xem ra chẳng xi nhê gì hết.
Lê Anh Hùng

MỘT LẦN VẤP VÁP TRONG TRẬN ĐÁNH CỦA MỘT ĐƠN VỊ 479 SANG ĐẤT THÁI LAN:
Có lần, vào mùa Hè năm 1983, tôi đưa đồng chí Tổng Tham mưu trưởng Lê Trọng Tấn đi sang Campuchia nghiên cứu kế hoạch tác chiến mùa khô 1983-1984. Khi trực thăng từ sân bay Tân Sơn Nhất bay sang hạ cánh ở sân bay quân sự Pochengtông, đồng chí Lê Đức Anh ra đón đồng chí Lê Trọng Tấn về làm việc. Sau khi làm việc với Bộ Tư lệnh 719[1], tôi bố trí trực thăng đưa đồng chí Lê Trọng Tấn đi làm việc với các mặt trận và xuống các đơn vị. Cùng đi với Tổng Tham mưu trưởng, Bộ Tư lệnh 719 cử đồng chí Lê Duy Mật, Cục phó Cục Tác chiến, và đồng chí Trần Ôn, cán bộ Phòng Tác chiến. Tới Bộ Tư lệnh 479, sau khi nghe đồng chí Hồ Quang Hoá, Tư lệnh Mặt trận, báo cáo kế hoạch tác chiến đã được Bộ Tư lệnh 719 thông qua, đoàn tới thăm và nghe kế hoạch cụ thể của các đơn vị đóng quân ở Xixôphôn, Battambang. Trở về Phnompenh, đoàn tới Bộ Tư lệnh 979 nghe đồng chí Ba Trung, Tư lệnh Mặt trận 979, báo cáo, rồi bay đi Xihanucville. Kết thúc chuyến đi công tác ở Campuchia, đồng chí Tổng Tham mưu trưởng Lê Trọng Tấn về thành phố Hồ Chí Minh, rồi lên Học viện Lục quân ở Đà Lạt làm việc. Tôi được phép trở về thăm gia đình và nghỉ ở gia đình.
Sáng hôm sau, tôi ra sân bay Tân Sơn Nhất để cùng đi chung máy bay AK40 ra Hà Nội thì đồng chí Tấn hỏi tôi có nghe tin bộ đội 479 đánh sang đất Thái Lan không mà đài địch nó kêu? Tôi báo cáo là tôi có vào cơ quan tác chiến ở Tân Sơn Nhất nghe anh em nói bộ đội ta có đánh một căn cứ Khmer đỏ ở Nong Chang trên biên giới đất Thái, nhưng chưa rõ kết quả, mà khi ở Bộ Tư lệnh 479 anh đã nghe anh Hồ Quang Hoá báo cáo kế hoạch này đã được Bộ Tư lệnh 719 thông qua. Tình hình tưởng không có việc gì rắc rối xẩy ra.
Về Hà Nội được vài ngày, một buổi chiều đồng chí Văn Tiến Dũng gọi tôi sang nhà riêng nói: “Vừa qua anh đi với anh Tấn sang Campuchia, thông qua kế hoạch đánh địch trên đất Thái thế nào mà bây giờ nó kêu om sòm là quân Việt Namlại xâm lược Thái Lan? Ở Mascơva, anh Ba (đồng chí Lê Duẩn), anh Tô (đồng chí Phạm Văn Đồng) đang hội đàm về viện trợ với đồng chí Brênhep, đồng chí ấy nói: “Trong tình hình hiện nay, các đồng chí không nên đưa chiến tranh sang một nước thứ ba nữa…”. Anh Thận (đồng chí Trường Chinh) cũng điện thoại hỏi tôi, sao lại cho quân ta đánh sang đất Thái? Kế hoạch đánh thế nào mà không báo cáo Quân uỷ, tôi cũng không biết…”. Tôi báo cáo lại tình hình chuyến đi công tác với anh Tấn vừa qua và sự kiện đánh Nong Chang là kế hoạch của Bộ Tư lệnh 479 đã được Bộ Tư lệnh 719 thông qua, không phải anh Tấn thông qua kế hoạch này mà chỉ nói với Bộ Tư lệnh 479 [là] kế hoạch đã được Bộ Tư lệnh 719 thông qua rồi thì các đồng chí cứ thi hành, anh Tấn chỉ nhắc nhở: “Phải chuẩn bị chu đáo, thận trọng, đánh chắc thắng, tiêu diệt nhanh gọn, rút về, không được để lại dấu vết gì.” Anh Dũng bảo tôi: “Thì thì ngày mai câu đi trực thăng xuống Đồ Sơn báo cáo với anh Thận, anh không bằng lòng về chuyện này đấy! Để anh Thận điện sang anh Ba, anh Tô biết…”.
Sáng hôm sau tôi đi trực thăng UH1 hạnh cánh xuống sân bay nhỏ ở Đồ Sơn, Văn phòng Trung ương đã cho xe đón tôi ở đây. Tôi vào khu nhà nghỉ của Trung ương ở khu trung tâm Đồ Sơn, báo cáo mọi sự việc với anh Thận. Anh Thận nói: “Các đồng chí quân sự chỉ đạo tác chiến bây giờ phải thận trọng, vì tình hình chính trị phức tạp và kinh tế ta đang gặp khó khăn. Bộ đội ta đánh sang đất Thái thế nào mà nó kêu rùm beng, động đến các đồng chí lãnh đạo ta đang bàn xin viện trợ ở Liên Xô. Nguyễn Cơ Thạch (Bộ trưởng Bộ Ngoại giao) đang ngồi bàn trên đất Thái. Kinh tế ta đang gặp khó khăn, dân đang đói vì thiếu gạo nghiêm trọng. Vừa qua bàn với Thái Lan, nó chịu bán gạo gửi gấp sang ta, chỉ có 5 vạn tấn gạo tấm thôi, thế mà nay nó đình lại, bộ đội ở Campuchia đánh sang đất Thái sao Quân uỷ không biết. Tổng Tham mưu trưởng sang nghe tình hình thế nào mà về không báo cáo với Quân uỷ? Thôi, sang ngày mai đồng chí vào gặp anh Sáu Thọ (đồng chí Lê Đức Thọ) và anh Sáu Nam (đồng chí Lê Đức Anh), truyền đạt ý kiến của Bộ Chính trị là từ nay trở đi không được hành động như thế! Rồi khi anh Ba, anh Tô về sẽ họp kiểm điểm vấn đề này…”. Ngay chiều hôm đó, tôi đi trực thăng về Hà Nội và sang báo cáo ngay với anh Dũng. Anh Dũng chỉ thị ngày mai tôi phải đi máy bay vào thành phố Hồ Chí Minh báo cáo sự việc với anh Sáu Thọ và anh Sáu Nam. 10 giờ trưa ngày hôm sau, tôi vào cơ quan tác chiến ở sân bay Tân Sơn Nhất, gọi điện thoại Văn phòng Trung ương 2 ở T78 tại thành phố Hồ Chí Minh xin gặp hai anh để báo cáo ý kiến [của] anh Trường Chinh và Văn Tiến Dũng. Gặp đồng chí Lê Phương, một cán bộ tác chiến đi theo đồng chí Lê Đức Anh đã biết chuyện này, nói với tôi: “Anh vào báo cáo với ‘hai cụ’ về chuyện đánh Nong Chang phải không? Tôi nghe chuyện này rồi, tình hình này ở ngoài Trung ương cũng có điện vào, các cụ có vẻ đang cáu đấy! Không khéo anh lại ‘Sờ mông ngựa’ đấy!” (Lê Phương thường hay nói chọc khôi hài như thế, có nghĩa là sờ vào mông ngựa sẽ bị đá hậu, chọc vào chuyện này sẽ bị vạ lây). Tôi cũng nói đùa lại: “Sợ gì, tôi chỉ báo cáo nguyên văn ý kiến ‘các cụ’ ngoài đó thôi, ý kiến hai cụ trong này đồng ý hay không thì các cụ sẽ bàn với nhau, mình tép riu thì có liên quan gì!” Buổi chiều, khi vào cơ quan T78, đầu tiên gặp trước báo cáo với anh Sáu Nam. Anh Sáu Namnghe, im lặng không nói gì. Anh Sáu Nam nghe xong nói: “Chủ trương đánh địch ở đây có anh Sáu Thọ đại diện Bộ Chính trị trực tiếp chỉ đạo, anh sang báo cáo với anh Sáu Thọ, anh ấy cũng đang chờ nghe anh báo cáo đấy!”.
Tôi sang nhà bên cạnh, gặp anh Thọ đang mặc bộ quần áo bà ba lụa vàng, phe phẩy cái quạt cầm tay. Thấy tôi, [anh] gọi vào ngồi ở ghế sa lông nghe báo cáo. Tôi giở [cuốn] sổ đỏ đã ghi toàn bộ ý kiến anh Ba, anh Tô điện ở Mascơva về, ý kiến anh Trường Chinh nói ở Đồ Sơn và ý kiến anh Dũng trước khi tôi bay vào thành phố Hồ Chí Minh. Nghe chưa hết bản báo cáo của tôi, anh Thọ tỏ vẻ không bằng lòng, đứng dậy xếp quạt, tay phải cầm quạt, gõ đầu quạt vào bàn tay trái, vừa đi lại trong phòng vừa nói: “Các anh không nắm được tình hình, các anh tham mưu tác chiến biết tình hình mà cũng không báo cáo rõ cho các anh trên biết. Anh Tấn Tổng Tham mưu trưởng và anh, Cục trưởng Cục Tác chiến, vào thông qua kế hoạch tác chiến, tại sao không báo cáo với Quân uỷ [mà] lại đổ lỗi cho bọn này? Các anh cũng biết đấy, địch nó cứ ở biên giới bên đất Thái Lan, mà Thái Lan cho phép nó ẩn náu ở đấy, bắn pháo sang đất Campuchia làm thương vong bộ đội ta và dân Campuchia. Ta cứ ngồi thế mà chịu đòn à? Cứ nói đánh trên đất Campuchia thôi thì đánh vỗ mặt làm sao bao vây tiêu diệt được nó, lại ăn pháo nó. Nó từ đất Thái bắn pháo sang đất Campuchia thì ta bắn pháo sang tiêu diệt quân Khmer đỏ, [chứ] có bắn vào quân đội và dân Thái đâu. Nếu nắm được mục tiêu cụ thể, tôi còn định cho máy bay thả bom vào các vị trí Khmer đỏ nữa, không phải chỉ bắn pháo! Đánh vòng sang đất Thái một tý, chỉ để diệt Khmer đỏ mà Thái cho nó đóng quân ở đấy! Vì Thái cho Khmer đỏ đóng quân, để cảnh báo nó, mày còn che dấu quân Khmer đỏ trên đất Thái đánh tao thì tao có quyền đánh trả và ông còn đánh nữa đấy! Còn chuyện không để lại dấu vết thì anh em đã cố gắng thu dọn chiến trường sạch trước khi lui quân. Nhưng có phải sân nhà mình đâu, mà bảo anh em phải quét cho sạch dấu vết được. Anh ra báo cáo lại cho các anh ngoài đó biết…”. Sự việc tôi cứ tưởng như thế là qua! Không ngờ, sau khoảng 10 ngày, đồng chí Tô đã về Hà Nội. Đồng chí Lê Đức Thọ cũng đã ra Hà Nội, các đồng chí Bộ Chính trị họp bàn gì mà một hôm trực ban tác chiến báo với tôi là điện thoại Văn phòng Trung ương báo chiều nay tôi sang gặp đồng chí Lê Đức Thọ tại nhà riêng (số 7 đường Nguyễn Cảnh Chân).
2 giờ chiều hôm đó, tôi đến nhà riêng đồng chí Lê Đức Thọ. Qua phòng làm việc của đồng chí Ngọc (bí thư của đồng chí Thọ) [thì nghe đồng chí ấy] bảo anh Sáu đang chờ anh trong đó. Tôi vào phòng của đồng chí Thọ, thấy đồng chí cũng trong bộ quần áo bà ba lụa vàng, đang ngồi trên một ghế sa lông. Đồng chí chỉ tôi ngồi trước mặt, rồi đồng chí nói ngay một loạt: “Anh về báo cáo thế nào mà để các đồng chí trong Bộ Chính trị hiểu lầm nhau. Thằng già này có sợ khuyết điểm đâu, nhưng làm tham mưu, làm Cục trưởng Tác chiến phải báo cáo cho đúng sự thật, đừng che dấu khuyết điểm của mình, đừng bao che cho thủ trưởng của mình, lại đổ lỗi cho tôi tự do cho quân sang đánh trên đất Thái Lan. Chính Tổng Tham mưu trưởng, Cục trưởng Cục Tác chiến các anh sang thông qua kế hoạch, rồi về lại nói không biết…”. Tôi vừa mở cặp, vừa giở sổ ghi chép lời nói của đồng chí nói với tôi ở T78 và những lời tôi báo cáo lại với đồng chí Văn Tiến Dũng nguyên văn lời đồng chí Thọ nói, chứ không báo cáo với anh Trường Chinh (vì không được gọi để báo cáo). Nhưng đồng chí Lê Đức Thọ không cho tôi báo cáo hết, mà cứ nói tiếp, tay trái vừa rút trong túi áo bà ba một tập điện đánh máy: “Đây này, điện tôi gửi ra Bộ Chính trị, anh em cơ yếu có đồng chí gửi Quân uỷ Trung ương nói tình hình cụ thể, chủ trương, chủ trương đánh địch thế này! Đây này! Đây này! Sao lại nói không báo cáo, tự do chủ trương đánh sang đất Thái… Các anh Quân uỷ không ai đọc, Cục trưởng Cục Tác chiến cũng không đọc à? Sao lại bảo không có báo cáo?..” Đồng chí cứ nói đi nói lại liên tục, tôi vừa cải chính thì đồng chí lại ngắt lời tôi và nói tiếp. Tôi ức quá nghẹn cả cổ, không nói lên lời được nữa, bỏ sổ vào cặp, ngồi thẫn người, nghe đồng chí phân tích tình hình, nói cả những việc trước đây trong Hội nghị Paris, đồng chí đấu tranh với Kissinger - Harriman thế nào, ý kiến của đồng chí thế nào, ý kiến chỉ đạo thế nào. Tôi đang căng đầu, nên cũng không hiểu được gì cả và cũng không còn nhớ gì nữa! Nói một hồi xong, đồng chí nói: “Thôi nhé! Về báo cáo lại với anh Tấn…”. Tôi đứng dậy chào ra về, qua phòng đồng chí Ngọc (bí thư), tôi nói không hiểu sao hôm nay anh Thọ gọi tôi sang “quạt” một trận nên thân, tôi chìa quyển sổ ghi chép của tôi và nói: “Tôi định báo cáo nội dung tôi đã báo cáo với anh Dũng thế này, nhưng anh ấy không cho nói…”. Đồng chí Ngọc cầm quyển sổ ghi chép của tôi và nói: “Anh Sáu nóng một tý thế thôi, để sổ đây, tôi xem và báo cáo lại với anh ấy…”.
Hai ngày sau, anh Lê Duy Mật (Cục phó Cục Tác chiến) ra Hà Nội gặp tôi. Tôi nói lại chuyện hôm tôi gặp anh Thọ. Anh Duy Mật nói: “Được rồi, tôi cùng đi với anh Tấn và anh lên mặt trần 479, nghe anh Hoá báo cáo kế hoạch. Việc đánh Nong Chang là do Bộ Tư lệnh 719 thông qua, có phải anh Tấn thông qua đâu. Tôi sẽ sang thăm anh Thọ và báo cáo lại.” Chiều hôm sau, anh Mật và tôi lại sang nhà riêng anh Thọ ở đường Nguyễn Cảnh Chân. Sau khi chào hỏi, anh Mật nói vắn tắt tình hình Campuchia gần đây. Tôi nói tiếp: “Hôm trước anh không cho tôi báo cáo tình hình về chuyện đánh Nong Chang, hôm nay có anh Mật đây, báo cáo thêm với anh.” Anh Mật báo cáo rõ thêm sự việc hôm cùng đi với anh Tấn và tôi lên mặt trận 479. Anh Thọ vẻ mặt bình thường, không cáu giận như hôm trước, cầm quyển sổ đỏ ghi chép của tôi (mà tôi đã đưa cho đồng chí Ngọc khi ra về) trả lại tôi và nói: “Thôi được, mấy ngày tới, tôi sẽ đi nghỉ ở Đà Lạt, ghé qua gặp hỏi thêm các đồng chí trong đó…”. Khoảng 10 ngày sau, một buổi trưa đồng chí Trung tá Nguyễn Bính, Trưởng phòng Hành chính Bộ Quốc phòng, cầm một bức điện của Phòng 6 (Ban Cơ yếu Trung ương) chuyển sang, nói có điện ông Sáu Thọ gửi anh. Tôi cầm điện lên xem, nguyên văn như sau:
“Gửi đồng chí Hoàng Nghĩa Khánh – Bộ Quốc phòng:
Tôi vào trong này, nghe anh em báo cáo lại, thấy lời anh nói là đúng. Báo để anh yên tâm.”
Lê Đức Thọ
Tôi cầm bức điện đưa đồng chí Võ Quang Hồ (Cục phó) xem. Đồng chí Hồ nói: “Chuyện gì mà ông Thọ phải gọi điện cho anh thế?” Tôi cầm bức điện lên đưa anh Tấn xem. Anh Tấn (đã biết chuyện anh Thọ “xạc” tôi) xem điện xong, cười và bảo: “Anh đưa lên cho anh Dũng xem”. Tôi lên nhà trên, vào phòng làm việc đưa điện của anh Thọ và báo cáo lại với anh Dũng sự việc đầu đuôi tôi đã đi với anh Tấn vào Campuchia … việc anh (anh Dũng) chỉ thị tôi vào báo cáo anh Thọ, anh Sáu Nam ở T78 … nội dung khi ra Hà Nội báo cáo lại với anh Dũng … và tình hình khi anh Thọ ra Hà Nội gọi tôi sang nhà riêng của anh ấy, phê bình kịch liệt tôi… Anh Dũng vừa nghe vừa đọc điện. Nghe xong, anh Dũng nói: “Ừ! Là một việc cần rút kinh nghiệm!”

Trung tướng HOÀNG NGHĨA KHÁNH
Nguyên Cục trưởng Cục Tác chiến, Bộ Tổng Tham mưu QĐNDVN



Ghi chú:
[1] Bộ Tư lệnh Mặt trận 719 hay Bộ Tư lệnh Quân Tình nguyện Việt Nam tại Campuchia do thượng tướng Lê Đức Anh làm tư lệnh. (LAH)







Sunday, September 30, 2012

KHI NHÀ NƯỚC CỞI TRUỒNG

Lê Anh Hùng
Hà Nội, 1/10/2012



Người Việt trong và ngoài nước cũng như cộng đồng quốc tế mấy ngày qua tỏ ra hết sức công phẫn về phiên toà xử ba thành viên Câu lạc bộ Nhà báo Tự do hôm 24/9 vừa rồi. Các tổ chức quốc tế như Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch - HRW), Tổ chức Phóng viên Không biên giới (Reporters Sans Frontières - RSF) hay Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International - AI) đều lên án phiên toà, gọi đây là một phiên toà “đáng xấu hổ” với những bản án “kinh khủng” và “phi công lý”. Đặc biệt là không chỉ Mỹ, Liên minh Châu Âu (EU) mà ngay cả Cao uỷ Nhân quyền Liên Hiệp Quốc cũng lên tiếng chỉ trích phiên toà với những lời lẽ nặng nề hiếm thấy.
Giữa lúc người người tỏ thái độ phẫn nộ về một phiên toà đầy ô nhục, kèm theo đó là bao nỗi ngán ngẩm về hiện tình đất nước, điều đáng ngạc nhiên là một chủ đề nóng hổi mà mấy hôm nay dư luận trong và ngoài nước cả trên mạng xã hội lẫn các trang báo “lề dân” bàn tán rôm rả lại là một đề tài hết sức dung tục. Đó chính là câu “tuyên ngôn bất hủ” của trung tá Vũ Văn Hiển, Phó Công an P6Q3, giữa đám quân lính cùng nhiều người khác ngay tại trụ sở Công an phường trong buổi sáng diễn ra phiên toà trá hình kia: “Tự do là cái con c…!” Thật hiếm khi cộng đồng mạng lại đua nhau bình phẩm về một đề tài sôi nổi đến vậy. Một nhà văn nổi tiếng thậm chí còn lấy cảm hứng từ “lời vàng ý ngọc” đó để “cảm tác” nên một đề văn cho học sinh. Kẻ khác lại không dấu nổi sự hả hê khi bình luận với vẻ châm biếm rằng chẳng thà Nhà nước cứ “cởi truồng” như thế cho người dân khỏi “thắc mắc” hay ấm ức khi cảm thấy mình bị lừa, mà các nhà lãnh đạo lại còn được tiếng là “thật lòng” với dân nữa chứ!!!
Con người ta có lẽ ai cũng cảm thấy bức rứt, khó chịu khi phải khoác trên mình một bộ y phục không vừa vặn. Nhà nước Việt Nam hiện nay hay những người đại diện cho nó cũng vậy. Chiếc áo choàng màu mè mang tên “của dân, do dân và vì dân” của nó gần đây đã bị đại tá Ngô Văn Phương, Trưởng Công an huyện Văn Giang, thẳng tay quẳng xuống đất khi ông ta “điềm nhiên” xác nhận với báo giới rằng vụ 2 nhà báo của Đài Tiếng nói Việt Nam bị 2 công an và 3 người khác hành hung tại dự án Ecopark ngày 24/4/2012 chẳng qua là do họ “tưởng nhà báo là … nhân dân!” Còn bộ y phục nửa Đông nửa Tây với cái mác “Độc lập - Tự do - Hạnh phúc” bên trong cũng đã bị trung tá Vũ Văn Hiển lột bỏ không thương tiếc qua “sự kiện” trên đây. Suy cho cùng, cả viên đại tá lẫn tay trung tá kia đều đáng nhận được sự cảm thông, thậm chí là tán thưởng, hơn là bị chỉ trích hay lên án, bởi dù sao cách ứng xử của họ cũng chỉ là phản ứng hết sức tự nhiên của con người mà thôi.

Người dân cũng đã cởi truồng để tỏ thái độ với nhà nước: Bà Phạm Thị Lài khoả   thân để phản đối việc thu hồi đất với giá rẻ mạt tại Cần Thơ ngày 22/5/2012. Phải chăng đây là hình ảnh phản chiếu bộ mặt của nhà nước?
Trong chuyện cổ tích “Bộ quần áo mới của hoàng đế” của Andersen, phải đến khi đứa trẻ buột miệng thốt lên “Xem ông vua cởi truồng kìa!” thì mọi người mới đồng thanh ồ lên trước một thực tế hiển nhiên mà ai cũng đã nhìn thấy từ trước, dù không dám nói ra. Ở đây cũng vậy, không phải chỉ đến khi đại tá Ngô Văn Phương và trung tá Vũ Văn Hiển bất ý lột truồng bộ y phục giả hiệu của Nhà nước Việt Nam người ta mới được “chiêm ngưỡng” bộ dạng tồng ngồng của nó, mà thực ra những ai đủ lý trí đều thừa hiểu rằng cái chính thể vẫn tự vỗ ngực là “tiến bộ” ấy đã tự “cởi truồng” từ rất lâu rồi.
Đạo Phật vẫn quan niệm “vạn vật vô thường”. Và dĩ nhiên, cái chế độ “dân chủ gấp vạn lần tư bản” ở Việt Nam hiện nay cũng không phải là ngoại lệ. Sau tất cả những gì đã xẩy ra suốt mấy chục năm qua trên dải đất hình chữ S này, đặc biệt là qua những diễn biến gần đây, có lẽ chẳng mấy ai vẫn còn đủ lý trí mà lại không tin rằng Nhà nước Việt Nam hiện nay đang trên đà “tiến hoá” về thời “ăn lông ở lỗ”. Và “Nhà nước cởi truồng” xem ra là hình ảnh lột tả chính xác nhất cái chính thể (tưởng như) vẫn đang khoác trên mình bộ cánh loè loẹt với những cái tên mỹ miều như “Độc lập - Tự do - Hạnh phúc” hay “của dân, do dân và vì dân” đó./.


Bài đã đăng trên Bauxite Việt Nam ngày 1.10.2012 - http://boxitvn.blogspot.com/2012/10/khi-nha-nuoc-coi-truong.html.