Thursday, October 25, 2012

LÀM VIỆC VỚI CÔNG AN HÀ NỘI NGÀY 6/7/2012

Lê Anh Hùng
Hà Nội, 25/10/2012



Sáng 5/7/2012, đại uý Nguyễn Thế Thanh, cán bộ điều tra, Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà nội, gọi điện mời tôi sáng mai đến làm việc tiếp với Cơ quan An ninh Điều tra Hà Nội về vụ việc tố cáo của tôi. Anh ta đề nghị tôi có mặt vào lúc 8h30 sáng. Tôi nói tôi phải đi 2 chặng xe buýt nên phải 9h-9h30 tôi mới có mặt được, nếu họ tạo điều kiện cho xe đón tôi thì tốt. Anh ta bảo có gì buổi chiều anh ta gọi lại. Tôi nhắc anh ta chuẩn bị giấy mời, chứ không phải giấy triệu tập như lần trước:



Buổi chiều, viên sỹ quan gọi điện và hẹn đón tôi vào lúc 7h30 sáng ngày mai tại bến xe buýt thị trấn Như Quỳnh, Hưng Yên:



7h30 sáng 6/7/2012, đại uý Nguyễn Thế Thanh đón tôi bằng xe máy tại bến đỗ xe buýt ở thị trấn Như Quỳnh (Hưng Yên). Khoảng 8h15, tôi cùng viên sỹ quan điều tra này bắt đầu buổi làm việc tại Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội (6 Quang Trung - Hà Đông - Hà Nội). Lần này anh ta trao cho tôi giấy mời làm việc theo yêu cầu của tôi. 




Ban đầu, tôi từ chối làm việc vì họ chưa đáp ứng các yêu cầu mà tôi đưa ra hôm trước. Tuy nhiên sau đó, tôi vẫn tỏ thiện chí hợp tác với họ về vụ việc. Nội dung cuộc làm việc lần này là quá trình gửi đơn thư tố cáo của tôi từ lần đầu tiên vào ngày 21/4/2008 cho đến nay, kể cả việc tôi bị Công an Quảng Trị bắt ngày 25/12/2009. Tay cán bộ điều tra ghi hết 18 tờ biên bản làm việc. Anh ta cho biết là cơ quan cấp trên vẫn chưa thông báo kết quả giải quyết đơn thư mà tôi chuyển cho họ qua đường bưu điện cũng như chuyển trực tiếp qua ĐBQH Dương Trung Quốc. Anh ta hỏi tôi đã gọi điện cho ông Dương Trung Quốc để hỏi về đơn thư chưa? Tôi bảo vì mới gửi cho nên chưa tiện hỏi. Cuộc làm việc kéo dài đến tận gần 1h chiều.

Băng ghi âm cuộc làm việc:


Ngày 16/8/2012, tôi gọi điện cho đại uý Nguyễn Thế Thanh để hỏi về vụ việc thì anh ta hỏi lại tôi là người ta đã trả lời gì tôi chưa và tôi đã hỏi ông Dương Trung Quốc chưa? Tôi nói là tôi mới gọi điện cho ông Dương Trung Quốc hôm kia (14/8), ông ấy cho biết là người ta chưa trả lời ông, và kỳ họp Thường vụ Quốc hội lần này, ông ấy sẽ hỏi. Viên đại uý nói là người ta chưa trả lời ông Dương Trung Quốc thì cũng chưa trả lời phía anh ta. Tôi bảo là tôi tưởng các anh vẫn theo dõi và đôn đốc vụ việc chứ. Anh ta nói là chúng tôi còn bé hơn ông Dương Trung Quốc cơ mà,  làm sao mà đôn đốc chứ… và đề nghị tôi chịu khó chờ. Anh ta còn đề nghị tôi có thông tin gì thì thông báo cho cho anh ta biết với (!?):

LÀM VIỆC VỚI CÔNG AN HÀ NỘI NGÀY 6/7/2012

Lê Anh Hùng
Hà Nội, 25/10/2012



Sáng 5/7/2012, đại uý Nguyễn Thế Thanh, cán bộ điều tra, Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà nội, gọi điện mời tôi sáng mai đến làm việc tiếp với Cơ quan An ninh Điều tra Hà Nội về vụ việc tố cáo của tôi. Anh ta đề nghị tôi có mặt vào lúc 8h30 sáng. Tôi nói tôi phải đi 2 chặng xe buýt nên phải 9h-9h30 tôi mới có mặt được, nếu họ tạo điều kiện cho xe đón tôi thì tốt. Anh ta bảo có gì buổi chiều anh ta gọi lại. Tôi nhắc anh ta chuẩn bị giấy mời, chứ không phải giấy triệu tập như lần trước:
Buổi chiều, viên sỹ quan gọi điện và hẹn đón tôi vào lúc 7h30 sáng ngày mai tại bến xe buýt thị trấn Như Quỳnh, Hưng Yên:
7h30 sáng 6/7/2012, đại uý Nguyễn Thế Thanh đón tôi bằng xe máy tại bến đỗ xe buýt ở thị trấn Như Quỳnh (Hưng Yên). Khoảng 8h15, tôi cùng viên sỹ quan điều tra này bắt đầu buổi làm việc tại Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội (6 Quang Trung - Hà Đông - Hà Nội). Lần này anh ta trao cho tôi giấy mời làm việc theo yêu cầu của tôi. 



Ban đầu, tôi từ chối làm việc vì họ chưa đáp ứng các yêu cầu mà tôi đưa ra hôm trước. Tuy nhiên sau đó, tôi vẫn tỏ thiện chí hợp tác với họ về vụ việc. Nội dung cuộc làm việc lần này là quá trình gửi đơn thư tố cáo của tôi từ lần đầu tiên vào ngày 21/4/2008 cho đến nay, kể cả việc tôi bị Công an Quảng Trị bắt ngày 25/12/2009. Tay cán bộ điều tra ghi hết 18 tờ biên bản làm việc. Anh ta cho biết là cơ quan cấp trên vẫn chưa thông báo kết quả giải quyết đơn thư mà tôi chuyển cho họ qua đường bưu điện cũng như chuyển trực tiếp qua ĐBQH Dương Trung Quốc. Anh ta hỏi tôi đã gọi điện cho ông Dương Trung Quốc để hỏi về đơn thư chưa? Tôi bảo vì mới gửi cho nên chưa tiện hỏi. Cuộc làm việc kéo dài đến tận gần 1h chiều.

Băng ghi âm cuộc làm việc:


Ngày 16/8/2012, tôi gọi điện cho đại uý Nguyễn Thế Thanh để hỏi về vụ việc thì anh ta hỏi lại tôi là người ta đã trả lời gì tôi chưa và tôi đã hỏi ông Dương Trung Quốc chưa? Tôi nói là tôi mới gọi điện cho ông Dương Trung Quốc hôm kia (14/8), ông ấy cho biết là người ta chưa trả lời ông, và kỳ họp Thường vụ Quốc hội lần này, ông ấy sẽ hỏi. Viên đại uý nói là người ta chưa trả lời ông Dương Trung Quốc thì cũng chưa trả lời phía anh ta. Tôi bảo là tôi tưởng các anh vẫn theo dõi và đôn đốc vụ việc chứ. Anh ta nói là chúng tôi còn bé hơn ông Dương Trung Quốc cơ mà,  làm sao mà đôn đốc chứ… và đề nghị tôi chịu khó chờ. Anh ta còn đề nghị tôi có thông tin gì thì thông báo cho cho anh ta biết với (!?):

Wednesday, October 24, 2012

Làm việc với Công an Hà Nội ngày 2/7/2012

Lê Anh Hùng
Hà Nội, 25/10/2012



Sáng ngày 29/6/2012, ông Nguyễn Thế Thanh, cán bộ điều tra, Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội, gọi điện mời tôi 13h30 đến làm việc tại Cơ quan An ninh Điều tra, Số 6 Quang Trung, Quận Hà Đông. Tôi báo bận và hẹn 9h30 sáng ngày hôm sau.


Buổi chiều, tôi báo lại ông Nguyễn Thế Thanh là xin hoãn tiếp sang đầu tuần tới, ngày 2/7.



Khoảng 9h20 sáng 2/7/2012, tôi có mặt tại Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội, 6 Quang Trung, Hà Đông. Ông Nguyễn Thế Thanh đón tôi ở cổng và dẫn tôi vào phòng làm việc. Tôi thấy trên bàn làm việc là chồng hồ sơ về tôi, trong đó có các tài liệu mà tôi đã ký khi “làm việc” với Cục A67 ngày 27/6. Ngoài ra còn có một số văn bản liên quan đến vụ Công an Quảng Trị bắt giữ tôi vào ngày 25/12/2009.
Tôi đề nghị cán bộ điều tra Nguyễn Thế Thanh đưa giấy mời cho tôi trước khi vào làm việc. Anh ta “giãi bày” một lúc mới chịu trao cho tôi tờ giấy triệu tập (về nhà tôi mới để ý hoá ra đó không phải là giấy mời, đúng là tôi không thể “chủ quan” với họ được). 

Sau đó, tôi trình bày qua vụ việc để cho anh ta nắm, và đưa ra một số yêu cầu đối với họ để tiếp tục hợp tác với họ. Anh ta bảo tôi viết những yêu cầu đó ra giấy. Tôi đưa ra các yêu cầu sau:
1)   Cục A67 phải trả lại tài sản cá nhân là 01 chiếc USB cùng các tài liệu mà tôi mang theo người ngày 27/6, bởi họ đã thu giữ chúng một cách trái phép;
2)    Phủ nhận các biên bản mà Cục A67 đã lập với tôi ngày 26/7, bởi trên thực tế họ đã bắt cóc tôi và ép buộc tôi làm theo ý họ, ngay cả giấy mời mà họ đã đưa cho tôi họ cũng thu nốt;
3)    Cơ quan chức năng làm việc với tôi trên cơ sở 1 trong số 10 bộ đơn thư bằng văn bản mà tôi đã chủ động gửi đến các cơ quan có trách nhiệm: 01 bộ đơn thư gửi trực tiếp cho Công an Quảng Trị ngày 16/11/2011; 08 bộ đơn thư gửi cho 8 vị có trách nhiệm qua đường bưu điện ngày 6/6/2012 (mà họ đang giữ biên lai bưu điện); 01 bộ đơn thư gửi trực tiếp cho ĐBQH Dương Trung Quốc ngày 6/6/2012 và ông đã xác nhận chuyển cho ông Chủ tịch Quốc hội ngày 19/6/2012.
Viên sỹ quan điều tra tiếp nhận tờ giấy tôi viết và bảo tôi ngồi đợi để anh ta đi trình lãnh đạo xin ý kiến. Lát sau, anh ta xuống và đề nghị tôi lập biên bản làm việc, với nội dung là tôi sẽ tiếp tục hợp tác với cơ quan điều tra nếu cơ quan chức năng đáp ứng các yêu cầu của tôi.





Cuộc làm việc kéo dài trong khoảng 1 giờ đồng hồ thì kết thúc.

Băng ghi âm cuộc làm việc (bắt đầu từ phút thứ 10, từ đầu buổi làm việc cho đến khi ông Nguyễn Thế Thanh lên xin ý kiến lãnh đạo về yêu cầu của tôi):

Làm việc với Công an Hà Nội ngày 2/7/2012

Lê Anh Hùng
Hà Nội, 25/10/2012



Sáng ngày 29/6/2012, ông Nguyễn Thế Thanh, cán bộ điều tra, Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội, gọi điện mời tôi 13h30 đến làm việc tại Cơ quan An ninh Điều tra, Số 6 Quang Trung, Quận Hà Đông. Tôi báo bận và hẹn 9h30 sáng ngày hôm sau.
Buổi chiều, tôi báo lại ông Nguyễn Thế Thanh là xin hoãn tiếp sang đầu tuần tới, ngày 2/7.


Khoảng 9h20 sáng 2/7/2012, tôi có mặt tại Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội, 6 Quang Trung, Hà Đông. Ông Nguyễn Thế Thanh đón tôi ở cổng và dẫn tôi vào phòng làm việc. Tôi thấy trên bàn làm việc là chồng hồ sơ về tôi, trong đó có các tài liệu mà tôi đã ký khi “làm việc” với Cục A67 ngày 27/6. Ngoài ra còn có một số văn bản liên quan đến vụ Công an Quảng Trị bắt giữ tôi vào ngày 25/12/2009.
Tôi đề nghị cán bộ điều tra Nguyễn Thế Thanh đưa giấy mời cho tôi trước khi vào làm việc. Anh ta “giãi bày” một lúc mới chịu trao cho tôi tờ giấy triệu tập (về nhà tôi mới để ý hoá ra đó không phải là giấy mời, đúng là tôi không thể “chủ quan” với họ được). 

Sau đó, tôi trình bày qua vụ việc để cho anh ta nắm, và đưa ra một số yêu cầu đối với họ để tiếp tục hợp tác với họ. Anh ta bảo tôi viết những yêu cầu đó ra giấy. Tôi đưa ra các yêu cầu sau:
1)   Cục A67 phải trả lại tài sản cá nhân là 01 chiếc USB cùng các tài liệu mà tôi mang theo người ngày 27/6, bởi họ đã thu giữ chúng một cách trái phép;
2)    Phủ nhận các biên bản mà Cục A67 đã lập với tôi ngày 26/7, bởi trên thực tế họ đã bắt cóc tôi và ép buộc tôi làm theo ý họ, ngay cả giấy mời mà họ đã đưa cho tôi họ cũng thu nốt;
3)    Cơ quan chức năng làm việc với tôi trên cơ sở 1 trong số 10 bộ đơn thư bằng văn bản mà tôi đã chủ động gửi đến các cơ quan có trách nhiệm: 01 bộ đơn thư gửi trực tiếp cho Công an Quảng Trị ngày 16/11/2011; 08 bộ đơn thư gửi cho 8 vị có trách nhiệm qua đường bưu điện ngày 6/6/2012 (mà họ đang giữ biên lai bưu điện); 01 bộ đơn thư gửi trực tiếp cho ĐBQH Dương Trung Quốc ngày 6/6/2012 và ông đã xác nhận chuyển cho ông Chủ tịch Quốc hội ngày 19/6/2012.
Viên sỹ quan điều tra tiếp nhận tờ giấy tôi viết và bảo tôi ngồi đợi để anh ta đi trình lãnh đạo xin ý kiến. Lát sau, anh ta xuống và đề nghị tôi lập biên bản làm việc, với nội dung là tôi sẽ tiếp tục hợp tác với cơ quan điều tra nếu cơ quan chức năng đáp ứng các yêu cầu của tôi.





Cuộc làm việc kéo dài trong khoảng 1 giờ đồng hồ thì kết thúc.

Băng ghi âm cuộc làm việc (bắt đầu từ phút thứ 10, từ đầu buổi làm việc cho đến khi ông Nguyễn Thế Thanh lên xin ý kiến lãnh đạo về yêu cầu của tôi):

Tuesday, October 23, 2012

TÔI ĐÃ BỊ CỤC A67, BỘ CÔNG AN BẮT CÓC NHƯ THẾ NÀO

Lê Anh Hùng
Hà Nội, 23/10/2012



Sáng 27/6/2012, tôi từ Khu Công nghiệp Tân Quang (Văn Lâm, Hưng Yên), nơi tôi đang làm việc, về nội thành Hà Nội để gặp cụ Nguyễn Văn Tuyến (cựu đại tá quân đội, cán bộ tiền khởi nghĩa, nhà ở P106 – C19 Thanh Xuân, người mà tôi đã gặp mấy lần trước) theo đề nghị của luật sư Nguyễn Thắng Cảnh và cụ. Khoảng 9h tôi đến nhà cụ và gần 10h thì rời khỏi đấy.
Khoảng 10h, khi tôi đang bắt xe buýt tại điểm đỗ đối diện với đường Nguyễn Quý Đức thì một chiếc xe con trờ tới. Mấy người mặc thường phục tiếp cận tôi và hỏi, “Anh có phải là Lê Anh Hùng không?” Tôi nói phải. Họ nói, “Chúng tôi là cơ quan an ninh mời anh đi theo chúng tôi để làm việc về thư tố cáo của anh.” Họ đưa tôi lên xe và đi luôn, khiến tôi không kịp phản ứng. Hai người ngồi trước, tôi ngồi giữa hai người khác ở ghế sau. Họ kèm chặt tôi, không cho tôi sử dụng điện thoại.
Họ lái xe vào trụ sở Công an P. Thanh Xuân Bắc. Tại đây, họ yêu cầu tôi bỏ các điện thoại và USB ra bàn. Họ đưa ra một số đơn thư tố cáo dày hàng trăm trang mà tôi đã tố cáo trên các trang mạng Internet. Tôi xác nhận đó là đơn thư của tôi, và tôi ký và các tập tài liệu đó.
Sau đấy, họ mở túi tài liệu mà tôi mang theo người. Trong đó có tập đơn thư tố cáo mà tôi đã ký (với nội dung giống như bộ đơn thư tôi đã gửi trực tiếp cho ĐBQH Dương Trung Quốc và 8 vị khác qua đường bưu điện), giấy xác nhận (bản gốc) của ông DT Quốc về việc đã tiếp nhận và chuyển đơn thư của tôi, 8 biên lai chuyển phát nhanh đơn thư tố cáo cho 8 vị ngày 6/6/2012, cùng vài thứ không quan trọng khác.
Họ đòi lập biên bản, nhưng tôi từ chối làm việc với họ, với lý do là “đơn thư tôi tố cáo công khai, như các anh đã thấy, các anh muốn làm việc với tôi thì phải có giấy mời đàng hoàng”. Họ nói là cứ làm việc với họ đi, muốn có giấy mời thì sẽ có. Tôi vẫn yêu cầu có giấy mời thì mới làm việc.
Khoảng 11h30 thì họ đưa giấy mời đến. Nội dung giấy mời là mời tôi đến trụ sở Công an P. Thanh Xuân Bắc vào hồi 10h ngày 27/6/2012 để làm rõ nội dung đơn thư tố cáo, người làm việc với tôi là trung tá Hoàng Văn Dân. Giấy mời do một viên đại tá, Cục phó Cục A67 (Cục Chống phản động và phòng chống khủng bố) ký.
Sau đó, họ lập nhiều biên bản khác nhau, với nội dung na ná nhau, trong đó chỉ có một tờ “Biên bản lấy lời khai” là đúng mẫu, còn lại họ viết trên giấy A4. Khi lập các tờ biên bản kia thì họ tỏ thái độ rất mềm mỏng, nhã nhặn và động viên tôi hết lời. Song đến khi bọn họ lập “Biên bản lấy lời khai” thì họ quay ngoắt thái độ. Viên trung tá Hoàng Văn Dân (chừng 45 tuổi) thậm chí còn sừng sộ với tôi, theo kiểu áp chế đối phương, nào là tôi vu khống, nào là đơn thư của tôi không có căn cứ, v.v. Anh ta doạ sẽ cho tôi 6 năm tù cộng với 3 năm quản chế. Tôi đập lại là “tội vu khống có khung hình phạt từ 2 đến 7 năm, sao anh không cho tôi luôn 7 năm đi.” Thái độ của anh ta khiến tôi cũng nổi nóng và đập bàn với anh ta, buộc anh ta phải dịu giọng, chấp nhận lập luận của tôi. Mấy viên sỹ quan khác trẻ hơn và tỏ thái độ nhã nhặn hơn viên trung tá này. Đặc biệt, trong khi trung tá Dân đang làm như muốn “ăn tươi nuốt sống” tôi thì có một viên sỹ quan trẻ đứng cạnh anh ta lại kín đáo nhấm nháy khích lệ tôi.) Trong một biên bản, họ hỏi nhiều đến quan hệ giữa tôi và cụ Nguyễn Văn Tuyến cùng Câu lạc bộ Hồ Chí Minh của một số vị lão thành cách mạng. (Những tờ biên bản lập trên giấy A4 thì họ sẽ dùng để “làm tiền” những kẻ bị tôi tố cáo, còn với “Biên bản lấy lời khai” họ muốn khuất phục tôi để hoặc tống cổ tôi vào tù, hoặc chí ít là khiến tôi không còn dám tố cáo nữa để tâng công với quan thầy.)
Nội dung các biên bản đại khái là tôi đã tố cáo qua mạng 66 lần như thế (kể cả 1 lần tố cáo băng đảng ma tuý của PTT Hoàng Trung Hải), đã gửi đơn thư trực tiếp và làm việc với Công an Quảng Trị 4 lần, đã gửi đơn thư bằng văn bản qua đường bưu điện đến 8 địa chỉ nêu trên và gửi trực tiếp cho ĐBQH Dương Trung Quốc; đơn thư tố cáo của tôi dựa trên lời kể của vợ tôi, nhân chứng trực tiếp, người đã viết bản cam đoan khẳng định việc cung cấp thông tin cho tôi và thừa nhận vai trò của mình trong câu chuyện.
Bọn họ còn lập biên bản kiểm tra các tài liệu mà tôi mang theo người, và biên bản kiểm tra các vật dụng trong người tôi. Lúc đầu tôi không chịu ký các biên bản này, nhưng sau đó, họ cứ nói mãi, tôi thì mệt nên cũng tặc lưỡi ký cho họ thoả mãn.
Sau khi ký xong xuôi các biên bản (khoảng 14h30), họ đòi kiểm tra USB của tôi. Tôi phản đối nhưng đơn độc trước một đám người như vậy nên bất lực và đành chấp nhận. Họ đưa USB của tôi vào máy tính xách tay của họ, kiểm tra sơ qua, và chắc chắn đã bí mật copy toàn bộ nội dung USB của tôi trước khi rút ra bỏ trên bàn, làm ra vẻ là chưa xem kỹ. Sau đó, trung tá Hoàng Văn Dân bảo một viên sỹ quan trẻ đi lấy phong bì và bỏ USB của tôi vào đấy, dán lại, bảo là hôm nay muộn rồi, phải cất USB để mai làm việc tiếp. Anh ta cho tôi ký niêm phong, và bảo tôi viết bên ngoài phong bì là “Tôi để lại USB này theo yêu cầu của cơ quan an ninh để ngày mai làm việc tiếp”. Dù bực mình nhưng tôi đành phải làm theo ý họ.
Bọn họ bảo đưa các biên bản, các tài liệu mà tôi mang tới và cả giấy mời làm việc nữa để đi photo. Tôi đã nghi ngờ “bài” của họ, kiên quyết từ chối trao lại giấy mời làm việc cho ho, nhưng rồi cũng đành bất lực.
Sau đó, trung tá Hoàng Văn Dân đọc cho tôi viết bản cam kết là sẽ sẵn sàng làm việc với Cục A67 Bộ Công an khi họ gọi điện yêu cầu, phải đảm bảo điện thoại luôn luôn mở.
Từ 16h, bọn họ ra làm việc ở các phòng khác bên ngoài phòng tôi ngồi; khi tôi ra ngoài thì thấy bọn họ tập trung khá đông, khoảng mười mấy người, dường như họ đang kiểm tra và bàn tán về các file tài liệu trong USB của tôi (mà trước đó họ đã bí mật copy vào máy tính).
Cuối cùng thì hầu như tất cả bọn họ (kể cả tay trung tá Hoàng Văn Dân) đều thừa nhận vụ việc của tôi là rất nghiêm trọng, tố cáo đúng hay sai thì cũng vậy.
Khoảng 17h, họ trả lại điện thoại cho tôi (3 chiếc, toàn loại rất rẻ tiền). Tôi liền bật một chiếc để bí mật ghi âm bọn họ được chừng nào hay chừng ấy.
Khoảng 18h, tôi bất ngờ khi thấy mẹ tôi đến. Hoá ra là bọn họ đã đến tận nhà mẹ tôi chở bà đến. Với một người suy nghĩ đơn giản như mẹ tôi thì sao dám tin vào câu chuyện của tôi được. Tiếng là cựu y sỹ bệnh viện tâm thần nhưng thực ra mẹ tôi chỉ học đến lớp 7, sau đó học trung cấp y; mẹ tôi chỉ mới chuyển từ bệnh viện G5 của Bộ GTVT sang làm ở Bệnh viện Tâm thần Nghệ Tĩnh vài năm trước khi nghỉ hưu vào năm 1990. Có thể bọn họ đã sẵn sàng cho phương án tiếp tục vu cho tôi bị bệnh tâm thần đây.
Tuy nhiên, tôi từ chối về nhà mẹ mà quyết định trở về nơi tôi vẫn đang tá túc và làm việc ở Khu Công nghiệp Tân Quang, Văn Lâm, Hưng Yên. Cuối buổi làm việc họ cũng không chịu trả lại túi tài liệu mà tôi mang theo, cũng như giấy mời làm việc, viện lý do là hôm sau tôi còn làm việc tiếp với họ. Họ cho xe con đưa mẹ tôi về nhà và đưa tôi tới cổng công viên Thống Nhất để bắt xe buýt. Khoảng 18h30, họ chở tôi đến bến xe buýt trước cổng công viên Thống Nhất, phía đường Trần Nhân Tông. 

Rõ ràng, đây là nhóm sỹ quan an ninh mượn cớ theo dõi các vị lão thành cách mạng trong Câu lạc bộ Hồ Chí Minh (mà nhà chức trách đang tìm cách khủng bố) để kiếm cớ tiếp cận tôi, vì nếu muốn chính thức điều tra vụ này thì phải có ý kiến của Bộ Chính trị. (Tay luật sư Nguyễn Thắng Cảnh thực ra là “chim mồi” của lực lượng an ninh Việt Nam. Anh ta đã “nhử” tôi vào tròng để cho đồng bọn có cớ tiếp cận tôi.)
Băng ghi âm đoạn cuối buổi “làm việc” với Cục A67, Bộ Công an, ngày 27/6/2012:


Cuộc trao đổi điện thoại với luật sư Nguyễn Thắng Cảnh ngày 3/7/2012:



Ghi chú:
Luật sư Nguyễn Thắng Cảnh (http://luatsuthangcanh.blogspot.com/) thực ra là “chim mồi” của an ninh, được cài vào trong Câu lạc bộ Hồ Chí Minh của các vị lão thành cách mạng, trong khi họ lại thiếu cảnh giác: anh ta “dám” đường hoàng gọi vào số điện thoại công khai của tôi; việc tôi đến nhà cụ Nguyễn Văn Tuyến ngày 27/6/2012 là theo đề nghị của anh ta, để anh ta “tư vấn luật” cho; anh ta “dám” bảo tôi cho anh ta biết các manh mối ở Cty May Việt Tiến, nơi vợ tôi làm trước kia, để anh ta đi tìm chứng cứ nhằm “bảo vệ” tôi trước toà; khi tôi bị bắt cóc, anh ta gọi 2 cuộc vào số máy của tôi, các sỹ quan an ninh nhìn thấy rõ tên anh ta trên số gọi đến nhưng lại không hề hỏi gì về quan hệ giữa tôi với anh ta mà lại hỏi một số nhân vật khác trong danh bạ điện thoại của tôi (họ không cho tôi nghe điện thoại); anh ta bảo bắt taxi nhưng lại không đứng đợi cùng tôi ở bến xe buýt mà lại đi bộ về hướng Ngã tư Sở (đơn giản là để chỉ điểm cho an ninh và chứng kiến việc tôi bị tóm như thế nào) và chỉ độ 1 phút sau khi anh ta chia tay tôi thì tôi bị toán sỹ quan của Cục A67 bắt cóc; anh ta tìm cách khiến các vị lão thành cách mạng nghi ngờ tôi (như tôi đã căn vặn anh ta trong cuộc điện thoại); anh ta đã bị một số anh em dân chủ nghi ngờ trước đó… Cụ Tuyến mà anh ta nói trong cuộc điện thoại là cụ Nguyễn Văn Tuyến (tôi đã gặp nhiều lần); cụ Hà là cụ Lê Hữu Hà (tôi chưa gặp); cụ Sơn là cụ Tạ Cao Sơn (tôi đã gặp 2 lần). Đây là các vị lão thành cách mạng rất tâm huyết với công cuộc chống tham nhũng, tiêu cực; họ là những sáng lập viên của “Câu lạc bộ Học và làm theo tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh”. (Xem thêm về “lai lịch” của tay luật sư này tại đây: http://quanlambao.blogspot.com/2012/07/tay-sai-cua-nguyen-van-huong.html.)

TÔI ĐÃ BỊ CỤC A67, BỘ CÔNG AN BẮT CÓC NHƯ THẾ NÀO

Lê Anh Hùng
Hà Nội, 23/10/2012



Sáng 27/6/2012, tôi từ Khu Công nghiệp Tân Quang (Văn Lâm, Hưng Yên), nơi tôi đang làm việc, về nội thành Hà Nội để gặp cụ Nguyễn Văn Tuyến (cựu đại tá quân đội, cán bộ tiền khởi nghĩa, nhà ở P106 – C19 Thanh Xuân, người mà tôi đã gặp mấy lần trước) theo đề nghị của luật sư Nguyễn Thắng Cảnh và cụ. Khoảng 9h tôi đến nhà cụ và gần 10h thì rời khỏi đấy.
Khoảng 10h, khi tôi đang bắt xe buýt tại điểm đỗ đối diện với đường Nguyễn Quý Đức thì một chiếc xe con trờ tới. Mấy người mặc thường phục tiếp cận tôi và hỏi, “Anh có phải là Lê Anh Hùng không?” Tôi nói phải. Họ nói, “Chúng tôi là cơ quan an ninh mời anh đi theo chúng tôi để làm việc về thư tố cáo của anh.” Họ đưa tôi lên xe và đi luôn, khiến tôi không kịp phản ứng. Hai người ngồi trước, tôi ngồi giữa hai người khác ở ghế sau. Họ kèm chặt tôi, không cho tôi sử dụng điện thoại.
Họ lái xe vào trụ sở Công an P. Thanh Xuân Bắc. Tại đây, họ yêu cầu tôi bỏ các điện thoại và USB ra bàn. Họ đưa ra một số đơn thư tố cáo dày hàng trăm trang mà tôi đã tố cáo trên các trang mạng Internet. Tôi xác nhận đó là đơn thư của tôi, và tôi ký và các tập tài liệu đó.
Sau đấy, họ mở túi tài liệu mà tôi mang theo người. Trong đó có tập đơn thư tố cáo mà tôi đã ký (với nội dung giống như bộ đơn thư tôi đã gửi trực tiếp cho ĐBQH Dương Trung Quốc và 8 vị khác qua đường bưu điện), giấy xác nhận (bản gốc) của ông DT Quốc về việc đã tiếp nhận và chuyển đơn thư của tôi, 8 biên lai chuyển phát nhanh đơn thư tố cáo cho 8 vị ngày 6/6/2012, cùng vài thứ không quan trọng khác.
Họ đòi lập biên bản, nhưng tôi từ chối làm việc với họ, với lý do là “đơn thư tôi tố cáo công khai, như các anh đã thấy, các anh muốn làm việc với tôi thì phải có giấy mời đàng hoàng”. Họ nói là cứ làm việc với họ đi, muốn có giấy mời thì sẽ có. Tôi vẫn yêu cầu có giấy mời thì mới làm việc.
Khoảng 11h30 thì họ đưa giấy mời đến. Nội dung giấy mời là mời tôi đến trụ sở Công an P. Thanh Xuân Bắc vào hồi 10h ngày 27/6/2012 để làm rõ nội dung đơn thư tố cáo, người làm việc với tôi là trung tá Hoàng Văn Dân. Giấy mời do một viên đại tá, Cục phó Cục A67 (Cục Chống phản động và phòng chống khủng bố) ký.
Sau đó, họ lập nhiều biên bản khác nhau, với nội dung na ná nhau, trong đó chỉ có một tờ “Biên bản lấy lời khai” là đúng mẫu, còn lại họ viết trên giấy A4. Khi lập các tờ biên bản kia thì họ tỏ thái độ rất mềm mỏng, nhã nhặn và động viên tôi hết lời. Song đến khi bọn họ lập “Biên bản lấy lời khai” thì họ quay ngoắt thái độ. Viên trung tá Hoàng Văn Dân (chừng 45 tuổi) thậm chí còn sừng sộ với tôi, theo kiểu áp chế đối phương, nào là tôi vu khống, nào là đơn thư của tôi không có căn cứ, v.v. Anh ta doạ sẽ cho tôi 6 năm tù cộng với 3 năm quản chế. Tôi đập lại là “tội vu khống có khung hình phạt từ 2 đến 7 năm, sao anh không cho tôi luôn 7 năm đi.” Thái độ của anh ta khiến tôi cũng nổi nóng và đập bàn với anh ta, buộc anh ta phải dịu giọng, chấp nhận lập luận của tôi. Mấy viên sỹ quan khác trẻ hơn và tỏ thái độ nhã nhặn hơn viên trung tá này. Đặc biệt, trong khi trung tá Dân đang làm như muốn “ăn tươi nuốt sống” tôi thì có một viên sỹ quan trẻ đứng cạnh anh ta lại kín đáo nhấm nháy khích lệ tôi.) Trong một biên bản, họ hỏi nhiều đến quan hệ giữa tôi và cụ Nguyễn Văn Tuyến cùng Câu lạc bộ Hồ Chí Minh của một số vị lão thành cách mạng. (Những tờ biên bản lập trên giấy A4 thì họ sẽ dùng để “làm tiền” những kẻ bị tôi tố cáo, còn với “Biên bản lấy lời khai” họ muốn khuất phục tôi để hoặc tống cổ tôi vào tù, hoặc chí ít là khiến tôi không còn dám tố cáo nữa để tâng công với quan thầy.)
Nội dung các biên bản đại khái là tôi đã tố cáo qua mạng 66 lần như thế (kể cả 1 lần tố cáo băng đảng ma tuý của PTT Hoàng Trung Hải), đã gửi đơn thư trực tiếp và làm việc với Công an Quảng Trị 4 lần, đã gửi đơn thư bằng văn bản qua đường bưu điện đến 8 địa chỉ nêu trên và gửi trực tiếp cho ĐBQH Dương Trung Quốc; đơn thư tố cáo của tôi dựa trên lời kể của vợ tôi, nhân chứng trực tiếp, người đã viết bản cam đoan khẳng định việc cung cấp thông tin cho tôi và thừa nhận vai trò của mình trong câu chuyện.
Bọn họ còn lập biên bản kiểm tra các tài liệu mà tôi mang theo người, và biên bản kiểm tra các vật dụng trong người tôi. Lúc đầu tôi không chịu ký các biên bản này, nhưng sau đó, họ cứ nói mãi, tôi thì mệt nên cũng tặc lưỡi ký cho họ thoả mãn.
Sau khi ký xong xuôi các biên bản (khoảng 14h30), họ đòi kiểm tra USB của tôi. Tôi phản đối nhưng đơn độc trước một đám người như vậy nên bất lực và đành chấp nhận. Họ đưa USB của tôi vào máy tính xách tay của họ, kiểm tra sơ qua, và chắc chắn đã bí mật copy toàn bộ nội dung USB của tôi trước khi rút ra bỏ trên bàn, làm ra vẻ là chưa xem kỹ. Sau đó, trung tá Hoàng Văn Dân bảo một viên sỹ quan trẻ đi lấy phong bì và bỏ USB của tôi vào đấy, dán lại, bảo là hôm nay muộn rồi, phải cất USB để mai làm việc tiếp. Anh ta cho tôi ký niêm phong, và bảo tôi viết bên ngoài phong bì là “Tôi để lại USB này theo yêu cầu của cơ quan an ninh để ngày mai làm việc tiếp”. Dù bực mình nhưng tôi đành phải làm theo ý họ.
Bọn họ bảo đưa các biên bản, các tài liệu mà tôi mang tới và cả giấy mời làm việc nữa để đi photo. Tôi đã nghi ngờ “bài” của họ, kiên quyết từ chối trao lại giấy mời làm việc cho ho, nhưng rồi cũng đành bất lực.
Sau đó, trung tá Hoàng Văn Dân đọc cho tôi viết bản cam kết là sẽ sẵn sàng làm việc với Cục A67 Bộ Công an khi họ gọi điện yêu cầu, phải đảm bảo điện thoại luôn luôn mở.
Từ 16h, bọn họ ra làm việc ở các phòng khác bên ngoài phòng tôi ngồi; khi tôi ra ngoài thì thấy bọn họ tập trung khá đông, khoảng mười mấy người, dường như họ đang kiểm tra và bàn tán về các file tài liệu trong USB của tôi (mà trước đó họ đã bí mật copy vào máy tính).
Cuối cùng thì hầu như tất cả bọn họ (kể cả tay trung tá Hoàng Văn Dân) đều thừa nhận vụ việc của tôi là rất nghiêm trọng, tố cáo đúng hay sai thì cũng vậy.
Khoảng 17h, họ trả lại điện thoại cho tôi (3 chiếc, toàn loại rất rẻ tiền). Tôi liền bật một chiếc để bí mật ghi âm bọn họ được chừng nào hay chừng ấy.
Khoảng 18h, tôi bất ngờ khi thấy mẹ tôi đến. Hoá ra là bọn họ đã đến tận nhà mẹ tôi chở bà đến. Với một người suy nghĩ đơn giản như mẹ tôi thì sao dám tin vào câu chuyện của tôi được. Tiếng là cựu y sỹ bệnh viện tâm thần nhưng thực ra mẹ tôi chỉ học đến lớp 7, sau đó học trung cấp y; mẹ tôi chỉ mới chuyển từ bệnh viện G5 của Bộ GTVT sang làm ở Bệnh viện Tâm thần Nghệ Tĩnh vài năm trước khi nghỉ hưu vào năm 1990. Có thể bọn họ đã sẵn sàng cho phương án tiếp tục vu cho tôi bị bệnh tâm thần đây.
Tuy nhiên, tôi từ chối về nhà mẹ mà quyết định trở về nơi tôi vẫn đang tá túc và làm việc ở Khu Công nghiệp Tân Quang, Văn Lâm, Hưng Yên. Cuối buổi làm việc họ cũng không chịu trả lại túi tài liệu mà tôi mang theo, cũng như giấy mời làm việc, viện lý do là hôm sau tôi còn làm việc tiếp với họ. Họ cho xe con đưa mẹ tôi về nhà và đưa tôi tới cổng công viên Thống Nhất để bắt xe buýt. Khoảng 18h30, họ chở tôi đến bến xe buýt trước cổng công viên Thống Nhất, phía đường Trần Nhân Tông. Rõ ràng, đây là nhóm sỹ quan an ninh mượn cớ theo dõi các vị lão thành cách mạng trong Câu lạc bộ Hồ Chí Minh (mà nhà chức trách đang tìm cách khủng bố) để kiếm cớ tiếp cận tôi, vì nếu muốn chính thức điều tra vụ này thì phải có ý kiến của Bộ Chính trị. (Tay luật sư Nguyễn Thắng Cảnh thực ra là “chim mồi” của lực lượng an ninh Việt Nam. Anh ta đã “nhử” tôi vào tròng để cho đồng bọn có cớ tiếp cận tôi.)
Băng ghi âm đoạn cuối buổi “làm việc” với Cục A67, Bộ Công an, ngày 27/6/2012:


Cuộc trao đổi điện thoại với luật sư Nguyễn Thắng Cảnh ngày 3/7/2012:

Ghi chú:
Luật sư Nguyễn Thắng Cảnh (http://luatsuthangcanh.blogspot.com/) thực ra là “chim mồi” của an ninh, được cài vào trong Câu lạc bộ Hồ Chí Minh của các vị lão thành cách mạng, trong khi họ lại thiếu cảnh giác: anh ta “dám” đường hoàng gọi vào số điện thoại công khai của tôi; việc tôi đến nhà cụ Nguyễn Văn Tuyến ngày 27/6/2012 là theo đề nghị của anh ta, để anh ta “tư vấn luật” cho; anh ta “dám” bảo tôi cho anh ta biết các manh mối ở Cty May Việt Tiến, nơi vợ tôi làm trước kia, để anh ta đi tìm chứng cứ nhằm “bảo vệ” tôi trước toà; khi tôi bị bắt cóc, anh ta gọi 2 cuộc vào số máy của tôi, các sỹ quan an ninh nhìn thấy rõ tên anh ta trên số gọi đến nhưng lại không hề hỏi gì về quan hệ giữa tôi với anh ta mà lại hỏi một số nhân vật khác trong danh bạ điện thoại của tôi (họ không cho tôi nghe điện thoại); anh ta bảo bắt taxi nhưng lại không đứng đợi cùng tôi ở bến xe buýt mà lại đi bộ về hướng ngả tư Sở (đơn giản là để chỉ điểm cho an ninh và chứng kiến việc tôi bị tóm như thế nào) và chỉ độ 1 phút sau khi anh ta chia tay tôi thì tôi bị toán sỹ quan của Cục A67 bắt cóc; anh ta tìm cách khiến các vị lão thành cách mạng nghi ngờ tôi (như tôi đã căn vặn anh ta trong cuộc điện thoại); anh ta đã bị một số anh em dân chủ nghi ngờ trước đó… Cụ Tuyến mà anh ta nói trong cuộc điện thoại là cụ Nguyễn Văn Tuyến (tôi đã gặp nhiều lần); cụ Hà là cụ Lê Hữu Hà (tôi chưa gặp); cụ Sơn là cụ Tạ Cao Sơn (tôi đã gặp 2 lần). Đây là các vị lão thành cách mạng rất tâm huyết với công cuộc chống tham nhũng, tiêu cực; họ là những sáng lập viên của “Câu lạc bộ Học và làm theo tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh”. (Xem thêm về “lai lịch” của tay luật sư này tại đây: http://quanlambao.blogspot.com/2012/07/tay-sai-cua-nguyen-van-huong.html.)

Monday, October 22, 2012

THƯ TỐ CÁO LẦN THỨ 67

Lời dẫn:
THƯ TỐ CÁO LẦN THỨ 67 này đã được gửi qua đường Internet ngày 21/10/2012 đến đầy đủ các cơ quan chức năng ở Việt Nam, cũng như hầu hết các cơ quan báo chí ở Trung ương và địa phương cùng hàng loạt cơ quan, ban ngành và cá nhân khác (xem: Danh sách địa chỉ email mà Lê Anh Hùng đã gửi Thư Tố Cáo).
Lê Anh Hùng

Kính thưa quý vị,
Kể từ ngày 21/4/2008 đến ngày 17/6/2012, tôi đã SÁU MƯƠI SÁU (66) lần gửi thư tố cáo những tội ác tanh tưởi của bè lũ Nông Đức Mạnh – Nguyễn Tấn Dũng – Hoàng Trung Hải qua mạng Internet.
Ngày 16/11/2011, tôi đã trực tiếp đến gửi thư tố cáo tại Phòng Thanh tra, Công an Quảng Trị. Ngày 23/3/2012, ngày 11/4/2012 và ngày 16/4/2012, tôi cũng đã chủ động đến gặp họ để làm việc thêm với họ về đơn thư tố cáo, đồng thời để thúc đẩy họ sớm trả lời đơn thư của tôi.
Ngày 21/5/2012, tôi đã gọi điện gặp Thanh tra Công an Quảng Trị để hỏi về đơn thư tố cáo của tôi. Tuy nhiên, người ta cứ trả lời tôi quanh co, yêu cầu tôi phải cung cấp giấy tờ nọ, giấy tờ kia (không theo quy định nào của pháp luật) thì họ mới chịu “thụ lý” vụ việc.
Ngày 6/6/2012, tôi đã gửi đơn thư bằng văn bản theo đường bưu điện đến 8 vị có trách nhiệm ở Trung ương (gồm Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Chủ tịch UBTW MTTQ Việt Nam Huỳnh Đảm, Chánh án Toà án Nhân dân Tối cao Trương Hoà Bình, Viện trưởng Viện KSND Tối cao Nguyễn Hoà Bình, Phó Chủ tịch Quốc hội Huỳnh Ngọc Sơn, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang, Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra TW Ngô Văn Dụ) và gửi trực tiếp cho Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc.
Ngày 22/6/2012, ĐBQH Dương Trung Quốc đã trao cho tôi văn bản xác nhận việc ông đã tiếp nhận đơn thư của tôi và chuyển cho ông Chủ tịch Quốc hội, kèm theo ý kiến của ông với tư cách Đại biểu Quốc hội. Ông nói với tôi là nếu lâu họ không trả lời thì cứ gọi điện giục ông để ông thúc giục họ phải trả lời đơn thư theo luật định.
Ngày 27/6/2012, một số sỹ quan an ninh thuộc Cục Chống phản động và phòng chống khủng bố (A67), Bộ Công an đã bắt cóc tôi một cách phi pháp khi tôi đang đứng đợi xe buýt trên đường Nguyễn Trãi. Sau khi đã lập đủ kiểu biên bản với tôi, họ buộc phải thả tôi ra vì việc tôi tố cáo là công khai trong khi nhà chức trách vẫn chưa chính thức điều tra về vụ việc. Tuy nhiên, họ đã tạm giữ trái phép USB của tôi cùng một số tài liệu cá nhân, trong đó có cả văn bản tiếp nhận đơn thư mà ĐBQH Dương Trung Quốc trao cho tôi hôm 22/6/2012.
Ngày 2/7/2012, tôi có mặt tại Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà nội để làm việc với ông Nguyễn Thế Thanh, cán bộ điều tra, theo giấy triệu tập của Công an Hà Nội. Tuy nhiên, hôm đó tôi đưa ra yêu cầu họ phải trả lại tài sản cá nhân và giấy tờ của tôi đã bị Cục A67 thu giữ trái phép cũng như họ phải xuất trình các bộ đơn thư mà tôi đã gửi trực tiếp tại Công an Quảng Trị ngày 16/11/2011, gửi qua đường bưu điện đến 8 vị có trách nhiệm ở Trung ương và gửi trực tiếp cho ĐBQH Dương Trung quốc ngày 6/6/2012 thì tôi mới hợp tác với họ, chứ tôi không làm việc với họ qua các biên bản mà Cục A67 đã lập với tôi trong khi tôi bị bắt giữ trái phép.
Ngày 6/7/2012, tôi có mặt tại Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội để làm việc theo giấy mời của họ. Mặc dù họ vẫn không đáp ứng các yêu cầu hôm 2/7 của tôi nhưng tôi vẫn tỏ thiện chí hợp tác và làm việc với họ.
Tuy nhiên, kể từ đó đến nay, nhà chức trách vẫn chưa trả lời tôi cũng như ĐBQH Dương Trung Quốc, mặc dù theo luật định thì cơ quan tiếp nhận đơn thư do ĐBQH chuyển phải trả lời cả người tố cáo lẫn ĐBQH, trong khi tôi đã 5 lần gọi điện hỏi ông về đơn thư của mình. Ngày 16/8/2012, tôi gọi điện cho Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội để hỏi về đơn thư của mình thì được biết là bản thân họ cũng đang chờ ý kiến của cấp trên, cũng như chờ xem nhà chức trách trả lời ĐBQH Dương Trung Quốc như thế nào.
Ngày 5/8/2012, cụ Phạm Hiện, 91 tuổi, lão thành cách mạng (số nhà 5 hẻm 2/245/6 phố Khương Trung; điện thoại: 0438583750), đã gửi đơn thư đến các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước tố cáo lý lịch mờ ám của ông Hoàng Trung Hải (ông ta là người Hán) đồng thời lên tiếng về vụ tố cáo của tôi. Nhưng đến nay vẫn chưa có cơ quan chức năng nào trả lời công khai về đơn thư của cụ, mặc dù nó đã lan tràn trên mạng Internet và gây hoang mang dư luận. Trước đó, ngay từ năm 2007, một số cán bộ, đảng viên đã và đang công tác tại Uỷ ban Kiểm tra TW, Ban Tổ chức TW, Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ đã gửi Tâm Huyết Thư đến lãnh đạo Đảng và Nhà nước cùng các vị Uỷ viên BCHTW Đảng để tố cáo nguồn gốc Hán của ông Hoàng Trung Hải.
Đại tá Nguyễn Văn Tuyến, cán bộ tiền khởi nghĩa, lão thành cách mạng, P106-C19 Thanh Xuân Bắc (điện thoại 04 38546968), người từng nhiều lần lên tiếng với lãnh đạo Đảng và Nhà nước về tham nhũng và tiêu cực trong xã hội cũng như tình hình nguy khốn của đất nước, đã gửi rất nhiều đơn thư cho các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước yêu cầu giải quyết vụ việc của tôi nhưng đến nay vẫn chưa hề được chính thức hồi âm.
Cặp bài trùng Nguyễn Tấn Dũng - Hoàng Trung Hải, những tên Việt gian bán nước với bàn tay dính đầy máu người, không chỉ đã và đang ngày đêm tàn phá đất nước này mà còn khống chế, thao túng nhiều vị lãnh đạo cấp cao vốn ít nhiều dính líu vào vụ việc do tôi tố cáo. Đấy chính là lý do vì sao vụ tố cáo của tôi không được giải quyết và Hội nghị TW6 vừa rồi lại biến thành trò hề.
Rõ ràng, vụ việc do tôi tố cáo là vô cùng nghiêm trọng, liên quan đến vận mệnh đất nước. Vì vậy, tôi khẩn thiết kêu gọi ĐBQH Dương Trung Quốc yêu cầu những người có trách nhiệm là nếu họ vẫn không chịu trả lời ông về đơn thư của tôi thì ông sẽ đưa vụ việc ra trước diễn đàn Quốc hội. Tôi cũng khẩn thiết đề nghị quý vị gửi bức thư tố cáo này đến các vị Đại biểu Quốc hội đang dự Kỳ họp thứ 4, Quốc hội khoá XIII và những người có trách nhiệm khác, những người có tiếng nói trong xã hội, các bậc lão thành cách mạng, Hội Cựu Chiến binh các cấp, Hội Người Cao Tuổi các cấp v.v. để họ lên tiếng yêu cầu nhà chức trách phải trả lời về vụ việc. Đồng thời, quý vị hãy phổ biến rộng rãi bức thư này để nhà chức trách không thể phớt lờ việc giải quyết vụ việc do tôi tố cáo.
Trân trọng cám ơn quý vị.
Hà Nội, 22/10/2012
Lê Anh Hùng
(CMND số 012191640 do Công an Hà Nội cấp ngày 15/7/2004; điện thoại: 01243210177; blog cá nhân: leanhhungblog.blogspot.com; trang Facebook cá nhân: www.facebook.com/lehunglpa.)

Các tài liệu đính kèm:
1)       Bản chụp Đơn Tố Cáo của Lê Anh Hùng gửi 8 vị có trách nhiệm ở Trung ương cùng ĐBQH Dương Trung Quốc;
2)      Văn bản xác nhận của ĐBQH Dương Trung Quốc về tiếp nhận và chuyển đơn thư của Lê Anh Hùng cho ông Chủ tịch Quốc hội;
3)        Tóm lược ý kiến của ĐBQH Dương Trung Quốc trong các cuộc trao đổi với Lê Anh Hùng;
4)      Giấy mời làm việc ngày 5/7/2012 của Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội gửi Lê Anh Hùng;
5)       Các cuộc điện thoại giữa Lê Anh Hùng với ông Nguyễn Thế Thanh, cán bộ điều tra, Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội;

Đây là Nhật ký Bổ sung V, bổ sung những diễn biến kể từ ngày 15/4/2012 đến 20/10/2012, đăng trên blog cá nhân của tôi: http://www.leanhhung.com/2012/10/nhat-ky-bo-sung-v_21.html
Xin mời quý vị xem bè lũ ma quỷ này đã làm gì với đất nước suốt nhiều năm qua qua hai bài viết của tôi đã đăng trên các trang mạng trong và ngoài nước: “Điều gì đang xẩy ra với ngành điện lực của Việt Nam”“Một nền kinh tế đang trên đà ‘Hán hoá’?”


TÓM LƯỢC Ý KIẾN CỦA ĐBQH DƯƠNG TRUNG QUỐC TRONG CUỘC TRAO ĐỔI VỚI LÊ ANH HÙNG NGÀY 3/6/2012:

1)    ĐBQH Dương Trung Quốc đã nhận được đầy đủ các đơn thư tố cáo mà tôi gửi qua mạng, kể cả bức thư ngỏ mà tôi gửi cho ông với tư cách một ĐBQH;
2)    Đây là một vụ việc quá lớn, quá khủng  khiếp, quá đụng chạm;
3)    Thư tố cáo của tôi đã tràn lan trên mạng suốt mấy năm nay và ai cũng biết;
4)    Thực hư nội dung thư tố cáo thì chưa biết nhưng việc cứ để thông tin đó vởn vơ như thế là rất tai hại;
5)    Ông đã đọc kỹ thư tố cáo của tôi, đối chiếu các tình tiết về các sự kiện mà tôi kể trong câu chuyện và thấy khớp với thực tế; ông cũng đã đọc một số bài báo của tôi;
6)    Ông Nguyễn Bình Giang (Uỷ viên BCHTW Đảng các khoá 6, 7, 8; nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ) có chuyển cho ông bức Tâm Huyết Thư của một số cán bộ, đảng viên đã và đang công tác tại Uỷ ban Kiểm tra TW, Ban Tổ chức TW và Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ, tố cáo lý lịch mờ ám của ông Hoàng Trung Hải (bố ông ta là người  Hán, tên là Sì Sồi). Ông đã chuyển bức thư đó cho người có trách nhiệm, nhưng người ta không trả lời gì cả;
7)    Ông đề nghị tôi gửi đơn thư tố cáo bằng văn bản, có chữ ký của tôi cho những người có trách nhiệm và đồng kính gửi cho ông. Ông sẽ thực hiện đúng chức trách của mình;
8)    Vì đây là vụ việc nghiêm trọng nên việc giải quyết, trả lời đơn thư cũng có thể phải khác lệ.
Hà Nội, 3/6/2012
Lê Anh Hùng

TÓM LƯỢC Ý KIẾN CỦA ĐBQH DƯƠNG TRUNG QUỐC TRONG CUỘC TRAO ĐỔI VỚI LÊ ANH HÙNG NGÀY 22/6/2012:
1)    ĐBQH Dương Trung Quốc gửi đơn thư của tôi cho ông Chủ tịch QH là vì (i) đây là người có thẩm quyền cao nhất của Quốc hội, và (i) những nhân vật được đề cập đến trong đơn của tôi đều là những cán bộ cao cấp của Đảng;
2)    Đi kèm với đơn thư của tôi là ý kiến của ông Dương Trung Quốc với tư cách Đại biểu Quốc hội;
3)    Ông biết câu chuyện này từ rất lâu, nhưng do chưa có quy định về văn bản điện tử nên ông không thể xử lý được. Khi gặp tôi, ông sẽ thực hiện đúng chức trách của mình. Ông đã cân nhắc, thậm chí trao đổi với một số người, để thực hiện quyền của một ĐBQH sao cho vừa đúng với trách nhiệm với cử tri, vừa đúng và phù hợp với thể chế. “Vì nó đụng chạm đến những người mà lẽ ra họ phải xử lý việc này”;
4)    Ông có trách nhiệm giám sát, nhắc nhở nhà chức trách trả lời đơn thư của tôi. Ông cũng đã trao đổi với một số người, họ bảo là họ biết việc này. Họ cũng thấy tầm mức vụ việc quá lớn. Hơn nữa, họ phải nhận được đơn của tôi thì họ mới vào cuộc được. “Kể cả ông Bộ trưởng Bộ Công an cũng vậy.”
5)    Nếu thấy lâu mà cơ quan chức năng không trả lời thì tôi cứ việc giục ông để ông thúc giục họ theo đúng luật. “Và cũng có thể người ta sẽ có những cái kênh để trao đổi trực tiếp với anh. Thì cái đó tôi không biết. Họ cũng nói là có rất nhiều vấn đề cần phải gặp anh…”
6)    Ông sẽ làm theo đúng chức trách mà pháp luật quy định.
Hà Nội, 22/6/2012
Lê Anh Hùng


Điện thoại với ông Nguyễn Thế Thanh, cán bộ điều tra, Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội, ngày 29/6/2012:


Điện thoại với ông Nguyễn Thế Thanh, cán bộ điều tra, Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội, ngày 29/6/2012 (cuộc 2):



Điện thoại với ông Nguyễn Thế Thanh, cán bộ điều tra, Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội, ngày 5/7/2012:



Điện thoại với ông Nguyễn Thế Thanh, cán bộ điều tra, Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội, ngày 5/7/2012 (cuộc 2):



Điện thoại với ông Nguyễn Thế Thanh, cán bộ điều tra, Cơ quan An ninh Điều tra, Công an Hà Nội, ngày 16/8/2012: