Wednesday, October 9, 2013

THƯ TỐ CÁO LẦN THỨ 73 VÀ LỜI KÊU CỨU

LTS.

Bức thư này đã được gửi đến các địa chỉ email dưới đây vào lúc 11h33 tối 8.10.2013, và đến khoảng 0h15 ngày 9.10 thì vợ tôi được bọn bắt cóc thả xuống đường ở ngã ba Thạch Cao, Đông Hà, Quảng Trị.

Lê Anh Hùng

Kính thưa quý vị!

Sau khi Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc chuyển cho tôi công văn của Bộ Công an trả lời đơn thư tố cáo của tôi ngày 18/7/2013 mà tôi đã gửi đến các cơ quan chức năng và công bố trên mạng (tôi đã phản đối cách giải quyết đơn thư trái pháp luật của họ), ngày 16/9/2013 tôi đã gửi bộ đơn thư tố cáo mới qua đường bưu điện cho Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang, đồng thời gửi cho ĐBQH Dương Trung Quốc tại văn phòng của ông (216 Trần Quang Khải, Hà Nội). Đơn thư lần này không phải chỉ do mình tôi ký như trước mà do cả vợ tôi và tôi ký (vợ tôi ký đầu tiên).
Ngày 17/9/2013, ĐBQH Dương Trung Quốc đã báo cho tôi qua tin nhắn điện thoại là văn phòng báo cho ông là đã nhận được đơn thư của tôi.

Kể từ đấy, tôi đã mấy lần liên lạc với ĐBQH Dương Trung Quốc về đơn thư của mình, nhưng chưa được ông hồi âm.

Trong khi đơn thư của chúng tôi chưa được hồi âm thì mấy hôm nay, vợ chồng tôi đã nhận được nhiều tin nhắn đe doạ từ số máy: 01628221344. Chúng đe doạ là nếu vợ tôi không ký vào các văn bản do chúng soạn thảo thì chúng sẽ bắt cóc, hãm hiếp, tiêm thuốc độc như những lần trước và thậm chí chúng còn doạ thủ tiêu vợ tôi.

Chiều 8/10/2013, vợ tôi đã bị chúng bắt cóc từ khoảng 4h chiều. Chúng nhắn tin cho tôi biết là vợ tôi đang nằm trong tay chúng và chúng yêu cầu vợ tôi phải ký vào những văn bản do chúng soạn thảo để phủ nhận đơn thư tố cáo nếu không chúng sẽ giết cô ấy.

Tôi KHẨN THIẾT đề nghị quý vị KHẨN CẤP lên tiếng để cứu tính mạng của vợ tôi!

Xin trân trọng cám ơn quý vị!

Lê Anh Hùng

Bức thư này đã được gửi đến các địa chỉ dưới đây qua đường Internet:

Quốc Hội nước CHXHCN Việt Nam <webmaster@qh.gov.vn>; Cổng Thông tin Điện tử Chính phủ <thucongdan@chinhphu.vn>; Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam    <mttqvn@mattran.org.vn>; Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao <htqt@vks.gov.vn>; Toà án Nhân dân Tối cao <tatc@toaan.gov.vn>; Hộp thư Tố giác Tội phạm - Bộ Công An    <togiactoipham@canhsat.vn>; Đài Truyền Hình Việt Nam  <thoisuvtv@vtv.vn>; Đài Tiếng Nói Việt Nam <toasoan@vovnews.vn>; Báo điện tử Đảng Cộng Sản Việt Nam    <dangcongsan@cpv.org.vn>; Báo Nhân Dân <nhandandientu@nhandan.org.vn>; Báo Quân Đội Nhân Dân <dientubqd@gmail.com>; Báo Thanh Tra <thanhtradientu@thanhtra.com.vn>; Tạp chí Tuyên Giáo – Ban Tuyên giáo TW <tctg@tuyengiao.vn>; Ban Thi đua Khen thưởng Trung ương    <thiduakt@thiduakhenthuongvn.org.vn>; Cục Kinh tế - Bộ Quốc phòng <xttm@ckt.gov.vn>; Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam  <tttt@hoilhpn.org.vn>; Liên hiệp các Hội Khoa học & Kỹ thuật Việt Nam <thongtin@vusta.vn>; Hội Nông Dân Việt Nam <tonghophnd@gmail.com>; Hội Nhà báo Việt Nam <hnbvietnam@gmail.com>; Hội Nhà văn Việt Nam <vanvn.net@gmail.com>; Hội Sinh viên Việt Nam <hoisinhvien@hsvvn.vn>; Liên hiệp các Hội UNESCO Việt Nam <vnf-unesco@fpt.vn>; Thành Đoàn Hà Nội  <hanoituoitre@gmail.com>; Ban Thư ký - Thông Tấn Xã Việt Nam    <btk@vnanet.vn>; Báo Bảo Vệ Pháp Luật - Viện KSND Tối cao <baovephapluat_vksndtc@yahoo.com>; Báo Công Lý - Toà án ND Tối cao    <baocongly@fpt.vn>; Báo Công An Nhân Dân  <candonline@gmail.com>; Báo An Ninh Thủ Đô <antdonline@anninhthudo.vn>; Báo Biên Phòng    <banthukybaobp@gmail.com>; Báo Đại Đoàn Kết <toasoan@baodaidoanket.com.vn>; Báo Cựu Chiến Binh Việt Nam    <ccbvietnamdientu@gmail.com>; Báo Hà Nội Mới <webmaster@hanoimoi.com.vn>; Báo Sài Gòn Giải Phóng <sggponline@sggp.org.vn>; Báo Tuổi Trẻ    <toasoan@tuoitre.com.vn>; Báo Tiền Phong <online@tienphong.vn>; Công Báo <info@congbao.vn>; Tạp chí Quản Lý Nhà Nước    <tcquanlynn@yahoo.com.vn>; Tạp chí Nghiên cứu Lập pháp – Văn phòng QH <nclp@qh.gov.vn>; Tạp chí Truyền Hình - Đài THVN    <tapchith@vtv.org.vn>; Tạp chí Nhà Văn <tapchinhavanhnv@gmail.com>; Tạp chí Quốc phòng Toàn dân <quocphongtoandan@viettel.vn>; Tạp chí Thế Giới Phụ Nữ    <admin@thegioiphunu-pnvn.com.vn>; Thời báo Kinh Tế Việt Nam <vneconomy.vn@gmail.com>; Thời báo Kinh Tế Sài Gòn  <sgt@thesaigontimes.vn>; Báo Công Thương <congthuongonline@gmail.com>; Báo Đầu Tư <baodautu.vn@gmail.com>; Báo Diễn Đàn Doanh Nghiệp <baodientu@dddn.com.vn>; Báo Đất Việt <datviet108@gmail.com>; Báo điện tử Vietnamnet    <tuanvietnam@vietnamnet.vn>; Báo điện tử VnExpress    <webmaster@VnExpress.net>; Báo điện tử Dân Trí <info@dantri.com.vn>; Báo Giao Thông Vận Tải <baogiaothong@fpt.vn>; Báo Giáo Dục & Thời Đại    <gdtddientu@gmail.com>; Báo Phụ Nữ Tp HCM <toasoan@baophunu.org.vn>; Báo Du Lịch <baodulichdientu@gmail.com>; Báo Khoa Học & Đời Sống <tkts@bee.net.vn>; Báo Kinh Tế Nông Thôn <hungktnt@gmail.com>; Báo Lao Động <toasoan@laodong.com.vn>; Báo Người Lao Động <online@nld.com.vn>; Báo Nông Nghiệp Việt Nam <baonnvn@hn.vnn.vn>; Báo Nông Thôn Ngày Nay <baodanviet@gmail.com>; Báo Pháp Luật Tp HCM  <baophapluat@phapluattp.vn>; Báo Sài Gòn Tiếp Thị <sgtt@sgtt.com.vn>; Báo Thể Thao & Văn Hoá <ttvhonline@thethaovanhoa.vn>; Báo Thế Giới & Việt Nam    <webmaster@tgvn.com.vn>; Báo Tin Tức <toasoantintuc@gmail.com>; Báo Văn Hoá    <baovanhoa@fpt.vn>; Báo Tài nguyên & Môi trường <baotainguyenmoitruong@gmail.com>; Báo Vietnamnews <vnnews@vnagency.com.vn>; Đài VOA <VOAbanlambao@gmail.com>; Báo Việt ngữ - Đài BBC    <vietnamese@bbc.co.uk>; Đài Á Châu Tự Do <vietweb@rfa.org>; Nhóm nữ nghị sỹ Việt Nam <nnsvn@qh.gov.vn>; Trang mạng Bauxite Vietnam <bauxitevn@gmail.com>; Blog Nguyễn Tường Thuỵ <tuongthuy52@gmail.com>; blog Nguyễn Xuân Diện <lamkhanghn@yahoo.com.vn>; Blog Phạm Viết Đào <Thuykhue40@gmail.com>; Thông Luận <info@ethongluan.org>; Blog Anh Ba Sàm <basamvietnam@gmail.com>; VANGANH.INFO <vanganh.contact@gmail.com>; Dân Làm Báo <lienlacdanlambao@gmail.com>; Radio Chân Trời Mới <lienlac@radiochantroimoi.com>; Chương trình Từ Cánh Đồng Mây <theheviet@verizon.net>; Đàn Chim Việt <bbt.danchimviet@gmail.com>; Quan Làm Báo <vualambao@gmail.com>; Báo Người Việt <news@nguoi-viet.com>; ĐBQH - nhà sử học Dương Trung Quốc <quocxuanay@yahoo.com>; Đại biểu QH Trần Hoàng Ngân <ngannh@ueh.edu.vn>; Đại biểu QH Trương Trọng Nghĩa <nghia.truong@ykvn-law.com>; GS Chu Hảo <haochu2008@gmail.com>; PGS.TS Hồ Uy Liêm <houyliem@vusta.vn>; TS Lê Đăng Doanh <ledangdoanh@gmail.com>; Ông Vũ Quốc Tuấn <tuanvuquoc@gmail.com>; nhà báo Trần Đăng Tuấn <trandangtuanvfc@yahoo.com>; Ông Nguyễn Trung <nguyentrungvt@gmail.com>, Ông Bùi Đức Lại <buiduclai@yahoo.com.vn>; Bà Phạm Chi Lan <phamchilan@gmail.com>; VDK LAW OFFICE <vdklawyer@rogers.com>; Nhà báo Tống Văn Công <vcongtong@gmail.com>, Thiếu tướng Lê Văn Cương <tuanla295@gmail.com>, GS Tương Lai <tnglai@gmail.com>; nhà văn Phạm Đình Trọng <phamdinhtrong2006@yahoo.com.vn>; GS Đặng Vũ Minh <gsdangvuminh@yahoo.com.vn>; Diễn đàn Lý luận Phát triển <nguyenvikhai@gmail.com>;

Tin về vụ Lê Thị Phương Anh bị bắt cóc ngày 8.10.2013:
  1. Blog Nguyễn Tường Thuỵ: TIN KHẨN
  2. Dân Làm Báo: Chị Lê Thị Phương Anh bị bắt cóc
  3. Đàn Chim Việt: Vợ Lê Anh Hùng bị bắt cóc
  4. Radio Chân Trời Mới: Vợ blogger Lê Anh Hùng bị kẻ lạ bắt cóc
  5. Radio Chân Trời Mới: Diễn tiến kẻ lạ bắt cóc chị Lê Thị Phương Anh
  6. Blog Phương Bích: Chuyện hoang đường, xứ thiên đường
  7. Việt Châu phỏng vấn vợ kỹ sư Lê Anh Hùng vừa được trả tự do

Sunday, October 6, 2013

John McCain: “Võ Nguyên Giáp đã thắng chúng tôi trong cuộc chiến, chứ chưa bao giờ thắng chúng tôi trong một trận đánh.”

Để đánh bại bất kỳ đối thủ nào, vị tướng Bắc Việt Võ Nguyên Giáp chấp nhận thương vong khổng lồ và sự tàn phá gần như toàn bộ đất nước


John McCain| Wall Street Journal | 6.10.2013
Người dịch: Lê Anh Hùng



Một thanh niên mang bức chân dung của cố Đại tướng Võ
Nguyên Giáp trong hàng ngàn người đang xếp hàng bên
ngoài ngôi nhà của ông ở Hà Nội trước khi vào viếng người
anh hùng giải phóng dân tộc hôm 6.10.2013
(Ảnh: Agence France-Presse/Getty Images)
Tôi từng gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp – người vừa mới mất hôm thứ Sáu – hai lần. Lần đầu tiên diễn ra trong một bệnh viện quân đội của Việt Nam, nơi tôi được đưa đến không lâu sau khi bị bắt năm 1967. Bố tôi là tư lệnh lực lượng quân đội Mỹ ở Thái Bình Dương, và điều đó khiến tôi trở thành đối tượng gây tò mò trong một số giới của nhà cầm quyền Bắc Việt.
Tôi vẫn còn nhớ một vài vị khách cao cấp bên cạnh những lính gác hay những người thẩm vấn mà tôi tiếp xúc hàng ngày. Võ Nguyên Giáp, Bộ trưởng Quốc phòng của Bắc Việt, là người duy nhất mà tôi nhận ra. Ông chỉ ở lại một lát, nhìn tôi chằm chằm, rồi im lặng bỏ đi.
Cuộc gặp gỡ thứ hai của chúng tôi diễn ra đầu những năm 1990, trong một trong nhiều chuyến công tác của tôi tới Hà Nội để bàn về vấn đề POW/MIA (tù binh và những trường hợp  mất tích trong chiến tranh) và việc bình thường hoá quan hệ ngoại giao giữa hai nước. Trước đó, tôi đã đề nghị Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch và Thứ trưởng Lê Mai sắp xếp một cuộc phỏng vấn ngắn với vị tư lệnh huyền thoại của quân đội Bắc Việt.
Hôm sau, tôi được dẫn vào phòng tiếp đón lớn của Phủ Chủ tịch (vốn do người Pháp xây dựng theo phong cách Beaux-Arts cho Toàn quyền Đông Dương), nơi vị tướng đang đợi. Tươi cười, nhỏ nhắn, cao tuổi nhưng hoạt bát, và trong bộ đồ màu xám cùng caravat, thật khó mà nói rằng trông ông giống với tiếng tăm thời chiến của mình như một chiến binh tàn nhẫn với tính khí quyết liệt.

Võ Nguyên Giáp hồ hởi đón tôi dưới bức tượng bán thân khổng lồ của Hồ Chí Minh, người đã dẫn dắt Việt Nam trong hai cuộc chiến chống Pháp và chống Mỹ. Cả hai chúng tôi đều vỗ vai nhau như thể là những đồng chí lâu ngày gặp lại chứ không phải là cựu thù.
Trước khi cuộc gặp diễn ra, tôi hy vọng cuộc thảo luận sẽ tập trung vào vai trò lịch sử của ông. Sau khi từ Việt Nam trở về quê hương năm 1973, tôi đọc tất cả những gì đến tay mình liên quan đến cuộc chiến của người Pháp cũng như cuộc chiến của người Mỹ ở đây, bắt đầu với tác phẩm “Hell in a Very Small Place” (Địa ngục ở vùng đất chật hẹp đó), công trình nghiên cứu kinh điển của ông về cuộc bao vây năm 1954 tại Điện Biên Phủ, nơi chế độ thuộc địa của Pháp thực sự chấm dứt và thiên tài của Võ Nguyên Giáp lần đầu tiên trở nên hiển nhiên trước một thế giới đang kinh ngạc.
Tôi muốn nghe Võ Nguyên Giáp mô tả về trận đánh kéo dài gần hai tháng kia, muốn ông giải thích về cách thức mà quân đội của ông đã khiến người Pháp phải sửng sốt khi làm nên điều không thể là đưa những khẩu pháo băng qua bao núi non và rừng rậm. Tôi còn muốn trao đổi với ông về một kỳ tích hậu cần khác nữa: đường mòn Hồ Chí Minh.
Tôi hiểu ông tự hào về danh hiệu “Napoleon đỏ” của mình, và tôi cho rằng ông sẽ tận dụng mọi cơ hội để thoả mãn trí tò mò của tôi về những chiến công của mình. Tôi muốn chúng tôi hành xử như hai sỹ quan quân đội hồi hưu hay hai cựu thù hồi tưởng về những sự kiện lịch sử mà ở đó ông từng đóng một vai trò quyết định còn tôi chỉ là một nhân vật nhỏ bé. Tuy nhiên, ông lại trả lời phần lớn các câu hỏi của tôi một cách ngắn gọn, cung cấp thêm ít ỏi thông tin ngoài những gì mà tôi đã biết, rồi phẩy tay ra dấu không quan tâm.
Giờ đây tất cả đều đã là quá khứ, ông nói. Bạn và tôi nên bàn về một tương lai mà ở đó hai nước chúng ta không phải là kẻ thù mà là bạn bè. Và chúng tôi đã làm như vậy, hai chính khách bàn về cái công chuyện quốc gia chung đã đưa tôi đến Việt Nam.
Võ Nguyên Giáp là một bậc thầy về hậu cần, nhưng danh tiếng của ông thì còn bắt nguồn từ nhiều thứ khác.  Những chiến công mà ông giành được là nhờ vào một chiến lược kiên trì mà ông và Hồ Chí Minh tin chắc là sẽ thành công – một quyết tâm sắt đá là chấp nhận tổn thất khổng lồ và sự tàn phá gần như toàn bộ đất nước để đánh bại mọi kẻ thù, bất kể chúng hùng mạnh đến đâu. “Các bạn giết 10 người của chúng tôi thì chúng tôi cũng giết một người của phía bạn”, ông nói, “nhưng cuối cùng, các bạn sẽ mệt mỏi với điều đó trước chúng tôi”.
Võ Nguyên Giáp thi hành chiến lược đó với một ý chí sắt đá. Ở Điện Biên Phủ, quân Pháp đẩy lùi hết đợt tấn công vỗ mặt này đến đợt công kích trực diện khác. Cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 là một thảm hoạ về mặt quân sự mà trên thực tế đã phá tan Việt Cộng. Nhưng Võ Nguyên Giáp vẫn kiên định và chiến thắng.
Người Mỹ chưa bao giờ thua Bắc Việt trong một trận đánh nào, nhưng họ lại thua trong cuộc chiến. Các quốc gia, chứ không phải quân đội của chúng, mới là kẻ chiến thắng trong các cuộc chiến. Võ Nguyên Giáp đã hiểu điều đó, còn chúng tôi thì không. Người Mỹ tỏ ra mệt mỏi với cuộc chết chóc sớm hơn người Việt Nam. Thật khó mà bảo vệ chiến lược đó về mặt đạo lý, nhưng bạn lại không thể phủ nhận thành công của nó.
Gần cuối cuộc gặp, tôi lại thử thái độ trung thực của Võ Nguyên Giáp một lần nữa. Tôi hỏi ông là có phải ông từng phản đối việc Việt Nam xâm lược Campuchia không. Ông lại phủ nhận điều ấy, với một câu theo kiểu “các quyết định của đảng thì luôn luôn đúng”.
Câu trả lời đó đã kết thúc cuộc gặp gỡ của chúng tôi. Chúng tôi đứng dậy, bắt tay, và khi tôi định quay gót ra về thì ông nắm lấy tay tôi rồi nói nhỏ: “Các bạn là kẻ thù đáng tôn trọng.”
Tôi không biết ông muốn hàm ý điều đó như một sự so sánh với những kẻ thù khác của Việt Nam, người Tàu, người Nhật, hay người Pháp (những kẻ đã sát hại vợ ông), hay như một sự thừa nhận ngầm rằng chúng tôi đã chiến đấu cho lý tưởng chứ không phải cho một đế quốc nào và rằng chủ nghĩa nhân đạo của chúng tôi đã góp phần vào thất bại của chúng tôi. Mà có thể là ông chỉ muốn vuốt ve tôi thôi. Bất kể ông muốn hàm ý điều gì đi nữa thì tôi cũng ghi nhận tình cảm đó.
  • John McCain là thượng nghị sỹ Đảng Cộng hoà của bang Arizona; ông từng là ứng cử viên của Đảng Cộng hoà trong cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ năm 2008.


Friday, October 4, 2013

Cơ chế kiểm duyệt mạng ở Trung Quốc thực sự vận hành như thế nào

Các nghiên cứu cho thấy rằng chính phủ Trung Quốc chấp nhận một số ý kiến khác biệt trên mạng – nhưng lại mạnh tay trấn áp những lời kêu gọi hành động tập thể. 

KENTARO TOYAMA | The Atalantic | 2.10.2013
Người dịch: Lê Anh Hùng


Tuần đầu tiên của tháng Mười là dịp nghỉ lễ Quốc khánh ở Trung Quốc, kỷ niệm ngày Mao Trạch Đông thành lập nước Cộng hoà Nhân dân năm 1949. Đây là ngày diễn ra những hoạt động kỷ niệm do chính quyền tổ chức, với các các cuộc diễu binh, các buổi hoà nhạc và những màn bắn pháo hoa. Mặc dù Quốc khánh là một ngày lễ lớn tại một đất nước gọi là Cộng hoà Nhân dân, nhưng chắc chắn có một điều hầu như không bao giờ xẩy ra ở đây: những sự kiện lớn do nhân dân tự đứng ra tổ chức.
Việc nhà cầm quyền Trung Quốc không thích các cuộc phản đối của quần chúng thì chẳng có gì là bí mật. Tuy nhiên, những nghiên cứu do nhà khoa học chính trị Gary King chủ trì lại sử dụng những mô thức kiểm duyệt truyền thông xã hội được tuân thủ chặt chẽ ở Trung Quốc hầu cho thấy Đảng CSTQ đã thực hiện bài bản đến thế nào để tránh bất kỳ hình thức tập hợp nào của quần chúng.
King tin rằng cơ chế kiểm duyệt ở Trung Quốc là “nỗ lực rộng lớn chưa từng có hòng kiểm soát sự biểu đạt của con người”. Lực lượng công an mạng của chính quyền sử dụng khoảng 50.000 người và số này hợp tác với thêm 300.000 đảng viên nữa – đó là còn chưa tính số nhân viên mà các doanh nghiệp tư nhân phải thuê mướn để rà soát nội dung trên trang mạng của mình. Qua điện thoại, King nói với tôi rằng nỗ lực ấy lớn đến mức “giống như thể con voi đi qua một căn phòng vậy”. Cùng với hai đồng nghiệp Jennifer Pan và Margaret Roberts, King đã truy tìm và đo được dấu chân của nó, cho thấy những phát hiện sâu sắc bên trong con quái vật Trung Hoa khổng lồ này.
Carlos Barria/Reuters
Trong nghiêu cứu đầu tiên, nhóm của King đã xây dựng một mạng lưới máy tính giúp giám sát chặt chẽ 1.382 trang mạng Trung Quốc, lần theo những bài viết mới về một loạt chủ đề trong từng khoảng thời gian đều đặn để xem liệu chúng có bị kiểm duyệt hay không và bị kiểm duyệt lúc nào. 11 triệu bài bao trùm 85 lĩnh vực – với độ biến thiên về mức nhạy cảm chính trị, từ những trò chơi video phổ biến cho đến nghệ sỹ bất đồng chính kiến Ngải Vị Vị – đã được lựa chọn để điều tra song song với hoạt động trao đổi bí mật trên mạng bắt nguồn từ các sự kiện trong xã hội. Trong nghiên cứu thứ hai, King và nhóm của ông tiến hành điều tra bí mật. Họ mở những tài khoản giả mạo trên hơn 100 trang truyền thông xã hội, gửi bài để xem trang mạng nào bị kiểm duyệt, và thậm chí còn lập trang truyền thông xã hội của riêng mình ở Trung Quốc.
Trong số những phát hiện của họ có hai điểm nổi bật. Thứ nhất, bộ máy kiểm duyệt của Trung Quốc hoạt động hữu hiệu đến mức khó tin: Những bài viết đáng ngại bị gỡ bỏ với tỷ lệ loại trừ gần như hoàn hảo và thường là trong vòng 24 giờ sau khi đăng tải. Các tác giả viết: “Đây là một thành tựu nổi bật về mặt tổ chức, đòi hỏi mức độ chính xác như trong quân sự mà lại diễn ra ở quy mô lớn.”
Th hai, King và nhóm của ông phát hiện ra rằng (i) các nhà kiểm duyệt Trung Quốc chú trọng những bài viết nào nhắc tới, khích động, hay liên hệ theo cách khác đến hành động tập thể của quần chúng như các vụ phản đối, các cuộc biểu tình, hay thậm chí là những hoạt động phi chính trị của quần chúng, và (ii) nhà cầm quyền dường như tương đối thoải mái hơn với hành vi phê phán chính quyền. Chẳng hạn, đoạn sau đây không bị kiểm duyệt:
Đảng Cộng sản Trung Quốc đưa ra lời hứa về một chính phủ dân chủ, hiến định ngay từ khi bắt đầu cuộc kháng chiến chống Nhật. Tuy nhiên, 60 năm sau lời hứa đó vẫn chưa được thực hiện. Trung Quốc ngày nay thiếu sự chính trực, và trách nhiệm cần được quy về cho Mao. […] dân chủ trong đảng mà người ta cổ suý ngày nay chẳng qua chỉ là cái cớ để họ duy trì chế độ độc đảng.
Trong khi đó thì câu dưới đây, vốn đề cập đến một vụ nổ bom tự sát mà tác giả của nó trước đó đã bị phá tan nhà cửa, lại bị cấm:
Ngay cả khi chúng ta có thể xác nhận những gì mà Tiền Minh Kỳ (Qian Mingqi) nói trên trang mạng xã hội Weibo rằng việc phá huỷ ngôi nhà đã gây ra cho ông rất nhiều thiệt hại, chúng ta cũng cần lên án hành động trả thù cực đoan của ông… Chính phủ vẫn liên tục đề ra các biện pháp và luật lệ nhằm bảo vệ lợi ích của những công dân bị phá nhà.
Ở đây không phải là muốn nói rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc vui vẻ với chuyện bị phê phán. Người dân Trung Quốc vẫn có thể bị trừng phạt vì đăng tải những ý kiến bất đồng, đặc biệt là nếu điều đó tạo ra sức hút: Chẳng hạn, một thiếu niên ở tỉnh Sơn Tây mới đây đã bị bắt giữ vì bài đăng của cậu ta được chuyển tiếp tới 500 lần trên Weibo. Nhưng chừng nào sự chỉ trích được biểu đạt dưới những hình thức nhỏ lẻ, chừng đó nó không bị coi là nghiêm trọng như những bài viết có thể khích động hành động tập thể.
King đưa ra ít nhất là hai lý do cho thực tế này. Thứ nhất, việc cho phép một mức độ phê phán nào đấy có thể xoa dịu những người đang muốn xả cơn bực tức, qua đó ngăn họ khỏi bộc lộ những tình cảm như thế một cách mạnh mẽ hơn. Thứ hai, sự khoan dung tương đối này là một cách thức hữu ích để chính quyền trung ương tìm hiểu về những vấn đề cần chú ý. King dẫn lời nhà khoa học chính trị Martin Dimitrov, người lập luận rằng “chế độ sụp đổ khi người dân ngừng than vãn với nhà nước” – bởi họ không còn coi nhà nước đó là hợp pháp nữa. Tuy nhiên, những lời kêu gọi hành động tập thể lại bị coi là nguy hiểm và không hề được dung túng – ngay cả khi chúng chẳng dính dáng gì đến chính trị cả.
Tóm lại, những nghiên cứu này cung cấp thêm bằng chứng về bản chất phi đạo lý (amorality) của công nghệ: Thay vì hoàn toàn tích cực hay hoàn toàn tiêu cực, công nghệ chỉ thuần tuý là tăng cường sức mạnh nội tại của con người. King nhận xét: “Các chính trị gia ở bất kỳ quốc gia nào cũng đều sử dụng bất cứ phương tiện thông tin liên lạc nào mà họ nắm trong tay để thúc đẩy mục đích cá nhân. Nếu công nghệ cho phép họ thực hiện điều đó nhanh hơn thì họ sẽ sử dụng nó.”
“Theo một số cách nào đó, tình hình ở Mỹ cũng y như vậy”, ông tiếp tục. Những công ty công nghệ lớn ở Mỹ được luật pháp yêu cầu theo dõi và kiểm duyệt những nội dung bất hợp pháp như khiêu dâm trẻ em, và, như những tiết lộ gần đây về hoạt động do thám của Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ (NSA) cho thấy, Washington còn có khả năng gây áp lực lên các doanh nghiệp để tìm kiếm những thông tin mà họ muốn.
Dù vậy, bản chất của việc chính phủ kiểm soát Internet ở hai nước thì vẫn khác nhau. King dẫn ra một ví dụ gần đây: Vài ngày trước, ca sỹ kiêm diễn viên Justin Timberlake đăng trên trang Tweeter của mình rằng 150 người đầu tiên đến xem anh ta biểu diễn tại một hộp đêm sẽ được vào cửa miễn phí. Hàng trăm người đã xếp hàng chỉ sau mấy phút. King nói: “Chuyện đó không bao giờ có thể xẩy ra ở Trung Quốc cả.”

Nguồn: The Atlantic

Wednesday, October 2, 2013

Wall Street Journal: Quan hệ Mỹ-Việt thu hút sự chú ý sau vụ LS Lê Quốc Quân bị kết án

Đại sứ quán Mỹ nhanh chóng ra tuyên bố chỉ trích phán quyết của toà án 

 James Hookway | Associated Press | 2.10.2013 |
Người dịch: Lê Anh Hùng




Lê Quốc Quân, phải, trong phiên toà xử ông ở HN (AP)
Mối quan hệ đang ấm lên của Việt Nam với Hoa Kỳ dường như lại chuẩn bị trải qua một giai đoạn lạnh lẽo sau khi một phiên toà ở Hà Nội kết án một luật sư nhân quyền nổi tiếng từng du học ở Mỹ, một trong những blogger nổi tiếng nhất Việt Nam, 30 tháng tù giam trong một vụ trốn thuế mà đông đảo dư luận cho là mang động cơ chính trị.
Mấy năm gần đây, hai quốc gia cựu thù ngày càng tăng cường quan hệ thương mại và quân sự, mà đỉnh cao là chuyến thăm Nhà Trắng của Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang để gặp Tổng thống Barack Obama hồi tháng Bảy.
Tuy nhiên, nhân quyền vẫn tiếp tục làm xói mòn triển vọng về một mối quan hệ rộng hơn, với việc Hoa Kỳ đặc biệt chú ý đến trường hợp Lê Quốc Quân, nhà hoạt động 42 tuổi bị kết án hôm thứ Tư.
Agence France-Presse/Getty Images
Công an mặc thường phục chặn những người phản đối tiếp cận toà án.
Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội nhanh chóng ra tuyên bố sau khi ông Quân bị kết tội, tố cáo Việt Nam sử dụng luật thuế vì mục đích chính trị và hối thúc nhà cầm quyền Việt Nam phóng thích các tù nhân chính trị khác.
“Việc chính quyền Việt Nam sử dụng các điều luật thuế để bỏ tù những người chỉ trích chính phủ hoặc bày tỏ quan điểm chính trị của họ một cách ôn hòa là điều đáng lo ngại”, toà đại sứ tuyên bố. “Chúng tôi kêu gọi chính phủ hãy thả các tù nhân lương tâm và cho phép mọi người Việt Nam bày tỏ quan điểm chính trị của mình một cách ôn hòa.”
Trong suốt phiên toà, ông Quân luôn khẳng định mình vô tội; ông mô tả mình là nạn nhân của những “âm mưu chính trị” trước khi đường truyền âm thanh dành cho một nhóm phóng viên và nhà ngoại giao bị cắt. “Nếu toà án đại diện cho công lý thì họ sẽ nhận thấy là tôi vô tội,” ông nói.
Chủ toạ phiên toà Lê Thị Hợp nói ông Quân phạm tội trốn 30.000USD thuế doanh nghiệp liên quan đến công ty tư vấn mà ông điều hành ở Hà Nội. Ông bị bắt tháng 12 năm ngoái trong lúc đang đưa con gái đến trường, không lâu sau khi ông đăng một bài viết trên blog cá nhân, chỉ trích sự độc quyền quyền lực của Đảng Cộng sản ở Việt Nam.
Hà Huy Sơn, luật sư của ông Quân, cho biết thân chủ của ông sẽ kháng án. “Bản thân tôi nhận thấy bằng chứng mà các công tố viên trình bày trước toà không thật sự thuyết phục”, ông Sơn nói.
Phóng viên không thể liên lạc ngay được với các quan chức chính phủ Việt Nam để phỏng vấn.
Đối với Hoa Kỳ cũng như các chính phủ nước ngoài khác, ông Quân đã trở thành một biểu tượng cho số phận của nhiều nhà bất đồng chính kiến ở Việt Nam khác, và nhà cầm quyền Việt Nam dường như đã tỏ ra thận trọng trước khả năng phiên toà hôm thứ Tư sẽ thu hút thêm nhiều vụ phản đối. An ninh xung quanh khu vực toà án được thắt chặt, với hàng trăm cảnh sát được triển khai trong khi rất nhiều người ủng hộ ông Quân tập trung gần một nhà thờ Công giáo La Mã, hô vang các khẩu hiệu đòi công lý.
Năm 2013, ít nhất 46 nhà hoạt động, trong đó có nhiều blogger, đã bị tống giam vì phê phán sự lãnh đạo của Đảng CSVN, nhiều hơn con số của cả năm 2012. Tháng Bảy vừa qua, tổ chức Phóng viên Không biên giới nói rằng Việt Nam chỉ đứng sau Trung Quốc về số blogger đang bị giam giữ. Những người khác cũng từng bị nhắm tới trong các vụ trốn thuế, chẳng hạn như trường hợp Nguyễn Văn Hải, người nổi tiếng hơn với bút danh Điếu Cày, bị kết án năm 2008.
Chính sách đàn áp nêu bật sự quan ngại của các nhà lãnh đạo chuyên quyền ở Việt Nam về Internet. Mức độ thâm nhập Internet đang gia tăng nhanh chóng, với hơn 1/3 dân số Việt Nam sử dụng tiện ích này, một tỷ lệ cao hơn cả Indonesia hay Thái Lan. Những người bất đồng chính kiến đang ngày càng sử dụng Internet để phê phán tình trạng thiếu tôn trọng các quyền dân sự cũng như năng lực quản lý kinh tế yếu kém của chính phủ, một nền kinh tế chỉ mới bắt đầu hồi phục sau hiện tượng nợ xấu tích tụ chồng chất.
Ông Quân quan tâm đến rất nhiều vấn đề; ông thảo luận về những chủ đề mà thường là nằm ngoài phạm vi đưa tin của các phương tiện truyền thông nhà nước, vốn chịu sự kiểm soát ngặt nghèo ở Việt Nam, như nhân quyền hay chính trị.
Năm 2007, ông bị bắt sau khi trở về từ một khoá học bổng tại Quỹ Quốc gia Hỗ trợ Dân chủ (National Endowment for Democracy) ở Mỹ, khiến Thượng nghị sỹ John McCain và cựu Ngoại trưởng Madeline Albright lên tiếng yêu cầu phóng thích ông. Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International) sau đó tuyên bố ông Quân, người còn là một tín đồ Công giáo, là tù nhân lương tâm, và ông được phóng thích 3 tháng sau đó.
Năm 2011, ông Quân lại bị bắt giữ khi tìm cách quan sát vụ xét xử một nhà bất đồng chính kiến khác, và kể từ đó cáo buộc nhà cầm quyền về việc dàn dựng một chiến dịch đe doạ, mà thường là bạo lực, nhằm vào ông và những người ủng hộ.
Nguồn: Wall Street Journal / Defend the Defenders

Monday, September 30, 2013

MẤT HẾT NIỀM TIN VÀO CÔNG CUỘC CHỐNG THAM NHŨNG CỦA ĐẢNG, MỘT ĐẢNG VIÊN VIẾT ĐƠN XIN RA KHỎI ĐẢNG

LTS.
Ông Nguyễn Thái Sơn là kỹ sư thiết kế thiết bị điện và tự động hoá, nguyên Chủ tịch Công đoàn Viện Kỹ thuật Thiết bị điện (thuộc Tổng Cty Thiết bị Kỹ thuật điện,  Bộ Công nghiệp), nay là Cty Cổ phần Tư vấn và Dịch vụ Kỹ thuật Điện (ESC – Số 6 Vũ Ngọc Phan, Hà Nội).
Ông là người đã bền bĩ theo đuổi vụ tố cáo tiêu cực và tham nhũng xẩy ra tại Viện Kỹ thuật Thiết bị điện ròng rã suốt 16 năm qua, kể từ năm 1997 đến nay. Ông đã rất nhiều lần gửi đơn thư đến đầy đủ các địa chỉ hữu trách, từ các các cơ quan của Đảng, Chính phủ, Bộ Công an, Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao… cho đến cá nhân các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước.
Vụ việc đã được nhiều cơ quan báo chí phản ánh (báo Pháp luật ngày 16/4/1999: "Vụ việc ở Viện Kỹ thuật Thiết bị điện: Hậu quả từ những hành vi phạm pháp"; báo Công lý ngày 16/2/2004: "Sai phạm nghiêm trọng ở Viện Kỹ thuật Thiết bị điện: Quan điểm xử lý của cơ quan điều tra liệu có đúng?"; báo Đời sống và Pháp luật ngày 26/2/2004: "Sai phạm nghiêm trọng sao không khởi tố vụ án hình sự?"; báo Quân đội Nhân dân ngày 1/3/2004: "Sai phạm nghiêm trọng tại Viện Kỹ thuật Thiết bị điện: Đến bao giờ mới bị xử lý?"; báo Lao động Thủ đô ngày 16/6/2005: "Sai phạm ở Công ty Cổ phần Tư vấn và Dịch vụ Kỹ thuật điện: Đánh trống bỏ dùi"; Báo Lao động Thủ đô ngày 5/4/2007: "Viện Kỹ thuật Thiết bị điện: Sai phạm nghiêm trọng sao không xử lý hình sự"...), nhưng rốt cuộc cũng bị chìm nghỉm.
Thất vọng trước việc một vụ tham nhũng có hệ thống với các bằng chứng cụ thể, rõ ràng, đã được kết luận, đã được báo chí lên tiếng nhiều lần, nhưng các cơ quan chức năng lại xử lý không thoả đáng, ông Nguyễn Thái Sơn đã quyết định viết đơn xin ra khỏi Đảng.
Chia sẻ nỗi bức xúc với ông, cũng như trân trọng tâm huyết của một công dân trước công cuộc chống tham nhũng mà đảng và nhà nước đang thống thiết kêu gọi mọi người dân cùng cả hệ thống chính trị vào cuộc, chúng tôi xin đăng một số văn bản (trong mấy trăm trang tài liệu đầy đủ và thuyết phục) mà ông đề nghị công bố để công luận được biết.
Lê Anh Hùng
























Tuesday, September 24, 2013

Nợ xấu đang bó buộc các ngân hàng Việt Nam, còn các nhà đầu tư thì đứng chờ

Chris Brummitt | Associated Press | 23.9.2013
Người dịch: Lê Anh Hùng

Hà Nội, Việt Nam (AP) — Tình trạng nợ xấu đang bó buộc các ngân hàng Việt Nam và hình ảnh hàng dãy nhà hoang đang mốc meo dưới cơn mưa Hà Nội là những dấu hiệu cho thấy một nền kinh tế ốm yếu. Tuy nhiên, đối với các nhà đầu tư nước ngoài, đây lại là cơ hội để kiếm những khoản lợi nhuận hấp dẫn – nếu như chính phủ cộng sản chào đón họ.
Neil Hagan, một chuyên gia phục hồi nợ người Mỹ muốn khởi sự một công ty kinh doanh nợ xấu tại Việt Nam thay mặt cho người mua nợ xấu ở nước ngoài, cho biết là hàng tuần ông vẫn nhận được các cuộc gọi từ các quỹ đầu cơ (hedge fund) ở Singapore và Hồng Kông để hỏi xem liệu bây giờ có phải là thời điểm thích hợp để mua một số khoản nợ hay không.
Ít nhất là cho đến lúc này ông vẫn khuyên họ là hãy cứ ngồi yên đấy.
“Họ nhìn thấy con mồi đã chết, nhưng lại không thể nhảy vào”, Hagan – người trông nom các khoản nợ cho ngân hàng Lehman Brother’s và các ngân hàng khác ở Châu Á sau cuộc khủng hoảng tài chính năm 1998 – bình luận. Các nhà đầu tư nước ngoài từng mua hàng tỷ dollar nợ xấu cũng như những tài sản bị kê biên sau khi cuộc khủng hoảng nổ ra.
Hagan tiên đoán là trước khi kết thúc năm 2013, vài vụ nhỏ hay mang tính chất “mở hàng” có thể sẽ trở nên khả thi. Ông điểm tên những người khổng lồ về hình thức góp vốn tư nhân (private equity) như Lone Star và Fortress là những người mua khả dĩ. Các chuyên gia kinh tế và chủ ngân hàng đầu tư khác thì lại ít tự tin hơn, họ lưu ý là chính phủ sẽ phải thực thi những thay đổi quan trọng về luật lệ nếu muốn hoạt động này diễn ra suôn sẻ.
Các ngân hàng Việt Nam đã cho vay hàng tỷ USD cuối những năm 2000 trong bối cảnh chính phủ tìm cách kích thích nên kinh tế để đối phó với hiện tượng suy thoái kinh tế toàn cầu. Một lượng tiền lớn được dành cho các DNNN vay với sự giám sát hời hợt và nhiều doanh nghiệp trong số này đã đầu tư vào thị trường bất động sản.
Giờ đây, trước tình cảnh giá bất động sản lao dốc và nền kinh tế đạt mức tăng trưởng thấp nhất trong hơn 10 năm, các doanh nghiệp và cá nhân từng vay tiền không có khả năng hoàn trả. Những món vay không hiệu quả này đang đe doạ phá sản nhiều ngân hàng quy mô nhỏ và kìm hãm việc cho các doanh nghiệp khác vay, từ đó gây thêm áp lực cho nền kinh tế.
Bán hàng đống nợ xấu cho các nhà đầu tư quốc tế là một cách để đưa chúng ra khỏi sổ sách của ngân hàng. Thông thường, các nhà đầu tư sẽ mua từng phần của các món vay kèm theo tài sản của chúng với mức giá thấp hơn đáng kể giá trị danh nghĩa. Họ hy vọng sẽ kiếm tiền bằng cách nhanh chóng sang tên tài sản hoặc đổ tiền vào để hiệu chỉnh chúng rồi bán hay kiếm doanh thu từ đó. Họ thuê các công ty cung cấp dịch vụ về các khoản vay để tiến hành hoạt động ấy.
Song để hoạt động này diễn ra suôn sẻ, chính phủ phải buộc các ngân hàng bán thanh lý nợ xấu của chúng. Muốn làm điều này ở Việt Nam đòi hỏi các vị chủ tịch ngân hàng và cổ đông với nhiều mối quan hệ ảnh hưởng phải chấp nhận thua lỗ, đồng thời chính phủ phải đẩy mạnh cải cách doanh nghiệp nhà nước. Việc kê biên hàng ngàn ngôi nhà và doanh nghiệp nhỏ sẽ gây ra khó khăn chính trị cho một chính phủ vẫn khước từ công dân của mình những quyền chính trị cơ bản trong khi uy tín của nó thì lại tuỳ thuộc vào khả năng tạo ra mức sống ngày càng cao cho người dân.
“Dù họ lựa chọn cách nào đi nữa thì cũng không có giải pháp nào là dễ dàng ở đây”, Gareth Leader – chuyên gia về Châu Á tại Capital Economics (công ty tư vấn về nghiên cứu kinh tế ở London) – nhận xét. “Nhưng phải đến khi các ngân hàng cho vay trở lại thì nền kinh tế mới khởi sắc.”
Nhiều nhà quan sát nói chính phủ dường như đang kỳ vọng rằng một khi kinh tế thế giới phục hồi thì giá tài sản ở Việt Nam sẽ tăng trở lại. Trong khi đó, các ngân hàng lại có thể gian dối về số nợ xấu trên sổ sách, một chiến lược gọi là “vờ vĩnh và gia hạn” (pretend and extend)[i].
Tháng Năm vừa qua, Việt Nam loan báo về việc thành lập công ty quản lý tài sản (VAMC) để mua nợ xấu từ các ngân hàng, nhưng nhiều người vẫn tỏ ra hoài nghi về hiệu quả của nó. Công ty này có số vốn là 23 triệu USD. Các ngân hàng đã báo cáo về tỷ lệ nợ xấu của chúng là 4,9%, nhưng công ty xếp hạng tín nhiệm Fitch Ratings gần đây lại ước tính tỷ lệ thực tế có thể gấp từ 3 đến 4 lần con số đó. Theo các nhà phân tích, VAMC có thể cân nhắc khả năng hợp tác với các định chế đầu tư nước ngoài để khoả lấp số vốn thiếu hụt.
“Một quỹ đầu cơ của Mỹ có thể đáp ứng được mức độ chi tiêu của toàn bộ VAMC”, John Sheehan – một chuyên gia về nợ xấu của Capital Services Group và mới đây đã sang Việt Nam để gặp gỡ các chủ ngân hàng – nhận định. “Nếu hạ tầng đầy đủ thì rất nhiều nhà đầu tư nước ngoài sẽ sẵn sàng nhảy vào. Nếu họ làm điều đó càng sớm, nền kinh tế Việt Nam càng nhanh chóng khởi sắc trở lại.”
Ở đây có rất nhiều trở ngại cho các nhà đầu tư vào nợ xấu: Nhiều trong số những con nợ tệ hại nhất là các DNNN, vì thế việc thu hồi nợ từ chúng được coi là đặc biệt khó khăn, nếu không muốn nói là không thể. Lãnh đạo các công ty này có thể phải đối mặt với cáo buộc hình sự nếu họ thanh lý tài sản với giá rẻ vì điều đó sẽ “gây thất thoát cho nhà nước”. Người nước ngoài không được phép sở hữu bất động sản hay tài sản thế chấp.
David Harrison, một luật sư của hãng luật quốc tế Mayer Brown làm việc ở Việt Nam, cho biết là dường như chính phủ có thể thay đổi luật lệ nhằm cho phép người nước ngoài hợp tác với VAMC để mua những tài sản gắn với các món cho vay.
“Tôi không tin rằng Việt Nam không đủ sức thiết kế nên một công thức hiệu quả cho vấn đề này, hay một cấu trúc đặc thù nào đó”, ông nói.
Các nhà đầu tư cũng sẽ nhìn vào chất lượng của những tài sản thế chấp. Hoạt động cho vay trong giai đoạn bùng nổ tín dụng được quản lý yếu kém, điều này dẫn đến tình trạng gian lận và tham nhũng trong các ngân hàng. Bất động sản cần được duy tu và những tài sản như nhà máy, máy móc và tàu thuyền sẽ nhanh chóng mất giá nếu để không.
Hagan cho biết một nhóm 5 khoản vay liên quan mà ông đang xem xét cho một khách hàng tiềm năng lại có chung một tài sản thế chấp là một số lượng sắt thép.
“Tôi không rõ là liệu họ có di chuyển số sắt thép này mỗi lần hay không nhưng họ lại sử dụng cùng số hàng tồn kho đó”, ông nói. “Tay giám đốc chi nhánh ngân hàng kia chắc phải là một gã khờ khạo. Năm người liên tiếp cùng cam đoan về một đống sắt thép mà có lẽ là chẳng tồn tại.”




[i] Thay vì tịch thu tài sản thế chấp và sở hữu nó, ngân hàng vờ như khoản nợ kia không có vấn đề gì và tiếp tục gia hạn món vay, bởi rốt cuộc thì người vay mới là người hiểu rõ về cách thức xử lý những vấn đề của tài sản đó hơn ngân hàng. (ND)