Tuesday, January 5, 2016

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “chống Trung Quốc” quyết liệt như thế nào?

Lê Anh Hùng | VOA| 5.1.2016



Càng gần đến ngày khai màn Đại hội XII Đảng CSVN, bầu không khí chính trị ở Việt Nam càng nóng lên trông thấy. Và trong mớ âm thanh hỗn độn mà các “đấu sỹ” trên đấu trường chính trị cùng bầu đoàn và “fan hâm mộ” của họ không ngừng phát ra, người ta không khó nhận ra sự lấn át của màn tụng ca dành cho đương kim Thủ tướng như là “nhà cải cách” sáng láng nhất và đặc biệt là nhân vật “chống Tàu” số 1, niềm hy vọng duy nhất trong đám quan chức chóp bu hôm nay cho một Việt Nam dân chủ, thoát khỏi vòng kim cô Trung Quốc ngày mai.
Trong phạm vi bài viết này, chúng tôi sẽ cố gắng lột tả chân dung của một Nguyễn Tấn Dũng “nhà cải cách” và một Nguyễn Tấn Dũng “chống Trung Quốc” bằng những gì diễn ra trong thực tế.

“Nhà cải cách” Nguyễn Tấn Dũng
Mặc dù gây nhiều tranh cãi nhất trên chính trường Việt Nam nhiều năm gần đây nhưng người ta lại dễ thống nhất ở một điểm về Nguyễn Tấn Dũng: ông ta là nhân vật quyền lực nhất Việt Nam trong nhiều năm qua. Hành pháp là nhánh quyền lực nắm nhiều quyền hành nhất trong bất cứ thể chế chính trị nào. Trong hệ thống cộng sản, sự chế ước và giám sát của cơ quan lập pháp và bộ máy tư pháp đối với hành pháp hầu như không đáng kể. Đó là những lý do phần nào giải thích cho vị thế quyền lực của Nguyễn Tấn Dũng.
Cơ chế kiểm soát quyền lực hữu hiệu nhất dưới chế độ cộng sản là tình trạng cạnh tranh, giám sát và đối trọng giữa các phe phái trong đảng – Bộ Chính trị ở trung ương và thường vụ cấp uỷ ở địa phương. Nhưng ngay cả cơ chế này cũng không ảnh hưởng nhiều đến vị thế quyền lực của Nguyễn Tấn Dũng, bởi trên thực tế, với sự ủng hộ của phần lớn Ban Chấp hành Trung ương, ông ta chẳng coi Bộ Chính trị ra gì. Thất bại của Bộ Chính trị trong việc kỷ luật ông ta tại Hội nghị Trung ương 6 tháng 10/2012 là một ví dụ.
Có hai lý do chính giải thích vì sao phần lớn Ban Chấp hành Trung ương lại ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng. Thứ nhất, trên cương vị đứng đầu bộ máy hành pháp, ông ta có điều kiện ban phát quyền lợi và bổng lộc cho đàn em nhiều hơn bất cứ đối thủ nào. Thứ hai, ông ta được Bộ Chính trị giao phụ trách Đảng uỷ Công an Trung ương từ năm 2006 và đứng đầu Ban Chỉ đạo Trung ương về Phòng chống tham nhũng trong phần lớn thời gian làm Thủ tướng – đây là những thứ “vũ khí” cực kỳ lợi hại, giúp ông ta nắm được “thóp” nhiều cấp dưới và chi phối họ.
Với vị thế quyền lực như thế, ông Nguyễn Tấn Dũng đã làm được gì để được coi là “nhà cải cách”? Xin thưa, tất cả chỉ là con số không. “Thành tựu cải cách” đáng kể nhất của ông ta có lẽ là ý tưởng xây dựng các tập đoàn, tổng công ty nhà nước thành những “quả đấm thép”. Nắm trong tay phần lớn nguồn lực quốc gia nhưng “chưởng lực” của những “quả đấm thép” đó đã và đang nhằm vào đâu thì có lẽ ai cũng trả lời được. Những Vinashin hay Vinalines chỉ là những ví dụ điển hình, hoàn toàn không phải là cá biệt.
Trên cương vị Thủ tướng cũng như trong cả sự nghiệp chính trị hàng chục năm của mình, ông Nguyễn Tấn Dũng chưa hề có bất kỳ thành tựu mang tính đột phá nào lớn đến mức báo chí phải nhắc tới, công chúng phải ghi nhận.
Một trong những hành động đầu tiên của ông Nguyễn Tấn Dũng sau khi tiếp quản chiếc ghế Thủ tướng từ người tiền nhiệm Phan Văn Khải là ra quyết định giải thể Ban Nghiên cứu và Tổ Nghiên cứu về kinh tế đối ngoại của Thủ tướng, hai cơ quan tham mưu ra đời từ thời Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Theo trang từ điển bách khoa Wikipedia:
Thời ông Phan Văn Khải, trước khi chính phủ ban hành bất cứ văn bản nào, thủ tướng cũng đều chuyển cho Ban Nghiên cứu xem trước. Các văn bản hay bị Ban Nghiên cứu có ý kiến lại thường được đưa lên từ Văn phòng Phó Thủ tướng Thường trực Nguyễn Tấn Dũng.
Trong bức Công điện ngày 15 tháng 12, 2009 gửi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Michael Michalak nhận định: “Some restrictive decisions, such as Decision 97, originated not from Rua but from PM Dung, who is often mistakenly identified as a political reformer.” Tạm dịch: “Một số quyết định cấm đoán, chẳng hạn như Quyết định 97, không phải đến từ Tô Huy Rứa mà từ Thủ tướng Dũng, nhân vật mà người ta vẫn thường lầm tưởng là một nhà cải cách chính trị.”
Nguyễn Tấn Dũng “chống Trung Quốc” như thế nào?
Cố Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu có câu nói để đời: “Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm.” Nguyễn Tấn Dũng cũng không phải là ngoại lệ. Sau đây là những “thành tích” nổi bật nhất trong sự nghiệp “chống Trung Quốc” của ông ta.
(1) Đặt một người Hán khai man lý lịch vào chiếc ghế quan trọng thứ hai trong chính phủ –  Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế:
Ngày 7/5/2007, một số cán bộ, đảng viên đã và đang công tác tại Ban Tổ chức Trung ương, Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ Trung ương đã gửi Tâm Huyết Thư cho Bộ Chính trị, Ban Bí thư và các vị uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương để tố cáo ông Hoàng Trung Hải, Bộ trưởng Công nghiệp lúc bấy giờ, là một người Hán khai man lý lịch. Việc họ phải gửi Tâm Huyết Thư như vậy là vì như họ khẳng định “Thủ tướng Chính phủ đã quyết đưa ông Hải lên Phó Thủ tướng Chính phủ”. Đại diện cho nhóm người soạn thảo bức Tâm Huyết Thư này là ông Nguyễn Bình Giang, uỷ viên BCH Trung ương Đảng các khóa 6, 7, 8, nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ Trung ương. Vì thế họ biết rõ ai là người đã đưa Hoàng Trung Hải lên chiếc ghế quan trọng thứ hai trong chính phủ.
PTT Hoàng Trung Hải được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng giao phụ trách kinh tế ngành, trực tiếp chỉ đạo các bộ: Công Thương, Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn, Xây dựng, Giao thông - Vận tải, và Tài nguyên - Môi trường, những bộ quan trọng nhất của nền kinh tế. Ngoài ra, ông ta còn được Thủ tướng tin tưởng giao đảm nhiệm một loạt chức vụ trọng yếu, cho phép ông ta chỉ đạo cả lực lượng công an và quân đội: Chủ tịch Hội đồng quốc gia về tài nguyên nước; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước các Dự án trọng điểm về dầu khí; Trưởng Ban Chỉ đạo Tổ chức điều phối phát triển các Vùng kinh tế trọng điểm; Trưởng Ban Chỉ đạo Chương trình mục tiêu quốc gia ứng phó với biến đổi khí hậu; Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về chính sách nhà ở và thị trường bất động sản; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Quy hoạch và Đầu tư Xây dựng Vùng Thủ đô Hà Nội; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình, dự án trọng điểm ngành Giao thông vận tải; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước Dự án Điện hạt nhân Ninh Thuận; Trưởng ban Ban chỉ đạo Nhà nước Dự án Thuỷ điện Sơn La; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước Xây dựng Bảo tàng Lịch sử Quốc gia; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Xây dựng Nhà Quốc hội; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước về điều tra cơ bản tài nguyên - môi trường biển; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch điện VI, Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch Phát triển Điện lực Quốc gia; Trưởng ban Chỉ đạo Quốc gia về ODA và vốn vay ưu đãi; Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước về Kế hoạch bảo vệ và phát triển rừng; Chủ tịch Uỷ ban An ninh Hàng không Dân dụng Quốc gia; Chủ tịch Uỷ ban Quốc gia Tìm kiếm Cứu nạn, v.v.
Lịch sử Việt Nam chưa từng ghi nhận một người Hán nào, đặc biệt lại che dấu lý lịch với mưu đồ đen tối, leo lên đến vị trí nắm trong tay gần như cả nền kinh tế và gây ra không biết bao nhiêu tai hoạ cho Việt Nam nhưng đặc biệt có lợi cho Trung Quốc suốt từ năm 2007 đến nay.
Ngày 12/7/2014, trong bối cảnh Trung Quốc ngang ngược hạ đặt dàn khoan HD981 bên trong lãnh hải Việt Nam, Bauxite Việt Nam, diễn đàn phản biện của giới trí thức Việt Nam yêu nước, đã lên tiếng “yêu cầu đảng và nhà nước Việt Nam phải rà soát và chịu trách nhiệm trước nhân dân về vấn đề nhân sự” Hoàng Trung Hải.
(2) Đưa nền kinh tế Việt Nam ngày càng lệ thuộc nặng nề vào Trung Quốc:
Năm 2005, tức trước khi ông Nguyễn Tấn Dũng ngồi lên chiếc ghế Thủ tướng, tỷ trọng nhập khẩu từ Trung Quốc trong tổng kim ngạch nhập khẩu của Việt Nam mới chỉ chiếm 15,9%, với giá trị nhập siêu là 2,67 tỷ USD. Mười năm dưới quyền lãnh đạo của ông ta, tỷ trọng nhập khẩu từ Trung Quốc trong tổng kim ngạch nhập khẩu của Việt Nam cứ tăng dần đều và đến năm 2015 thì lên tới 29,8%, với giá trị nhập siêu là 32,3 tỷ USD. Tức là, cộng với giá trị nhập khẩu tiểu ngạch trá hình và hoạt động buôn lậu tràn lan từ Trung Quốc, ước chừng cứ 2 sản phẩm Việt Nam nhập khẩu từ bên ngoài thì có 1 sản phẩm “made in China”, và tỷ lệ đó vẫn tăng lên qua từng năm.
(3) Giao 90% các dự án hạ tầng trọng điểm quốc gia cho nhà thầu Trung Quốc, với vô số hệ luỵ về an ninh quốc phòng và những thiệt hại không thể đong đếm về kinh tế (chậm tiến độ hàng năm; chất lượng thấp; phụ thuộc vào Trung Quốc về phụ tùng và linh kiện thay thế, v.v.).
(4) Để cho các doanh nghiệp của Hồng Kông và Đài Loan - Trung Quốc thuê dài hạn (50 - 70 năm) trên 264 ngàn ha đất rừng đầu nguồn tại một loạt tỉnh như Lạng Sơn, Quảng Ninh, Cao Bằng, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Nam, Bình Định, Kon Tum và Bình Dương...  để trồng rừng nguyên liệu; 87% con số này nằm ở những vị trí xung yếu hay giáp biên giới. Không những vậy, ông ta còn giao cho PTT gốc Tàu Hoàng Trung Hải làm Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước về Kế hoạch bảo vệ và phát triển rừng.
(5) “Dâng” Vũng Áng và cảng nước sâu Sơn Dương ở Hà Tĩnh cho Trung Quốc:
Vũng Áng nằm ngay dưới chân Đèo Ngang, nơi có địa hình vừa hiểm trở vừa gần như hẹp nhất Việt Nam và chỉ cần một lực lượng quân sự nhỏ là đủ sức chia cắt đất nước thành hai phần. Đặc biệt, cảng nước sâu Sơn Dương được coi là một trong 4 yếu huyệt của Việt Nam trên Biển Đông, cùng với Cam Ranh, Nam Du và Côn Đảo. Sơn Dương nằm cách căn cứ quân sự Tam Á trên đảo Hải Nam không xa, nên khi có biến, Việt Nam rất dễ bị chia cắt cả về đường bộ lẫn đường biển tại vị trí yết hầu này.
Hai văn bản đưa đến sự ra đời “tiểu quốc” rộng bằng 1,2 lần diện tích Macao của Đại Hán này đều do Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải ký. Tuy nhiên, Hoàng Trung Hải là Phó Thủ tướng; ông ta chỉ ký thay và báo cáo Thủ tướng theo đúng nguyên tắc. Do đó, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mới là người phải chịu trách nhiệm chính trong việc Vũng Áng – Sơn Dương rơi vào tay Trung Quốc.
Chưa hết, sau khi Thanh tra Chính phủ chỉ ra việc UBND tỉnh Hà Tĩnh vi phạm pháp luật khi cho Trung Quốc thuê đất trong thời hạn 70 năm thay vì 50 năm theo quy định của Luật Đất đai, ông ta vẫn bảo lưu thời hạn phi pháp 70 năm đó.
Không chỉ chịu trách nhiệm chính về hiểm hoạ Formosa Hà Tĩnh, ông Nguyễn Tấn Dũng còn thường xuyên bày tỏ sự ủng hộ quyết liệt, trước sau như một của mình đối với dự án này. Ngày 17/9 vừa qua, trong chuyến thăm Formosa Hà Tĩnh và dự lễ khánh thành một tổ máy đốt than của Nhà máy Nhiệt điện Formosa, hiện thân cho tinh thần “độc lập - tự chủ” của “tiểu quốc” này, ông ta đã “khẳng định sự ủng hộ của Chính phủ đối với việc Tập đoàn này xây dựng một nhà máy lọc hóa dầu có công suất tới 16 triệu tấn, với vốn đầu tư trên 12 tỷ USD tại Khu kinh tế Vũng Áng, cũng như tiếp tục tạo mọi điều kiện thuận lợi nhất để Khu liên hợp gang thép và cảng Sơn Dương Formosa thành công”.
Nếu xét những quan ngại của giới chuyên gia về tình trạng “bội thực” các nhà máy lọc dầu ở Việt Nam cũng như nguy cơ ô nhiễm môi trường và hiệu quả kinh tế thấp của chúng thì ý nghĩa lớn nhất của việc Formosa xây dựng một nhà máy lọc dầu khổng lồ ở Vũng Áng chính là tạo điều kiện cho Trung Quốc có lý do chính đáng để bố trí ở đây một đội quân hùng hậu trong ít nhất 70 năm tới và tăng tốc “Hán hoá” khu vực xung yếu này.
Ngày 4/1 vừa qua, blog Xuân Diện Hán Nôm đăng bài “TIN NÓNG: Hà Tĩnh đã sẵn sàng làm nội ứng cho giặc Tàu”, với lời bình:
Tháp "Tinh Thần bão lũy" ư? Nó chính là cái đài phong thủy cắt đứt long mạch miền Trung. Nó còn là cái đài quan sát toàn bộ miền Trung – nút thắt của Việt Nam. Khi tín hiệu bật lên, thì Đại Việt bị cắt làm đôi và miền Trung bị khống chế hoàn toàn, hiện thực hóa Hiệp ước Thành Đô 1990, bắt đầu thời kỳ Bắc thuộc mới. Nếu trung ương không ngăn chặn việc này thì chính họ là một bè lũ bán nước, từ trên xuống dưới. Quá rõ!
“Trung ương” nào ở đây? Nếu Nguyễn Tấn Dũng và Hoàng Trung Hải không chỉ đạo thì lãnh đạo Hà Tĩnh có “3 đầu 6 tay” cũng không dám cho Trung Quốc thuê đất 70 năm, vượt quá 20 năm so với luật định. Và vụ việc này cũng y như vậy.
(6) “Dâng” Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân (Tuy Phong, Bình Thuận), một vị trí xung yếu về an ninh quốc phòng ở Nam Trung Bộ cho Trung Quốc. “Chiến tích” này thuộc về PTT Hoàng Trung Hải, nhưng tất cả các văn bản đưa đến sự ra đời của trung tâm nhiệt điện ở địa điểm này ông ta đều ký thay Thủ tướng Chính phủ và báo cáo Thủ tướng theo đúng quy định. Vì thế, ông Nguyễn Tấn Dũng là người phải chịu trách nhiệm chính.
Ngày 20/4/2015, VOA đăng bài “Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân và hiểm hoạ mất nước” để cảnh báo hiểm hoạ Trung Quốc ở Vĩnh Tân. Bài viết sau đó đã được gửi cho một loạt cơ quan chức năng ở Việt Nam. Thế nhưng ngày 18/7/2015, lễ khởi công Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 1 (do liên danh hai nhà đầu tư Trung Quốc là Công ty TNHH Lưới điện Phương Nam và Công ty TNHH Điện lực quốc tế Trung Quốc góp 95% vốn xây dựng theo hình thức BOT) vẫn cứ diễn ra. (Xem thêm bài “Người Trung Quốc cắm chốt ở Bình Thuận: Ai đã rước giặc vào nhà?” trên Bauxite Việt Nam.)
(7) Là người phụ trách Đảng uỷ Công an Trung ương kể từ năm 2006, ông Nguyễn Tấn Dũng đóng vai trò quyết định trong chiến dịch đàn áp ngày càng khốc liệt nhằm vào phong trào chống Trung Quốc xâm lược ở Việt Nam nhiều năm qua. Những tiếng nói phản kháng Trung Quốc mạnh mẽ nhất như TS Cù Huy Hà Vũ, blogger Điếu Cày, nhà văn/blogger Phạm Viết Đào, blogger Anh Ba Sàm… đều lần lượt “được” ông ta cho vào “an dưỡng” trong tù.
Mới đây, nhà văn/blogger yêu nước Phạm Viết Đào đã chỉ đích danh Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là người đã chỉ đạo lực an ninh dưới quyền bắt bỏ tù ông cũng như nhiều blogger khác. Blogger Phạm Viết Đào là người có một blog chuyên đăng bài về cuộc chiến tranh chống Trung Quốc xâm lược 1979 – 1990. Ông bị bắt ngày 13/6/2013, chỉ vài ngày trước chuyến thăm Trung Quốc của ông Trương Tấn Sang.
Ông Nguyễn Tấn Dũng “chống Tàu” bằng cách chỉ đạo tay chân bắt một nhà văn chuyên đăng bài về cuộc chiến tranh biên giới Việt -Trung ngay trước thềm chuyến thăm Trung Quốc của Chủ tịch Việt Nam ư?
(8) Tác giả của bản Thông báo Cấm biểu tình chống Trung Quốc do UBND Tp Hà Nội ban hành ngày 18/11/2011. Đây là giai đoạn mà Bộ Chính trị chia năm sẻ bảy về vấn đề biểu tình Trung Quốc trong bối cảnh Trung Quốc tăng cường gây hấn với Việt Nam trên Biển Đông. Và ông Nguyễn Tấn Dũng đã thể hiện tinh thần “chống Tàu” của mình bằng cách sai Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng đưa bản thông báo cấm biểu tình chống Trung Quốc xuống cho UBND Tp Hà Nội ban hành. (Việc Bộ Chính trị chia rẽ về vấn đề này còn thể hiện ở chỗ không quan chức nào của Hà Nội chịu ký vào bản thông báo.)
(9) Là người đứng đầu bộ máy hành pháp và phải chịu trách nhiệm chính trước tình trạng người Trung Quốc đã và đang nhắm tới những khu vực xung yếu về an ninh quốc phòng trên khắp lãnh thổ Việt Nam như ở Vũng Áng (Hà Tĩnh), ở Cửa Việt (Quảng Trị), ở Lăng Cô (Thừa Thiên – Huế), ở Hải Vân, ở Đà Nẵng, ở Nhơn Hội (Bình Định), hay ở Vĩnh Tân (Bình Thuận), v.v. nhưng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chưa bao giờ lên tiếng chỉ đạo các cơ quan chức năng giải quyết vấn nạn Trung Quốc ở đó, bất chấp những bức xúc và lo lắng của công luận.
“Điểm nóng” Vũng Áng thì như phần trên đã trình bày. Cuối năm 2014, trong khi dư luận cả nước sôi sục trước thông tin UBND tỉnh Thừa Thiên - Huế cấp phép xây dựng khu nghỉ dưỡng quốc tế World Shine cho Cty World Shine Hồng Kông thì động thái trấn an dư luận duy nhất của ông Nguyễn Tấn Dũng là nói mồm với ông Chủ tịch HĐND Tp Đà Nẵng là “sẽ cho kiểm tra, xem xét lại dự án và sớm có kết luận cuối cùng về vụ việc”. Và hơn một năm đã trôi qua kể từ thời điểm đó, người ta vẫn chưa hề thấy cái gọi là “kết luận cuối cùng” đó. (Việc Thủ tướng Chính phủ kết luận về vụ việc là cần thiết, không chỉ để chính thức chấm dứt một dự án đầy mờ ám, mà còn để làm gương cho các địa phương khác, trong bối cảnh Trung Quốc vẫn đang lăm le chiếm lĩnh những vị trí xung yếu về an ninh quốc phòng trên khắp Việt Nam.)
Ngày 14/9/2015, trang mạng của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) đăng bài điều tra “Ai đã ‘rước’ một công ty TQ trá hình vào cắm chốt những vị tríhiểm yếu ở Đà Nẵng?”. Trong bài viết, tác giả đã đưa ra bằng chứng xác thực cho thấy chủ đầu tư thực sự của khu nghỉ dưỡng Silver Shores (rộng hàng chục ha và chạy dài ngót 1km dọc bờ biển Sơn Trà – Điện Ngọc) là một công ty Trung Quốc trá hình, chứ không phải là công ty Mỹ như trong giấy phép đầu tư. Tác giả bài viết đã báo động tình trạng hai bên con đường mang tên Võ Nguyên Giáp, ngay trước mặt sân bay Nước Mặn, đang dần trở thành một “đặc khu Trung Quốc”. Nhiều cơ quan truyền thông nhà nước sau đó đã vào cuộc và phát hiện ra việc người Trung Quốc đã thâu tóm hàng trăm lô đất ngay trước mặt sân bay Nước Mặn, một sân bay quân sự chỉ cách khu nghỉ dưỡng Silver Shores vài trăm mét.
Mặc cho dư luận cứ sôi sục suốt về vụ việc trên mấy tháng nay, người đứng đầu bộ máy hành chính quốc gia vẫn im lặng, như thể đó là chuyện riêng của Tp Đà Nẵng vậy, cho dù đây là dự án do chính phủ cấp phép và Đà Nẵng là thành phố quan trọng bậc nhất trong chiến lược phòng thủ quốc gia.
Ngài Thủ tướng khả kính liệu có biết gì về dự án Silver Shores không? Xin thưa, ông ta biết quá rõ: Ngày 14/4/2014, trong buổi làm việc với lãnh đạo Đà Nẵng, chính ông ta đã “chỉ đạo các cơ quan liên quan xem xét để Đà Nẵng mở rộng thêm bàn chia bài ở khu du lịch quốc tế Silver Shores”. 
Tóm lại, Nguyễn Tấn Dũng chỉ “chém gió” một cách vô hại về Trung Quốc, bởi ông ta không hề hành động gì. (Luật Biển – vốn hoàn toàn không phải là “sản phẩm” của ông ta – đã ra đời gần 4 năm nay mà ông ta cũng chưa ban hành nghị định hướng dẫn thi hành.) Còn với những vấn nạn Trung Quốc ở trong nước thì ông ta hoặc là thủ phạm trực tiếp, hoặc ra sức tiếp tay, hoặc im lặng đồng loã.
Vì sao Bắc Kinh và Nguyễn Tấn Dũng “lên án” nhau?
Tác giả bài viết này là người vẫn đang theo đuổi vụ tố cáo đối với các nhân vật Hoàng Trung Hải – Nguyễn Tấn Dũng – Nông Đức Mạnh suốt từ năm 2008: Hoàng Trung Hải nắm bằng chứng phạm tội của Nguyễn Tấn Dũng và Nông Đức Mạnh rồi buộc hai ông này đặt ông ta vào ghế Phó Thủ tướng từ năm 2007 và ra sức thực hiện mưu đồ thôn tính Việt Nam của Bắc Kinh kể từ bấy đến nay.
Những gì mà tác giả trình bày trên đây là bằng chứng thực tế về một Nguyễn Tấn Dũng đã bị Hoàng Trung Hải và Bắc Kinh khống chế, thao túng và trở thành tay sai cho giặc.
Một vụ tố cáo vô cùng nghiêm trọng như vậy nhưng suốt 8 năm qua nhà chức trách Việt Nam vẫn chưa giải quyết đúng pháp luật, dù thông tin về vụ việc đã tràn lan trên mạng, truyền thông quốc tế đã đưa tin. Ngày 4/11 vừa qua, trang Bauxite Việt Nam, diễn đàn phản biện của giới trí thức trong nước, đã đăng bản Yêu cầu giải quyết đơn thư tố cáo lãnh đạo Đảng và Nhà nước của Lê Anh Hùng. Và một lần nữa, vụ việc lại rơi vào sự im lặng khó hiểu của nhà cầm quyền Việt Nam.
Chưa hết, ngày 1/7/2015, người viết bài này còn công bố “Tài liệu tố cáo Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang bán nước”. Tài liệu cho thấy không chỉ Nguyễn Tấn Dũng và Nông Đức Mạnh mà cả ban lãnh đạo chóp bu hiện hành đã bị Hoàng Trung Hải và Bắc Kinh khống chế, thao túng. Điều này giải thích tại sao Việt Nam dần dần rơi vào vòng kiềm toả của Trung Quốc cả về chính trị, kinh tế lẫn an ninh - quốc phòng. Trung Quốc ngang ngược đưa giàn khoan HD981 vào sâu trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam mà Bộ Chính trị vẫn không dám kiện họ ra toà án quốc tế. Trung Quốc ngày đêm cải tạo, bồi đắp các đảo đá và biến chúng thành các căn cứ quân sự liên hoàn, bị cộng đồng quốc tế lên án gay gắt, mà Quốc hội Việt Nam vẫn không ra nổi một nghị quyết để thể hiện lập trường của cái gọi là “cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất”.
Trong bối cảnh cả bộ máy chóp bu bị Trung Nam Hải khống chế và thao túng, việc Bắc Kinh “bật đèn xanh” cho con rối Nguyễn Tấn Dũng thoả sức “chém gió” về Trung Quốc rồi “lên án” ông ta không chỉ “đánh bóng” cho ông ta, giúp ông ta che đậy hành động bán nước và tiếp tục làm tay sai cho giặc, mà còn có tác dụng ru ngủ dân chúng Việt Nam, khiến họ tin rằng trong bộ máy chóp bu vẫn tồn tại phe “chống Tàu, thân Mỹ” do một nhân vật quyền lực nhất Việt Nam nhiều năm qua dẫn dắt.
Hỡi các nhân sĩ, trí thức chân chính của Việt Nam! Thay vì tung hê Nguyễn Tấn Dũng, hãy lên tiếng về hiểm hoạ Hoàng Trung Hải[i]trước khi quá muộn, trước khi những gọng kìm của Đại Hán như Formosa Hà Tĩnh, Cửa Việt, Lăng Cô, Silver Shores Đà Nẵng, Nhiệt điện Vĩnh Tân, Bauxite Tây Nguyên, Nhơn Hội, biên giới phía Bắc, rừng đầu nguồn… bóp nghẹt dải đất thân thương hình chữ S của chúng ta.
_________
Ghi chú:
[i] Việc một người Hán khai man lý lịch chễm chệ trên chiếc ghế quan trọng thứ 2 trong chính phủ – Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế – mặc dù bị tố cáo những tội ác khủng khiếp suốt bao năm nay và gây ra không biết bao nhiêu thảm hoạ cho Việt Nam là bằng chứng không thể chối cãi rằng bộ máy lãnh đạo chóp bu ở Việt Nam, đặc biệt là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đã bị Hoàng Trung Hải và Bắc Kinh khống chế và thao túng. (Thiết tưởng không cần phải nhắc lại là Quyết định số 1275/2007/QĐ-BCA ngày 26/10/2007 của Bộ trưởng Công an thậm chí còn cấm cán bộ, chiến sỹ công an kết hôn với người Hoa.)
*Bài liên quan:
*Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Lê Anh Hùng là một blogger tự do trẻ trong nước tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.


Nguồn: VOA

Sunday, January 3, 2016

Thư ngỏ gửi lãnh đạo Bộ Công an và Tp Đà Nẵng

Lê Anh Hùng | Bauxite Việt Nam | 4.1.2015



Tôi là Lê Anh Hùng, một công dân Việt Nam thường xuyên quan tâm đến tình hình đất nước nói chung và thành phố Đà Nẵng nói riêng, xin gửi tới tập thể lãnh đạo Bộ Công an và thành phố Đà Nẵng lời chào kính trọng.
Kính thưa quý vị! Theo dõi những gì đã và đang diễn ra tại Đà Nẵng thời gian qua, tôi trân trọng gửi tới quý vị bản kiến nghị với các nội dung sau.
Gần đây, nhiều cơ quan truyền thông thuộc hệ thống báo chí nhà nước đã lên tiếng báo động về tình trạng người Trung Quốc đã mua được hàng trăm lô đất ngay trước mặt sân bay Nước Mặn, một sân bay quân sự thuộc quyền quản lý của Vùng 3 Hải quân. Theo số liệu sơ bộ, cơ quan chức năng đã thống kê được 256 lô biệt thự trước sân bay Nước Mặn hiện đã rơi vào tay người Trung Quốc dưới những hình thức khác nhau.

Các chuyên gia quân sự đều tỏ ý hết sức lo ngại trước thực tế nhiều khách sạn cao tầng đã, đang và sẽ được xây dựng ở khu vực gần sân bay Nước Mặn, bởi điều đó sẽ khiến sân bay bị vô hiệu hoá, tê liệt. Thiếu tướng Trần Minh Hùng – nguyên Phó Tư lệnh Quân khu 5 – bày tỏ quan điểm: "Đất ở sát sân bay, không được bán cho bất cứ ai. Nếu rơi vào tay kẻ khác thì rất nguy hiểm. Tuyệt đối không để họ xây khách sạn, lấy vợ sinh con và thành lập phố Tàu ở tuyến đường ven biển Đà Nẵng".
Người Trung Quốc làm gì cũng có tính toán. Việc họ mua hàng trăm lô đất tập trung tại một khu vực như thế này thì ngay cả những ai ngây thơ nhất cũng nhận ra là họ đang mưu toan lập một khu phố Tàu ở đây. Và chỉ cần chừng ấy thôi cũng đã quá đủ để cấu thành một hiểm hoạ mà chính quyền cần phải quyết liệt ra tay ngăn chặn và loại trừ.
Tuy nhiên, những gì mà báo chí nêu thời gian qua mới chỉ là phần nổi của tảng băng (dù chỉ ngần ấy thôi mà dư luận đã tỏ ra hết sức lo lắng, bức xúc). Phần chìm của nó, nguy hiểm hơn phần nổi kia bội phần, chính là khu nghỉ dưỡng Silver Shores International Resort, nằm phía bên kia đường Võ Nguyên Giáp, chạy dọc ngót 1km ven bờ biển Sơn Trà – Điện Ngọc, với diện tích lên tới hàng chục ha.
Ngày 14/9/2015, trang mạng của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) đăng bài điều tra “Ai đã ‘rước’ một công ty TQ trá hình vào cắm chốt những vị trí hiểm yếu ở Đà Nẵng?” của tác giả Lê Anh Hùng. Bài viết sau đó đã được một số trang mạng uy tín trong nước, đặc biệt là trang Bauxite Việt NamViệt Nam Thời Báo, tiếp đăng. Trong bài viết, tác giả đã đưa ra bằng chứng xác thực cho thấy chủ đầu tư thực sự của khu nghỉ dưỡng Silver Shores là một công ty Trung Quốc, chứ không phải là công ty Mỹ như trong giấy phép đầu tư dự án.
Công ty Silver Shores Ltd. ở Hồng Kông thành lập chi nhánh ma cũng mang tên Silver Shores Ltd. tại California, Hoa Kỳ ngày 22/11/2004, rồi lấy pháp nhân của công ty Mỹ để đầu tư dự án khu nghỉ dưỡng nói trên, cùng nhiều dự án nhằm vào những vị trí nhạy cảm khác ở Đà Nẵng mà dư luận đã lên tiếng. Sau khi hoàn thành “sứ mạng” của mình cả công ty mẹ ở Hồng Kông lẫn công ty ma ở Mỹ đều cùng “hô biến”.
Giai đoạn 1 của dự án Silver Shores – khu nghỉ dưỡng và sòng bài – khởi công từ năm 2006 và hoàn thành năm 2010. Giai đoạn 2 của dự án – khách sạn JW Marriott – khởi công từ tháng 9/2013. Tất cả các khâu của dự án, từ thiết kế, thi công, giám sát đều do nhà thầu Trung Quốc đảm trách. Trong giai đoạn 1, các toà nhà được đúc bằng bê tông cực kỳ kiên cố; người Việt Nam không được phép bén mảng đến khu vực thi công.
Mặc dù núp dưới vỏ bọc một công ty Mỹ, nhưng cái ruột Trung Quốc của Silver Shores thì đã bị chính họ phơi bày từ lâu. Vậy nhưng không hiểu sao dự án vẫn luôn nhận được sự ưu ái đặc biệt của lãnh đạo thành phố Đà Nẵng.
Cách đây hơn 1 tháng, dư luận cả nước lại một phen xôn xao và bất bình trước thông tin chính quyền thành phố Đà Nẵng cho phép nhà thầu của dự án – Cty Hoa Tây Tứ Xuyên, Trung Quốc – đưa 300 “lao động kỹ thuật” từ Trung Quốc sang để phục vụ thi công công trình, trong khi người Việt Nam thừa sức đáp ứng những yêu cầu kỹ thuật của dự án.
Không còn nghi ngờ gì, việc người Trung Quốc sử dụng pháp nhân của một công ty ma ở Mỹ để chiếm lĩnh hàng chục ha đất ở một khu vực đặc biệt nhạy cảm về an ninh quốc phòng, đồng thời tìm mọi cách thâu tóm hàng trăm lô đất ngay trước mặt một sân bay quân sự nằm gần đấy, cho thấy đây là một âm mưu hết sức bài bản và quỷ quyệt của họ. Silver Shores Đà Nẵng thực sự là một hiểm hoạ vô cùng đáng lo ngại.
Tuy nhiên, khi đề cập đến dự án Silver Shores, chính quyền thành phố Đà Nẵng cũng như báo chí nhà nước hiện vẫn chỉ nói đây là dự án “do người Trung Quốc làm giám đốc”, chứ chưa biết (hoặc có thể không dám nói thẳng ra) đây là dự án của một công ty Trung Quốc trá hình. Điều này, bất kể vô tình hay hữu ý, đã khiến mức độ nghiêm trọng của vụ việc giảm đi rất nhiều.
Điều 28 Hiến pháp Việt Nam 2013 quy định: (1) Công dân có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận và kiến nghị với cơ quan nhà nước về các vấn đề của cơ sở, địa phương và cả nước; và (2) Nhà nước tạo điều kiện để công dân tham gia quản lý nhà nước và xã hội; công khai, minh bạch trong việc tiếp nhận, phản hồi ý kiến, kiến nghị của công dân.
Điều 17 Luật An ninh Quốc gia 2004 quy định quyền và nghĩa vụ của công dân: (2) Tố cáo hành vi xâm phạm an ninh quốc gia, hành vi lợi dụng việc thực hiện nhiệm vụ bảo vệ an ninh quốc gia xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân; (3) Phát hiện, kiến nghị với chính quyền hoặc cơ quan chuyên trách bảo vệ an ninh quốc gia khắc phục sơ hở, thiếu sót trong việc thực hiện pháp luật về bảo vệ an ninh quốc gia.
Vì vậy, tôi trân trọng kiến nghị lãnh đạo Bộ Công an và thành phố Đà Nẵng:
  1. Thu hồi toàn bộ các lô đất đã rơi vào tay Trung Quốc dưới những chiêu bài khác nhau, đặc biệt là khu vực trước sân bay Nước Mặn;
  2. Thanh tra toàn bộ dự án Silver Shores:
  • Nếu Cty Silver Shores Ltd. ở Mỹ đã giải thể trước ngày cấp phép dự án Silver Shores ở Đà Nẵng 21/6/2006 thì Việt Nam có quyền xoá hợp đồng đầu tư;
  • Nếu Cty Silver Shores Ltd. ở Mỹ giải thể sau ngày 21/6/2006 thì cần xem xét kỹ các khoản ràng buộc 2 bên trong giấy phép này, để hoặc xóa hợp đồng đầu tư ngay, hoặc có những biện pháp khẩn cấp khác: thu hồi dự án để bán đấu giá cho các nhà đầu tư trong nước hoặc đến từ những quốc gia không có tham vọng lãnh thổ ở Việt Nam; rút ngắn thời hạn cho thuê đất xuống từ 70 năm xuống 50 năm (do vượt quá thời hạn quy định trong Luật Đất đai); kiểm tra toàn bộ các công trình mà Silver Shores đã và đang xây dựng; hạn chế số người Trung Quốc làm việc trong khu vực dự án Silver Shores; không cho phép nhà thầu thi công đưa công nhân Trung Quốc sang Việt Nam, v.v.
Hy vọng lãnh đạo Bộ Công an và thành phố Đà Nẵng sẽ sáng suốt, dũng cảm đưa ra quyết định đúng đắn, kịp thời, ngõ hầu bảo vệ Đà Nẵng nói riêng và đất nước chúng ta nói chung trước âm mưu thôn tính Việt Nam mà Trung Quốc vẫn theo đuổi suốt hàng ngàn năm nay.
Nhân dịp năm mới 2016, xin gửi tới tập thể lãnh đạo Bộ Công an và thành phố Đà Nẵng những lời chúc tốt đẹp nhất.
Trân trọng!
Hà Nội, ngày 4/1/2016
Lê Anh Hùng

Wednesday, December 23, 2015

Ngón nghề cộng sản và những trí thức bị xỏ mũi

Lê Anh Hùng | VOA| 23.12.2015




Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hội kiến Chủ tịch TQ Tập Cận Bình hôm 5/11.
Cộng sản Việt Nam rất giỏi “ngón nghề” tung tin giả, đánh lạc hướng dư luận. Đơn giản, dối trá và bịp bợm là bản chất “thâm căn cố đế” của họ.

Công chúng thường bị nhà cầm quyền cộng sản đánh lừa thì đã đành, bởi một thực tế là những người hiểu biết bao giờ cũng chỉ chiếm thiểu số trong đám đông. Tuy nhiên, điều khó hiểu, và nhiều khi rất đáng chê trách, là không ít trí thức tên tuổi cũng bị xỏ mũi như trẻ con mà không biết. Đây là điều rất tai hại, bởi trí thức vốn là những người có thiên chức dẫn dắt công chúng, định hướng dư luận.

Vụ ông Phùng Quang Thanh bị “ám sát” ở Pháp hồi tháng 7 vừa qua là một ví dụ điển hình. Sự biến mất một thời gian dài của ông Phùng Quang Thanh cùng những diễn biến khác liên quan đến ông ta đều cứ y như tin đồn là ông ta bị ám sát ở Paris rồi sau đó chết ở Việt Nam, dù những ai tỉnh táo thì thừa hiểu là làm gì có chuyện Bộ trưởng Quốc phòng của một quốc gia bị ám sát giữa thanh thiên bạch nhật ngay tại Paris, càng khó tin hơn nữa là cả truyền thông quốc tế lẫn nhà chức trách sở tại đều không hề hay biết gì về một vụ việc động trời như thế.

Facebook Nguyễn Thuỳ Trang lấy danh dự của cá nhân và cả gia đình ra
để đảm bảo rằng Phùng Quang Thanh đã qua đời (!).
Rõ ràng, nếu không có sự “đạo diễn” từ cấp chóp bu của hệ thống thì không thể có một loạt diễn biến liên quan đến ông Phùng Quang Thanh diễn ra theo cách “logic” nhất có thể, khiến công chúng cứ như bị hút hồn vào vụ “ám sát” đó.

Đầu tháng 10 vừa rồi, cộng đồng mạng lại một phen xôn xao về tờ đơn “kêu oan” của cô Nguyễn Thanh Phượng, ái nữ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, trước việc 3 “đại trí thức” là GS.TS Lưu Văn Sùng nguyên Viện trưởng Viện Khoa học – Chính trị Học viện Chính trị - Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh; GS.TS Đỗ Thế Tùng, nguyên giảng viên cao cấp Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh; và GS.TS Nguyễn Đình Kháng, nguyên Viện trưởng Viện Kinh tế – Chính trị (Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh) “tố cáo” cô ta nhập quốc tịch Mỹ là… chạy theo đế quốc Mỹ, vi phạm nguyên tắc Đảng và phản bội dân tộc (!). Nguồn tin về việc Nguyễn Thanh Phượng nhập quốc tịch Mỹ cũng khởi phát từ trang Facebook Nguyễn Thuỳ Trang.

Chưa dừng lại ở đó, trong một lá đơn khác, ba “đại trí thức” kia lại “tố cáo” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng gây chia rẽ tình hữu nghị “như anh em một nhà” giữa Việt Nam và Trung Quốc. Với lý do đặc biệt nghiêm trọng ấy, họ kiến nghị Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương Đảng không chỉ tiến hành kiểm điểm, xử lý kỷ luật mà còn loại ông ta ra khỏi danh sách uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương khoá tới hầu tránh “thảm hoạ cho Đảng ta và dân tộc ta”.

Ai có thể tin là 3 trí thức gạo cội kia lại có thể ngờ nghệch đến mức viết đơn “tố cáo” người khác từ những thông tin trời ơi đất hỡi trên mạng? Ai có thể tin cả 3 ông đều ngây ngô đến mức không nhận ra rằng việc “tố cáo” Nguyễn Tấn Dũng “chống Trung Quốc” thì chẳng khác nào “tô điểm” cho ông ta, không chỉ trong mắt công chúng mà cả trong Ban Chấp hành Trung ương?

Vụ ông Nguyễn Tấn Dũng cho công bố “bản tự kiểm điểm” mới đây lại là một “sự kiện” nóng sốt khác, đang thu hút được sự chú ý đặc biệt của dư luận. Một số trang mạng đăng tài liệu đó để rộng đường dư luận thì không nói làm gì. Điều đáng nói là một số trí thức, giáo sư - tiến sỹ hẳn hoi, lại lên tiếng bênh vựcngài Thủ tướng mà không biết mình bị lừa như những đứa trẻ.

Là người đã và đang tố cáo bè lũ cướp nước và bán nước Hoàng Trung Hải – Nguyễn Tấn Dũng – Nông Đức Mạnh – Nguyễn Phú Trọng – Trương Tấn Sang kể từ năm 2008 đến nay, tôi khẳng định các vụ việc trên đều là “sản phẩm” của bộ máy lãnh đạo chóp bu Việt Nam nhằm đối phó với vụ tố cáo của tôi.

Facebook Nguyễn Thuỳ Trang vu cho tôi là người của Cục Tình báo Hoa Nam, Trung Quốc. Tôi không chỉ đơn độc chống lại cả bộ máy, mà còn phải đương đầu với sự thờ ơ của những người lẽ ra phải lên tiếng về một vụ việc liên quan đến vận mệnh dân tộc như vụ tố cáo của mình.
Trong một status mới đây trên Facebook, “cô” Nguyễn Thuỳ Trang còn khẳng định rằng vụ bắt giam và khởi tố luật sư Nguyễn Văn Đài chắc chắn là do chính quyền thành phố Hà Nội (chứ không phải Bộ Công an như báo chí đưa tin) thực hiện.

Vụ ông Phùng Quang Thanh bị “ám sát” rộ lên đúng vào thời điểm tôi công bố “Tài liệu tố cáo Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang bán nước”. Đây là một tài liệu rất nhạy cảm, tố cáo một loạt lãnh đạo CSVN chóp bu bị Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải và Bắc Kinh khống chế, thao túng. Đáng tiếc là do dư luận dồn sự chú ý vào vụ “ám sát” kia và, quan trọng hơn, không ai đủ tinh thần trách nhiệm để yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam làm sáng tỏ vụ tố cáo của tôi, nên cuối cùng vụ việc chìm xuống.[i] (Thiết tưởng không cần phải nhắc lại là chính quyền tỉnh An Giang đã huy động cả hệ thống chính trị để “xử lý” 3 công chức chỉ vì họ đã “dám” chê ông Chủ tịch tỉnh “kênh kiệu” trên Facebook thôi.)

Mới đây, ngày 4/11/2015, trang Bauxite Việt Nam, diễn đàn của giới trí thức phản biện trong nước, đã đăng bản “Yêu cầu giải quyết đơn thư tố cáo lãnh đạo Đảng và Nhà nước” của tôi đối với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải và (nguyên) Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh. Ngày 2/11, tôi đã gửi bản yêu cầu này cho một loạt cơ quan chức năng qua đường bưu điện và gửi trực tiếp cho ĐBQH Dương Trung Quốc tại văn phòng làm việc của ông cùng ngày.

Việc nhà chức trách Việt Nam cho đến nay vẫn chưa giải quyết rốt ráo vụ tố cáo suốt hơn 7 năm qua rõ ràng là hành động chà đạp lên pháp luật. Đây mới là vụ vi phạm pháp luật nghiêm trọng nhất của nhà cầm quyền Việt Nam mà lẽ ra công luận cần đặc biệt quan tâm theo dõi và lên tiếng.

Sau khi trang Bauxite Việt Nam đăng bản yêu cầu giải quyết đơn thư tố cáo của tôi, nhà chức trách Việt Nam, cụ thể là Bộ Chính trị, chắc chắn phải chịu một áp lực nhất định, không chỉ từ bên ngoài mà quan trọng hơn là từ chính nội bộ Ban Chấp hành Trung ương, nhất là trước thềm Đại hội lần thứ XII của Đảng, bởi đây là vụ việc vô cùng nghiêm trọng, vạch trần âm mưu cướp nước của Bắc Kinh và tội bán nước của một loạt quan chức cộng sản chóp bu.

Rõ ràng, việc công bố “bản tự kiểm điểm” của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ khiến dư luận bên ngoài cũng như trong nội bộ Ban Chấp hành Trung ương hoài nghi về vụ tố cáo của tôi, bởi hầu hết những nội dung mà người ta “kiểm điểm” ngài Thủ tướng đều giúp ông ta ghi điểm không chỉ trong mắt dân chúng mà cả Ban Chấp hành Trung ương: một vị Thủ tướng không chỉ khảng khái “chống Tàu” mà còn có quan điểm chính trị dân chủ và tiến bộ. (Thật ngạc nhiên, ông ta thậm chí còn hùng hồn tuyên bố: “Tôi đã ghi rõ nguyện vọng gửi đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là: TÔI KHÔNG XIN TÁI CỬ.”)

Ngoài ra, điều này cũng khiến công chúng lạc quan rằng trong dàn lãnh đạo chóp bu vẫn tồn tại cái gọi là phe “chống Tàu, thân Mỹ”, do một nhân vật quyền lực nhất Việt Nam suốt nhiều năm qua dẫn dắt, và nếu thế thì tình hình đất nước chưa đến nỗi bi đát lắm.

Bất luận thế nào, việc một số vị trí thức tên tuổi phản ứng mạnh mẽ khi người ta cáo buộc ngài Thủ tướng một cách ngây ngô và đáng ngờ, trong khi lại im lặng trước việc một công dân yếu thế tố cáo ông ta công khai và đúng pháp luật từ năm 2008 đến nay (để rồi bị khủng bố, đàn áp hết lần này đến lần khác), cũng là điều hết sức đáng thất vọng.

__________
Ghi chú:
[i] “Phe ta” do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cầm đầu không chỉ mạnh đến mức dám thực hiện vụ “ám sát” Phùng Quang Thanh, một tên Việt gian bán nước không cần giấu diếm, giữa thanh thiên bạch nhật tại Paris mà còn “quản thúc tại gia” một loạt nhân vật thân Tàu khác (như tin tức rộ lên, đặc biệt là từ trang Facebook Nguyễn Thuỳ Trang, vào thời điểm đó).

Trong bầu không khí hân hoan, phấn khởi như thế thì ai còn để ý gì đến cái gọi là “Tài liệu tố cáo Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang bán nước”, và đặc biệt là ai còn tin rằng cả bộ máy chóp bu, kể cả Nguyễn Tấn Dũng, đang bị Bắc Kinh và Hoàng Trung Hải khống chế, thao túng cơ chứ. 

(Ghi chú này do tác giả bổ sung vào bài gốc trên VOA.)

  • Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Lê Anh Hùng

Lê Anh Hùng là một blogger tự do trẻ trong nước tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.




Nguồn: VOA

Sunday, December 20, 2015

Ai âm mưu loại bỏ môn lịch sử ra khỏi chương trình giáo dục?

Lê Anh Hùng




Vài tháng nay, dư luận Việt Nam đặc biệt xôn xao trước việc Bộ Giáo dục – Đào tạo “đề xuất” loại bỏ môn lịch sử ra khỏi chương trình giáo dục. Đây là sự kiện khiến công chúng hết sức bất ngờ, bởi xưa nay không chỉ ở Việt Nam mà ở bất cứ nền giáo dục nào, lịch sử cũng là một trong những môn học chính, mang tính bắt buộc trong nhà trường.

Lịch sử Việt Nam vốn dĩ là lịch sử của công cuộc dựng nước và giữ nước. Nhờ những câu chuyện lịch sử thấm đẫm tình yêu quê hương đất nước, về tinh thần bất khuất, anh dũng, kiên cường của lớp lớp người Việt, được truyền từ đời này sang đời khác, mà dòng giống “con Lạc cháu Hồng” vẫn tồn tại trên dải đất hình chữ S trước dã tâm thôn tính và đồng hoá với đủ trăm phương ngàn kế của Trung Hoa Đại Hán suốt hàng ngàn năm nay.

Đặc biệt, đề xuất loại bỏ môn lịch sử lại diễn ra trong bối cảnh Trung Quốc đang không ngừng trỗi dậy với cuồng vọng bá quyền không thèm che dấu, giữa lúc Việt Nam ngày càng bị Trung Quốc cương toả và nô dịch về mọi mặt, từ chính trị, kinh tế cho đến văn hoá, nên càng khiến dư luận lo lắng, bức xúc.

Mới đây, ông Nguyễn Tiến Dân, tác giả của nhiều bài viết sâu sắc được độc giả quan tâm thời gian qua, có bài viết nhan đề “Bộ GDVN muốn giải tán Bộ môn Lịch sử, đâu là nguyên nhân?”. Bài báo có đoạn:

Nhiều người cho rằng: Phạm Vũ Luận, là tác giả của cái đề xuất: “bức tử” bộ môn Lịch sử. Họ, chửi ông, không tiếc lời. Họ, thật không công bằng.
Phạm Vũ Luận, chẳng tài giỏi gì. Đó, là sự thật. Dưới sự lèo lái của ông, con thuyền Giáo dục Việt nam: hết lao vào thác ghềnh, rồi lại đâm đầu vào đá tảng. Ông, thuộc tuýp người: Chuột không hay – hay ỉa bếp. Nói về Giáo dục: ông ấp úng, cứ như đang ngậm hột thị. Nhưng, hãy thử hỏi ông, về những thứ Trời ơi – Đất hỡi. Ông sẽ khua môi – múa mép, như 1 nhà hùng biện thứ thiệt. Ông coi Giáo dục, là thứ giáo, để đâm – là thứ giáo, để chém. Bởi vậy, ông coi nó, là 1 trận đánh lớn. Ông, là Tư lệnh – Giáo viên, là chiến sĩ – Sách vở, là vũ khí – Phụ huynh và học sinh, nếu không phải là địch, thì cũng chẳng phải, thuộc quân mình. Và, khuyên quân ta, phải sẵn sàng trả giá – phải sẵn sàng hy sinh (!) Quan trọng nhất, phải che giấu khuyết điểm, như mèo dấu cứt. Nếu không, quân ta sẽ tự đánh… quân mình. Chính vì, có năng lực tồi, cho nên, đã có lần, ông hân hạnh, được đội sổ về mức độ “tín nhiệm”.
Tuy vậy, xuất thân từ 1 giáo viên, ông không thể ngu đến mức: Đề xuất, việc bức tử môn Lịch sử. Chắc chắn, có 1 thằng đồng đội nào đó, đang “nằm trong đống rơm”, đã chỉ đạo ông làm.
Thằng đồng đội “nằm trong đống rơm” này rõ ràng là không thuộc khối cơ quan Đảng, bởi chính ông Phạm Vũ Luận đã phát biểu trước Quốc hội hôm 16/11 vừa qua là Bộ GD-ĐT “dự kiến sẽ có báo cáo, làm việc với Ban Tuyên giáo Trung ương, Hội đồng Lý luận Trung ương…”.

Ngay cả người ngây thơ nhất lúc này hẳn cũng phải bật ra câu hỏi: Nhân vật “nằm trong đống rơm” kia nếu không phải là ngài Thủ tướng kiêm Chủ tịch Hội đồng Quốc gia Giáo dục Nguyễn Tấn Dũng thì là ai?

Friday, December 11, 2015

Hiểm hoạ Trung Quốc ở Bình Định

Lê Anh Hùng | VOA | 9.12.2015




Kiêm tính – bản năng và lẽ sống của người Hán
Tuy vẫn còn những tranh cãi về nguồn gốc của người Hán, nhưng hầu như tất cả các nhà nghiên cứu đều thống nhất ở một điểm quan trọng: đây là một dân tộc mà “kiêm tính” (hay thôn tính: tức xâm chiếm, cướp đoạt đất đai của người khác và biến thành của mình) đã trở thành một thứ bản năng hay một lẽ sống từ hàng ngàn năm nay. Lịch sử hình thành và phát triển của Trung Hoa Đại Hán là lịch sử của những cuộc chiến tranh xâm lược, thôn tính lãnh thổ và đồng hoá các dân tộc khác.
Đối nghịch với Trung Quốc, lịch sử Việt Nam là lịch sử của công cuộc dựng nước và giữ nước. Và đối tượng mà người Việt Nam thường xuyên phải đương đầu để bảo vệ đất nước chẳng phải khác mà chính là người láng giềng phương bắc kia.
Hơn hai thế kỷ trước, Napoleon Bonaparte từng nói: “Trung Hoa là một con sư tử đang ngủ. Hãy để cho nó ngủ, bởi khi thức giấc, nó sẽ làm thế giới rung chuyển.” Và sau “thế kỷ ô nhục” kéo dài từ thế kỷ 19 sang đầu thế kỷ 20, thời kỳ mà Trung Quốc hết bị phương Tây xâu xé lại đến Nhật Bản xâm lược, đường lưỡi bò do chính quyền Tưởng Giới Thạch tưởng tượng ra trên Biển Đông đã đánh dấu sự thức tỉnh của con sư tử Trung Quốc ngay khi quốc gia này còn đang trong cơn biến loạn của cuộc nội chiến quốc - cộng.
Mao Trạch Đông từng khẳng định trong một cuộc họp của Bộ Chính trị ĐCS Trung Quốc năm 1965: “Chúng ta phải giành cho được Đông Nam Châu Á, bao gồm cả miền nam Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện, Malaysia và Singapore… Một vùng như Đông Nam Châu Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản…xứng đáng với sự tốn kém cần thiết để chiếm lấy…”
Năm 2009, một viên tướng Trung Quốc thẳng thừng đề nghị với Mỹ là nên “chia đôi Thái Bình Dương” với họ. Và đến năm 2015, Hoàn Cầu Thời Báo, một ấn phẩm của Nhân Dân Nhật Báo, cơ quan ngôn luận chính thức của ĐCSTQ, đã lên tiếng đòi Trung Quốc phải chuẩn bị chiến tranh “hất cẳng” Mỹ để trở thành bá chủ thế giới.
Chiến lược thôn tính Việt Nam của Trung Quốc
Trung Quốc chưa bao giờ nguôi dã tâm thôn tính Việt Nam. Ngay trong thời kỳ “trăng mật” của mối quan hệ Việt—Trung “vừa là đồng chí, vừa là anh em”, họ đã lợi dụng việc vẽ bản đồ giúp Việt Nam để dịch chuyển đường biên giới; lợi dụng việc đưa quân sang giúp Việt Nam làm đường để tàn phá di tích, cảnh quan và long mạch của Việt Nam, v.v. Tháng 6/2014, khi nói chuyện với các nhà lãnh đạo Việt Nam, Ngoại trưởng TQ Dương Khiết Trì thậm chí còn thúc giục “đứa con hoang đàng” Việt Nam trở về nhà.
Để tiến tới ngôi vị bá chủ thế giới, hướng bành trướng khả dĩ nhất của Trung Quốc là về phía Nam, nơi Việt Nam là chướng ngại đầu tiên cần phải vượt qua. Điều này càng khiến họ quyết tâm thôn tính dải đất hình chữ S. Vì thế, song song với kế hoạch thôn tính Việt Nam về kinh tếvăn hoá, các ông chủ Trung Nam Hải đã đề ra kế hoạch thôn tính Việt Nam về quân sự.
Rút kinh nghiệm từ các cuộc xâm lược trong quá khứ, mà gần nhất là cuộc chiến tranh biên giới năm 1979, Trung Quốc đang hướng đến một cuộc chiến với Việt Nam mà các mũi tấn công chủ yếu không chỉ nằm ở biên giới phía Bắc như trước kia. Với điều kiện của kỹ thuật chiến tranh hiện đại, đặc biệt là khai thác triệt để các nhân tố Trung Quốc trong ban lãnh đạo Việt Nam—Lào—Campuchia, chiến lược của Bắc Kinh là tạo ra nhiều gọng kìm hòng bao vây và siết chặt Việt Nam từ mọi phía: biên giới phía bắc, biên giới Lào—Việt, biên giới Campuchia—Việt Nam, Biển Đông và vùng duyên hải Việt Nam. Một khi chiến lược này triển khai thành công, Trung Quốc chưa đánh đã thắng. Đó là chính kế thượng sách của họ.
Để hiện thực hoá mưu đồ này, một mặt trung Quốc tìm cách chiếm lĩnh những vị trí xung yếu về an ninh – quốc phòng dọc theo bờ biển Việt Nam thông qua các dự án kinh tế trá hình, chẳng hạn như ở Vũng Áng (Hà Tĩnh), Cửa Việt (Quảng Trị), Lăng Cô (Thừa Thiên – Huế), Hải Vân, Đà Nẵng hay Vĩnh Tân (Bình Thuận), v.v. Đây là những địa điểm vừa thuận tiện cho việc đổ bộ, vừa thuận lợi cho việc chia cắt Việt Nam thành nhiều phần. Mặt khác, họ thuê các khu rừng đầu nguồn ở các tỉnh xung yếu giáp biên giới Việt Nam với Trung Quốc, Lào và Campuchia, đồng thời thiết lập các căn cứ quân sự trá hình trên đất Lào và Campuchia, gần biên giới Lào—Việt và Campuchia—Việt Nam.
Trên Biển Đông, sau khi đã nuốt chửng Hoàng Sa và một phần Trường Sa, họ thực thi kế sách “tằm ăn dâu” hòng gặm nhấm dần Trường Sa, đồng thời quân sự hoá các đảo trên Biển Đông để hình thành các căn cứ quân sự liên hoàn nhằm bao vây Việt Nam và khống chế hoàn toàn Biển Đông. Khi thời cơ đến – Việt Nam suy yếu hoặc xẩy ra chính biến; tinh thần phản kháng của người Việt bị vô hiệu trong bối cảnh ban lãnh đạo Việt Nam bị Bắc Kinh khống chế, thao túng và ra sức đàn áp nhân dân, v.v. – họ sẽ ra tay thâu tóm nốt phần còn lại ở Trường Sa.
Từ năm 2010, các doanh nghiệp của Hồng Kông và Đài Loan - Trung Quốc đã thuê dài hạn (50–70 năm) trên 264 ngàn ha đất rừng đầu nguồn tại một loạt tỉnh như Lạng Sơn, Quảng Ninh, Cao Bằng, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Nam, Bình Định, Kon Tum và Bình Dương... để trồng rừng nguyên liệu; 87% con số này nằm ở những vị trí xung yếu hay giáp biên giới.
Đại tá Quách Hải Lượng, nguyên tuỳ viên quân sự ĐSQ Việt Nam tại Bắc Kinh, nhận định: “Trung Quốc rất giỏi trong việc xâm chiếm bằng cách làm đường. Làm đường đến đâu xâm chiếm đến đấy, di dân đến đấy. Họ mưu tính làm một con đường suốt từ Vân Nam đi dọc Lào xuống tới tận Tây Nguyên, mà ở đoạn cuối Tây Nguyên thì Campuchia và Lào cho họ thuê đất tới 55 năm. Như vậy cả khu vực sẽ gần như là đất của họ... Đứng về chiến lược quân sự, đó là những con đường cơ động chiến lược và cơ động chiến dịch. Về kinh tế thì có thể khống chế được toàn bộ các hành lang quan trọng của bán đảo Đông Dương.”
Hiểm hoạ Trung Quốc ở Bình Định
Vừa qua, trong một dịp đi tìm hiểu tình hình thực tế tại Khu kinh tế Nhơn Hội, thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định, chúng tôi lại phát hiện ra những mầm mống của hiểm hoạ Trung Quốc đang rình rập nơi đây.
Khu kinh tế Nhơn Hội được thành lập theo Quyết định số 141/2005/QĐ-TTg ngày 14/6/2005 của Thủ Tướng Chính phủ, với diện tích khoảng 12.000ha. Phía bắc khu kinh tế giáp núi Bà, xã Cát Hải, huyện Phù Cát; phía nam và phía đông giáp Biển Đông; phía tây giáp đầm Thị Nại.
Đây là một vị trí quan trọng về mặt chiến lược bởi (i) Nhơn Hội nằm ngay bên bờ Biển Đông, địa điểm nhạy cảm về an ninh quốc phòng; (ii) Quy Nhơn là một thành phố lớn và quan trọng ở vùng duyên hải Nam Trung Bộ; (iii) từ Nhơn Hội có quốc lộ 19B nối liền với ba vị trí chiến lược ở Tây Nguyên là thị xã An Khê (cách 79km), thành phố Pleiku (cách 170km) và thành phố Kon Tum (cách 215km). Cảng Quy Nhơn, chỉ cách KKT Nhơn Hội vài km, là cửa ngõ giao thương quan trọng nhất của khu vực Miền Trung và Tây Nguyên. Năm 2014, lượng hàng hoá bốc dỡ ở càng này lớn hơn bất cứ cảng nào ở Trung Bộ. Theo quy hoạch của chính phủ, tới năm 2020, Nhơn Hội sẽ có cảng nước sâu.
Với việc Bình Định và Kon Tum nằm trong số những địa phương mà người Trung Quốc nhắm đến để thuê đất rừng dài hạn và việc Trung Quốc đã thuê đất lâu dài ở khu vực biên giới Lào—Việt và Campuchia—Việt Nam tiếp giáp với Tây Nguyên, Quy Nhơn và đặc biệt Nhơn Hội rõ ràng là đã lọt vào “mắt xanh” của các ông chủ Trung Nam Hải từ lâu. Nếu thiết lập được căn cứ ở đây thì khi chiến sự nổ ra, với lực lượng tại chỗ, lực lượng đổ bộ và lực lượng nằm vùng gần biên giới, họ sẽ dễ dàng thực hiện được ý đồ kiểm soát Tây Nguyên, nóc nhà Đông Dương, và chia cắt Việt Nam thành 2 phần ở khu vực này. Dĩ nhiên, dự án Bauxite Tây Nguyên cùng quả bom nổ chậm mang tên “bùn đỏ” cũng là những vũ khí hết sức lợi hại của họ.
Sau hơn 10 năm thành lập, đến nay cả Khu kinh tế Nhơn Hội mới chỉ có 6 doanh nghiệp hoạt động, mà 3 trong số đó là của… Trung Quốc: Cty TNHH MTV Hong Yeung Việt Nam, Cty CP Vật liệu Xây dựng Baoercheng Nam Dương Việt Nam và Cty TNHH Sinh hoá Minh Dương Việt Nam.
Người Trung Quốc đã xuất hiện ở đây từ khi khu kinh tế mới ra đời. Đó là Cty TNHH MTV HongYeung Việt Nam – hoạt động từ ngày 01/03/2007. Công ty này hiện là chủ của 700ha mặt bằng khu công nghiệp trong Khu kinh tế Nhơn Hội. Cả Cty Baoercheng Nam Dương và Cty Minh Dương đều thuê đất của Cty Hong Yeung.

Bên trái giáp đầm Thị Nại, bên phải giáp Biển Đông, “lãnh thổ” của người Trung Quốc bắt đầu từ đây và kéo dài hơn 7km về phía bắc trong Khu kinh tế Nhơn Hội
“Lãnh thổ” 700ha kéo dài 7km của người Trung Quốc nhìn từ cầu Thị Nại: trước mặt là đầm Thị Nại, bên kia dãy núi là Biển Đông.

Cty Sinh hoá Minh Dương Việt Nam rộng 20ha, nằm dưới chân núi Phương Mai, bên kia dãy núi là Biển Đông. Kiểm soát được các điểm cao trên dãy núi này sẽ khống chế được một vùng rộng lớn, kể cả Cảng Quy Nhơn.
Nhà máy sản xuất vật liệu xây dựng nhựa UPVC của Cty Baoercheng Nam Dương nằm sâu phía trong trạm gác này nên chúng tôi thể không tiếp cận.
Nhà máy Sinh hoá Minh Dương khởi công tháng 9/2010; hoàn thành giai đoạn 1 tháng 10/2012; hoàn thành giai đoạn 2 và chính thức đưa vào hoạt động từ tháng 3/2015. Giống như tất cả các “dự án kinh tế” của Trung Quốc ở Việt Nam, Cty Minh Dương cũng do một nhà thầu Trung Quốc xây dựng – đó là Tập đoàn Xây dựng Công trình Quảng Tây, một doanh nghiệp có “truyền thống” đưa người Tàu vào làm chui tại Việt Nam, dù thuê người Việt thì chi phí rẻ hơn rất nhiều.
Anh Võ Khắc Bình ở xã Nhơn Lý, người từng làm công nhân xây dựng cho Cty Minh Dương cho chúng tôi biết, các công trình, đặc biệt là nền sân—nhà—xưởng của công ty được xây dựng hết sức kiên cố. Cách nền khoảng 1m là hệ thống đường hầm dày đặc, với những đường hầm rộng 2m, cao hơn 1m, được đổ bê-tông 4 mặt dày hơn 30cm. Bản thân anh cũng không nắm được hết các đường hầm, mà chỉ biết chỗ anh làm. Theo anh, các đường hầm này đủ sức chịu được bom đạn.

Anh Võ Khắc Bình (trái) và tác giả
Một người dân xã Nhơn Lý khác là anh Lê Văn Quốc từng làm bảo vệ cho Cty Minh Dương một năm rưỡi. Anh cho biết, giai đoạn mới khởi công, ông giám đốc công ty đã mấy lần dẫn cả bộ sậu cầm cờ Trung Quốc đi tìm hiểu mọi ngóc ngách của dãy núi Phương Mai cũng như vùng biển dưới chân núi. Nhân viên Việt Nam được tuyển chọn hết sức khắt khe; bất kỳ ai có người nhà dính dáng tới chính quyền đều không được nhận vào làm việc. Họ giám sát nhân viên rất chặt chẽ. Ai làm ở bộ phận nào chỉ được biết bộ phận ấy. Hễ thấy ai hơi tò mò một chút thôi là họ cho nghỉ việc ngay lập tức.
Trong tương lai, người Trung Quốc sẽ kéo đến Bình Định ngày một nhiều, bởi theo báo Sài Gòn Giải Phóng, Cty Minh Dương “là dự án đầu tiên của Tập đoàn Nông Khẩn đầu tư vào Bình Định theo Bản Hợp tác ký kết giữa tỉnh Bình Định và tỉnh Quảng Tây, mở ra trang mới về hợp tác kinh tế giữa hai tỉnh trong thời gian tới.”
Đặc biệt, trong chuyến thăm và làm việc tại Bình Định cuối tháng 4/2015, Phó Bí thư Khu uỷ Khu tự trị Dân tộc Choang – Quảng Tây Nguỵ Triều An còn đề xuất: “Hai tỉnh Quảng Tây và Bình Định cần kết nghĩa với nhau nhằm tăng cường quan hệ, mở rộng hợp tác đầu tư, giao lưu kinh tế, văn hóa, giáo dục… trong thời gian tới”. Lãnh đạo tỉnh Bình Định thì “ghi nhận, cảm ơn ý kiến đề xuất kết nghĩa giữa hai tỉnh của ông Nguỵ Triều An; cho rằng đây là điều kiện thuận lợi để hai tỉnh mở rộng hợp tác đầu tư trong thời gian tới. (…) đồng thời, mong muốn Phó Bí thư Khu ủy Quảng Tây giới thiệu, mời gọi các doanh nghiệp ở Quảng Tây sang hợp tác đầu tư tại Bình Định”.
Chưa hết, hiểm hoạ Trung Quốc ở Bình Định còn tiềm ẩn trong một đại dự án sắp triển khai khác. Ngày 2/12/2014, Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải đã quyết định bổ sung Dự án Tổ hợp Lọc hóa dầu Nhơn Hội (Victory) vào Quy hoạch phát triển ngành dầu khí Việt Nam đến 2015 và định hướng đến 2025. Đây là dự án do Tập đoàn Dầu khí Thái Lan (PTT) làm chủ đầu tư, tổng vốn đầu tư giai đoạn 1 lên tới 22 tỷ USD. Theo kế hoạch, Dự án Lọc hóa dầu Victory sẽ được khởi công xây dựng vào quý I năm 2017 và vận hành quý I năm 2021.
Vấn đề nằm ở chỗ, Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc PTT Pailin Chuchottaworn là một người Thái gốc Hoa, trong khi các tỷ phú người Hoa ở Thái Lan thường liên hệ mật thiết với nhà cầm quyền Bắc Kinh. Đại dự án nằm trên diện tích hàng ngàn ha này hoàn toàn có thể trở thành một Formosa Hà Tĩnh thứ 2 ở địa bàn chiến lược Nam Trung Bộ, bởi việc sang nhượng cổ phần vừa không thể cấm đoán, vừa khó kiểm soát, trong khi PTT chỉ thu xếp được 5/22 tỷ USD tổng vốn đầu tư. Chưa  kể, dự án lại nhận được sự quan tâm đặc biệt của PTT gốc Tàu Hoàng Trung Hải – “cha đẻ” của những hiểm hoạ Trung Quốc như Formosa Hà Tĩnh, Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân hay 264 ngàn ha rừng đầu nguồn, v.v. – bất chấp những quan ngại của giới chuyên gia về tình trạng “bội thực” các nhà máy lọc dầu ở Việt Nam cũng như nguy cơ ô nhiễm môi trường và hiệu quả kinh tế thấp của chúng.
Trung Quốc mà không mưu toan xâm lược, thôn tính nước khác thì họ không còn là chính họ. Nhưng với chúng ta, nếu không lên tiếng và hành động để tự cứu lấy mình thì còn chờ ai?
*Ảnh trong bài: Lê Anh Hùng
*Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ. 

Lê Anh Hùng

Lê Anh Hùng là một blogger tự do trẻ trong nước tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.


Nguồn: VOA